Thực ra cũng không thể trách nhóm khách mời bày ra bộ dáng nhanh như hổ đói vồ mồi như vậy.
Tập này chương trình bắt đầu ghi hình vào buổi trưa, mặc dù lúc sáng sớm tổ tiết mục đã nhắc nhở mọi người nhớ ăn nhiều chút, đừng để bị đói, nhưng mà sau bữa trưa ai nấy ít nhiều vẫn cảm thấy hơi đói bụng. Bây giờ vừa nghe tới ngự thiện phòng ở cách đây không xa, cả đám cứ như ngửi được một hương thơm ngây ngất thoang thoảng xung quanh vậy, thật sự quá ư là mê hoặc.
Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm có suy nghĩ này nên mới muốn đổi đường, ai ngờ lại bị Hạ Tần không tiếng động phơi bày ra, cô không khỏi âm thầm lườm anh một cái, sau đó hơi ngượng ngùng xoa xoa cái mũi, giảm bợt sự lúng túng sau khi tính tham ăn bị phơi bày.
Từ chỗ này đi thêm chốc lát là tới ngự thiện phòng.
Có thể thấy tổ tiết mục thật sự vô cùng mưu mô, bọn họ vừa đẩy cửa đi vào đã thấy ở trên chiếc bàn trong phòng được bày đủ loại thức ăn nóng hổi còn bốc ra khói trắng, phảng phất như một bàn tay đang giơ giơ ngón tay lên mời gọi bọn họ tới gần thưởng thức.
Chẳng qua, nhóm khách mời không biết một chuyện, trong lúc bọn họ đang không khách khí chút nào thả phanh khoan khoái ăn cơm, các nhân viên công tác của tổ tiết mục đang ở sau lưng bọn họ chua xót lau nước mắt.
Ai nha, đây vốn là bữa trưa của bọn họ đó!!!
Có thể thấy tất cả mọi người đều đã rất đói bụng, Qua Châu ăn tới không sót lại chút cặn nào, sau khi ăn no anh chàng còn ợ một cái nữa chứ, xong xuôi mới bày ra một
biểu tình ghét bỏ: “Đây mà gọi là thiện nha cái gì chứ, toàn là mấy món thức ăn nhanh bình thường mua ở bên ngoài thôi mà, đạo diễn sắp xếp cũng hổng có tâm gì cả, qua loa qua loa quá đi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm đồng ý gật gật đầu: “Đáng ra nên mua mấy món từ nhà hàng năm sao mới phải.”
Các nhân viên công tác: Fck, có bản lĩnh thì mọi người đừng có mà ăn! Mau mau phun hết đồ ăn ra cho tui!
Tổng đạo diễn: ... Còn muốn ăn đồ của nhà hàng năm sao nữa cơ à? Mấy người cấp thêm vốn cho chương trình sao?!
Các khán giả xem truyền hình trực tiếp cứ như thế một mạch xem bọn họ chén xong bữa trưa, chẳng qua lại không có một ai mất kiên nhẫn thúc dục, ở khu bình luận đều là các loại hâm mộ mê đắm của các fans.
—— Ô ô ô, anh nhà tui đúng là tiên tử hạ phàm mà, đến cả dáng vẻ ăn cơm cũng chọc người yêu thích tới như vậy.
—— Ha ha ha, nhìn Tuệ Tuệ ăn cơm mà tui nôn nao quá đi, con gái cứ thích nhai kỹ nuốt chậm hoài à, tui thấy Nhiễm muội đã ăn sắp xong luôn rồi.
—— Thấy không thấy không, Tuệ Tuệ gắp hết đùi gà vào bát của Nhiễm muội kìa. Đây rốt cuộc là tình nghĩa thần tiên gì đây hiu hiu, CP vàng bạc của mị!
—— Lầu trên đừng có tự mình cảm động mình nữa đi, bả không ăn đùi gà chẳng qua là vì sợ béo lên thôi.
—— Ha ha ha ha, mấy người làm tui cười sặc cả nước luôn rồi, chẳng lẽ đây chính là ‘chia cho bạn một nửa cân nặng của tôi’ trong truyền thuyết à?
So với những tiếng cười cười nói nói ở khu bình luận, đám đạo diễn ở sau màn lại là lặng ngắt như tờ.
Mắt thấy nhóm khách mời sắp sửa biến chương trình “chạy thoát mật thất” thành chương trình liên hoan cuối năm, tổng đạo diễn rốt cục không nhịn được nữa truyền lệnh xuống nhắc nhở bọn họ.
Cho nên, cả đám đang ăn uống hăng say lúc này lại nghe thấy trong tai nghe truyền đến âm thanh đếm ngược: “Xin các vị khách mời chú ý, lúc này chỉ còn cách thời gian hạn định hai giờ."
Nhóm nhóm khách mời phe phản diện lúc này tất nhiên chỉ ước gì cả đám lãng phí thêm càng nhiều thời gian càng tốt, sau khi nghe thấy nhắc nhở vẫn như cũ thờ ơ không động lòng chút nào.
