Đã có kinh nghiệm khiêu vũ với Thẩm Thừa Viễn ban nãy, lúc Lâm Tĩnh Nhiễm khiêu vũ với Lục Dịch Tuyên hiển nhiên đã thuần thục hơn rất nhiều, chẳng qua vẫn như cũ không thỏa mãn được những yêu cầu nghiêm khắc của vị anh cả đại nhân này.
“Dáng em khiêu vũ không đúng rồi."
Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm còn đang chăm chú vào sự nghiệp không giẫm chân, bất thình lình nghe thấy một câu như vậy liền hậu tri hậu giác ngẩng đầu đến: "Dạ?"
Nhưng Lục Dịch Tuyên đã dừng bước lại: “Được rồi, để anh dạy em phải khiêu vũ như thế nào.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Cô cũng không biết, đang yên đang lành dự một buổi tiệc tối sao đến cuối cùng lại biến thành hiện trường dạy học khiêu vũ rồi, hơn nữa còn là cái loại dạy học công khai để mọi người vây xem nữa chứ.
Hiển nhiên Lục Dịch Tuyên chẳng có chút cảm giác nào với tầm mắt của những người xung quanh, hơn nữa anh còn là loại người nói được làm được.
Mặc dù nói vị anh cả này đã dạy thì tuyệt đối sẽ là đẳng cấp sách giáo khoa tiêu chuẩn, nhưng mà dù sao xung quanh đây cũng có bao nhiêu người nhìn như vậy, toàn bộ hành trình này Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ có thể nhắm mắt đi theo từng bước sửa lại tư thế của anh, chờ đến khi một khúc nhạc kết thúc, đi từ trên sân xuống dưới, chí ít cũng được xem như cô đã một lần nữa tìm lại được bí quyết khiêu vũ xã giao, cũng coi như một niềm vui bất ngờ đi.
"Chậc chậc chậc, dưới trường hợp này lại đi giáo dục người ta như vậy, thật đúng là không còn thuốc nào cứu chữa mà.” Trúc Mẫn Hi đã sớm nhìn đến than thở, vừa thấy bọn họ đi xuống liền bày ra vẻ mặt ghét bỏ lắc lắc đầu: “Nhiễm muội nè, cũng chỉ có em chịu nghe lời tới anh ta.”
Lục Dịch Tuyên nghe vậy liền liếc mắt nhìn anh: “So với cái loại cả ngày không làm được việc gì ra hồn như em thì tốt hơn nhiều."
Trúc Mẫn Hi xù lông: “Không làm được việc gì ra hồn á? Bây giờ ông đây nói thế nào cũng là ngôi sao top một có lượng fan đông bậc nhất showbiz đó nhé, anh lại dám nói em không làm được việc gì ra hồn á?!”
Lục Dịch Tuyên cười lạnh: "Có cần anh bỏ tiền ra đánh cho ngôi sao top một này ngã xuống không?”
Lâm Tĩnh Nhiễm thấy bọn họ lại sắp sửa ầm ĩ lên, cuống quít ngăn ở giữa: "Anh tư, không phải là anh nói muốn khiêu vũ với em sao, bây giờ chúng ta đi đi, nhé?”
“Ừ, đi!” Trúc Mẫn Hi vừa nghe thấy thế thì trên khuôn mặt lập tức lộ ra nụ cười, đang muốn đi tới dắt tay Lâm Tĩnh Nhiễm lại bị Ninh Hào nhanh chân chen vào trước.
Dưới khung cảnh ánh đèn chiếu rọi này, da thịt Ninh Hào càng lộ ra chút trắng tới khác thường, đối diện với đôi mắt đang trợn lên giận dữ nhìn mình, khóe miệng anh chỉ hơi nhếch lên, giọng điệu bình thản: “Anh thân là anh ba, xếp trước, em, chờ lần sau đi.”
Trúc Mẫn Hi suýt chút nữa đã kích động tới mức lật tung cái bàn bên cạnh rồi: “Mẹ nó nữa thứ tự cái gì!”
Ninh Hào hiển nhiên hoàn toàn không để ý đến anh chút nào, đôi con ngươi mơ hồ buông xuống, nắm tay Lâm Tĩnh Nhiễm lại lần nữa đi lên sàn nhảy.
Trong nháy mắt bọn họ xoay người có thể rõ ràng cảm thụ được ánh mắt vốn nóng rực của những người vây xem cũng trong nháy mắt liên tục không ngừng chuyển đi, còn rất có kinh nghiệm bày ra các loại dáng vẻ ‘chuyện thường ấy mà’, cực kỳ vô tội dời mắt đi.
