Có thể thấy được, vị diễn viên quần chúng này đã trốn ở trong ngự thiện phòng rất lâu rồi.
Nói ra cũng thật làm khó người ta mà, không chỉ phải giữ vững tâm thái trước quá trình dùng cơm đầy mê hoặc của các khách mời mà còn phải trong lúc giữ cái tư thế cuộn mình này bảo trì sự phiêu dật do mái tóc giả mang đến.
Người kia có vẻ vô cùng hài lòng với phản ứng của mọi người, đợi tới khi người đó đối diện với đôi mắt thờ ơ không chút biến đổi của Lâm Tĩnh Nhiễm thì không khỏi hơi sửng sốt một chút, sau đó người đó dùng hết tất cả vốn liếng, bày ra đủ loại biểu tình dữ tợn đáng sợ với cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Sau mấy giây trầm mặc im lặng, cô cách không nói vào mic của mình: "Đạo diễn nè, diễn viên quần chúng các chú mời này có phải là bị động kinh không?”
Nhóc đáng thương dùng cả tính mạng để dọa ma : "..."
Tổng đạo diễn: "..."
Hít sâu hít sâu, không thể so đo với cô ấy được, ngàn vạn lần không thể so đo với cô ấy! Thế giới tốt đẹp như thế, ông ấy không thể nóng nảy như vậy, không tốt, không được!
Lâm Tĩnh Nhiễm không nghe thấy câu trả lời trong tai nghe lại nghe thấy Hạ Tần ở bên cạnh không nhịn được cười nhẹ một tiếng: “Người ta đang diễn mà."
Giọng nói anh đi cùng tiếng cười êm tai trầm thấp, xuyên qua màn hình phát sóng trực tiếp truyền vào trong tai người xem, bình luận trên màn hình cũng không nhịn được chớp mắt một cái dừng hết lại, sau đó lại triệt để bạo phát.
—— A a a a a! Ban nãy Hạ Tần vừa cười đó, anh ơi em muốn sinh khỉ con cho anh!
—— Đáng ghét quá đi! Chồng ơi, anh không được cười với người phụ nữ khác như thế đâu!
——Tui không phải là fans của Hạ Tần nhưng tự nhiên lại bị ổng thả thính, phải làm sao bây giờ?
—— Vờ lờ, ảnh đế nhà tui sao lại đi thả thính khắp nơi như vậy!
—— Hu hu, giọng nói này, tiếng cười này, mị nhận thầu tất cả tiếng cười của ảnh đế Hạ.
—— Team thanh khống biểu thị không chịu nổi, chân đã mềm, ai đến đỡ mị với!
( thanh khống: có yêu cầu tuyệt đối về âm thanh và cũng vô cùng thích những người có âm thanh hay. )
Mà Lâm Tĩnh Nhiễm lại đang đứng cách anh rất gần, một tiếng cười này gần như là lướt qua sát rạt bên tai cô, tim không hiểu sao lại đập lỡ mất hai nhịp.
Cũng may bầu không khí trước mặt thật sự không có chút nào thích hợp để nói chuyện yêu đương nên cô chỉ hơi thất thần một giây liền hồi phục, cô giơ tay lên che giấu tâm tình của mình, giả vờ như thuận tay nắm cây gậy cán bột ở trên mặt bàn bên cạnh lên, cười lạnh với vị diễn viên quần chúng đang giả thần giả quỷ trước mặt: “Anh muốn tự đi hay là để tôi ra tay đây?”
Danh hiệu "Quỷ Kiến Sầu" của Lâm Tĩnh Nhiễm sau mấy tập ghi hình đã sớm truyền khắp tổ diễn viên và tổ đạo cụ, đừng nhìn dáng vẻ người trước mặt hoàn toàn không thấy được tướng mạo này mà nghĩ là ai xa lạ, đây chính là anh zai nhỏ kì trước đóng vai ma nữ bị cô đuổi bắt kia, vừa nghe thấy giọng cô anh zai ngay lập tức cảm thấy mình phảng phất như lại trở về cơn ác mộng bị cô đuổi theo kêu bắt hôm nào, biểu hiện trên mặt không khỏi cứng đờ, theo bản năng tránh né cô, quay sang nhìn về phía những người khác, âm thanh khàn khàn mở miệng: “Rốt cuộc thì các ngươi đã tới.”