Lâm Tĩnh Nhiễm ăn nốt miếng cơm cuối cùng, vỗ tay một cái đứng lên: "Mọi người đều đã ăn xong rồi ha, chúng ta tranh thủ thời gian lên đường thôi.”
Qua Châu vẫn chưa đã thèm lại ăn thêm hai miếng, không tiếng động trì hoãn: "Gấp gì chứ, lấp đầy bụng không phải là quan trọng hơn sao?"
Lâm Tĩnh Nhiễm liếc anh ta một cái, đột nhiên nói: "Nhìn anh không tích cực lắm nhỉ, hay anh là gián điệp của tổ đạo diễn phái tới?”
Qua Châu: "..."
Qua Châu: “Anh không phải, anh không có, em đừng nói nhảm!"
Nhóm đạo diễn: ? ? ? Sao bà cô này lại phát hiện ra rồi?!
Thực ra Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ muốn kích thích Qua Châu một chút nên mới thuận miệng nói một câu như vậy thôi, nhưng bây giờ nhìn phản ứng căng thẳng quá đà của anh chàng thì cô lại sinh ra một chút hoài nghi.
Qua Châu bị cô nhìn chằm chằm một lát thì cảm thấy rất không được tự nhiên, anh ta hắng giọng một cái, đứng lên tỏ vẻ vô cùng tích cực thúc giục: “Sao mọi người còn ngồi thế hả, mau dậy đi, nhanh nhanh không trễ giờ bây giờ, còn không mau đứng lên!”
Nói xong, trong ánh mắt đầy nghi ngờ của Lâm Tĩnh Nhiễm anh ta quay phắt người lại bắt đầu truy tìm manh mối quanh phòng.
Hạ Tần để ý thấy thái độ khác thường của Lâm Tĩnh Nhiễm, đi qua dò hỏi: "Sao thế, em phát hiện ra cái gì à?”
Lâm Tĩnh Nhiễm âm thầm chỉ chỉ vào Qua Châu, nhỏ giọng nói: “Anh Qua Châu ấy, hình như có vấn đề."
Động tác kề tai nói nhỏ này khiến cho hơi thở của cô nhẹ nhàng cọ xát bên tai anh, Hạ Tần cảm nhận được chút ấm nóng mơ hồ, mặt mày không khỏi hiện ra chút ý cười, vừa vô cùng hưởng thụ cách bọn họ chung đụng lúc này vừa vô cùng phối hợp với cô đáp lời: “Nếu quả thật có vấn đề thì chỉ sợ không chỉ có một mình anh ta.”
Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm ban đầu không hề nghĩ tới phương diện kia, bây giờ vừa nhắc nhở cô liền lia hết một vòng những người ở trong phòng, trong ánh mắt xuất hiện chút hoài nghi.
Vừa lúc đó Qua Châu đang tích cực chứng minh mình trong sạch bỗng thét lên một tiếng, ngay sau đó anh chàng lảo đảo lui về sau hai bước gào lên: “Cái mẹ gì đây?!”
Sự chú ý của tất cả mọi người ngay lập tức bị anh thu hút, vừa mới vừa quay đầu lại đã thấy tất cả ánh sáng chung quanh đột nhiên biến mất, không gian trở nên tối om.
Lần này nơi bọn họ ghi hình vốn được xây trong một studio lớn nên mọi âm thanh hay ánh sáng đều được các nhân viên công tác sự của tổ tiết mục khống chế, lúc này đây xung quanh đã triệt để lâm vào trong bóng tối.
Lục Dĩnh Tuệ và Thôi Mai Mai không nhịn được lập tức thét lên thành tiếng.
Lâm Tĩnh Nhiễm kéo hai cô em này về phía sau bảo vệ, cô ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy từ trong góc tối có một bóng người chậm rãi mơ hồ bò ra ngoài, lúc này ở bên ngoài vừa vặn có một tia sáng yếu ớt chiếu vào, cứ như vậy chiếu thẳng vào thứ kia.
Tia sáng giúp mọi người nhìn được rõ ràng, trong nháy mắt đó tất cả bọn họ chỉ cảm thấy lông tơ toàn thân lập tức dựng đứng, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Trước mặt bọn họ là một khuôn mặt trắng bệch, bên trên có những lỗ hổng dữ tợn lan tràn xuống tận cổ, máu thịt be bét, toàn bộ con ngươi đều bị màu đen bao trùm, mái tóc dài hỗn độn buông xõa, trong bầu không khí im ắng tối tăm này, khóe miệng nó bỗng nhiên nứt ra, bày ra một nụ cười vô cùng quỷ dị với bọn họ.
Chính vào lúc này, nhóm đạo diễn vô cùng quyết đoán cho ngay một pha quay đặc tả khuôn mặt kia chiếu lên màn ảnh của phòng phát sóng trực tiếp, lập tức khiến cho các khán giả ào ào kinh hãi chửi conmeno, sau đó là một làn sóng: “Bình luận hộ thể" trong nháy mắt tràn ngập màn hình.
( đây là Bình luận hộ thể https://tc.sinaimg.cn/maxwidth.2048/tc.service.weibo.com/dingyue_nosdn_127_net/ca985a06d081626095fe283c294149c1.png )