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Biểu diễn đến rõ ràng như vậy, cô còn chưa bị mù!
Lại một khúc nhạc khác bắt đầu.
Có hai lần kinh nghiệm trước đó, Lâm Tĩnh Nhiễm có vẻ đỡ tốn sức hơn nhiều.
Nhảy nhảy một lúc, cô cảm nhận được tầm mắt của người trước mặt đang chăm chú nhìn mình thì không khỏi hỏi: “Sao thế anh ba, em nhảy có vấn đề gì à?”
Khóe miệng Ninh Hào hơi hơi cong lên: “Không, em nhảy rất khá."
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Vậy anh nhìn em như thế làm gì?"
Ninh Hào cảm khái, dường như không muốn nhắc tới đề tài này này nữa: “Anh chỉ đang nghĩ, nhóc con đáng yêu như này, nếu như ngày nào đó có người muốn mang đi khỏi tay của anh, có khi anh sẽ không nhịn được mà đánh gãy chân kẻ đó.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"
Thẳng đến lúc nhảy xong khúc nhạc này cô vẫn như cũ không thể hiểu được sao anh ba đột nhiên lại nghĩ tới chuyện này, vừa xuống sân cô đã bị Trúc Mẫn Hi không kịp chờ đợi kéo đi trở lại sàn nhảy.
Liên tục phải đứng dưới chờ mấy bài nhảy, lúc này hiển nhiên Trúc Mẫn Hi đã có chút nhịn chờ muốn chớt rồi, sau khi lên sàn nhảy liền ngay lập tức gấp gáp bắt đầu, kéo Lâm Tĩnh Nhiễm lên cũng không vào bài ngay, trước tiên vô cùng lẳng lơ một mình show một đoạn nhảy solo, khiến cho mấy người chung quanh không ngừng trầm trồ khen ngợi.
"..." Lâm Tĩnh Nhiễm có thể cảm nhận được tầm mắt tụ tập về phía mình càng ngày càng nhiều, không nhịn được giơ tay lên: “Không phải là nhảy đôi à, anh tư, anh có định nhảy không?”
Trúc Mẫn Hi thấy dáng vẻ thờ ơ không động lòng của cô thì không khỏi dụ dỗ từng bước hỏi: "Nhiễm muội à, vừa nãy anh nhảy không đẹp à?”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Đẹp thì có đẹp chẳng qua phải xem có đúng lúc hay không..."
“Đẹp là được rồi!” Đôi mắt Trúc Mẫn Hi lập tức sáng lên, nụ cười xán lạn nói: “Anh chính là muốn cho em biết, em muốn bất kỳ điệu nhảy nào chỉ cần tới tìm anh là được, không cần tìm Lục Dịch Tuyên kia làm gì, anh ta chỉ là gà mờ thôi, trừ cái miệng lợi hại một chút với thích tinh tướng ra thì chẳng còn gì đâu!”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Hoá ra ban nãy anh đã kìm nén lâu như vậy đều là vì muốn chờ nói câu này à?! Hơn nữa, anh nói anh cả như vậy, thật sự được sao?
Hai người đứng ở giữa sân nhảy, mắt thấy một nữ nghệ sĩ không có gì ấn tượng lại có thể luân phiên được mấy vị lão đại trong giới mời khiêu vũ, tất cả mọi người tất nhiên đều cảm thấy vô cùng tò mò với cô.
Hạ Tần đứng ở một bên híp mắt nhìn từ xa xa, cảm nhận được có người ở sau lưng nhìn chằm chằm mình, lúc anh xoay người nhìn lại vừa khéo đối diện với tầm mắt Yến Bạch, không khỏi hỏi: "Sao thế?"
Khóe miệng Yến Bạch ý vị thâm trường kéo lên, giọng điệu từ tốn nói: "Thoạt nhìn, cô Lâm rất được hoan nghênh nha."
Hạ Tần: "Cũng được."
Yến Bạch đánh giá vẻ mặt của anh một lượt, thử dò xét nói: "Nếu không thì, em cũng đi qua mời cô ấy nhảy một điệu đi?”
Há có lý nào lại như vậy! Anh ta đã quen biết Hạ Tần bao nhiêu lâu như vậy, Hạ Tần tuyệt đối không phải là cái loại bởi vì địa vị của người cạnh tranh cao mà chủ động lùi bước.
Hạ Tần phảng phất như nhìn thấu ý nghĩ trong lòng anh ta, anh hơi dừng một chút, không nhanh không chậm nói: "Đêm nay em ấy đã nhảy nhiều điệu như thế rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút, không thể bởi vì ham muốn của em mà khiến cô ấy mệt mỏi được, như vậy không tốt."