( Quỷ Kiến Sầu: là một loại thực vật trừ tà, hoặc còn có nghĩa là có quỷ thấy còn phải buồn )
Gậy cán bột trên tay Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cuộc vẫn không vung tới, sau khi nghe thấy lời của anh ta thì bỗng ý thức được, hẳn là người này không chỉ tới để thỏa mãn thú vui ác độc của nhóm đạo diễn, rất có khả năng anh ta là một NPC hướng dẫn nha?
Chỉ thấy anh zai kia quay đầu nhìn tất cả những người đang ở trong phòng một vòng, bỗng nhiên nở ra một nụ cười đầy bệnh trạng: “Đến rất đúng lúc, tiếp theo, đến lượt các ngươi rồi."
Cảnh tượng này, âm thanh này, tất cả không sót đều lọt vào tai vào mắt mọi người, cả đám người không nhịn được cảm thấy hơi khiếp đảm, Thôi Mai Mai nhịn lại sự sợ hãi, cố gắng há miệng run rẩy hỏi: “Cái, cái gì mà tới lượt bọn tôi?”
“Ta đã ẩn núp vào trong đám các người.” Trên khuôn mặt anh zai kia lộ ra một chút vui vẻ quỷ dị, trầm thấp nở nụ cười, lại lặp lại nói: “Lập tức đến lượt các ngươi rồi."
Nói xong, cũng không chờ có ai đưa ra thêm câu hỏi, biểu tình người kia bỗng nhiên vặn vẹo dữ tợn, hơi giãy giụa một chút sau đó lảo đảo lùi về phía sau, có lẽ chỗ đó có một đường hầm nào đó, người kia giống y như lúc mới xuất hiện, cứ như vậy lặng yên không một tiếng động bỗng nhiên biến mất trong tầm nhìn của mọi người.
Sau khi anh ta rời đi, xung quanh lại một lần nữa sáng rực lên.
Mãi hồi lâu sau căn phòng vẫn vô cùng yên tĩnh.
Mấy phút sau Thôi Mai Mai mới hậu tri hậu giác phản ứng lại: “Mấy câu anh ta vừa nói có ý gì? Có phải ý anh ta là trong số chúng ta có gian tế hay không?”
Hạ Tần: "Ý của anh ta hẳn là có người bị thứ gì đó bám vào đi.”
Cả đám nhân vật phản diện đều không lên tiếng.
Đến ngay cả bọn họ cũng không nghĩ tới, trong gameshow này tổ tiết mục còn an bài một phe thứ ba ngoài bọn họ ra. Hơn nữa, cái phe thứ ba này còn giống bọn họ ẩn vào một trong những người ở đây.
Tầm mắt Lâm Tĩnh Nhiễm quét qua tất cả mọi người, cuối cùng rơi vào trên người Qua Châu.
Qua Châu đang bị mấy phân tích logic trong đầu quấn đến cả đầu đầy hồ dán, vừa ngẩng đầu lên khéo thay lại đối diện với đôi mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm, anh chàng không khỏi nhảy lên thanh minh: “Nhiễm muội, không phải em đang hoài nghi anh đấy chứ? Thật sự không phải là anh đâu!”
Lâm Tĩnh Nhiễm hỏi: "Anh chứng minh đi.”
Qua Châu nghẹn lời: "Chuyện không có thật em muốn anh chứng minh như thế nào bây giờ?"
Anh ta vừa nói xong, tất cả mọi người đều trầm mặc lại.
Đúng vậy, chuyện này cần chứng minh như thế nào chứ? Chuyện khó khăn nhất trên thế giới này chắc cũng chỉ có chứng minh một truyện mà từ trước đến nay mình chưa từng làm thôi?
Không thể không nói, công khai vạch trần trong đám bọn họ có tồn tại gian tế như vậy, cái tổ đạo diễn này rõ ràng là là đang cố ý chọc ngoáy bọn họ mà!
________________Lảm nhảm:
Tổ đạo diễn: Ăn rồi cũng không bịt được miệng của mấy người!