Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 87: Lại tới?!

Chương 87: Lại tới?!

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Mặc dù có thể thấy nhóm đạo diễn đang gây sự, nhưng mà việc này vừa ra, bầu không khí của hai nhóm ngay lập tức xảy ra một loại biến hóa vi diệu.

Đáng tiếc là, trong thời gian ngắn cả đám thật sự không thể tìm ra ai là gian tế, mọi người chỉ có thể tạm thời kiềm chế lại nỗi ngờ vực trong lòng, một lần nữa đem sự chú ý của mình đặt lại vào nhiệm vụ chính tuyến.

Lợi Khoan lấy tấm bản đồ trước đó bọn họ tìm được ra cẩn thận nhìn một chút, đưa ra đề nghị: "Nếu không thì, bây giờ chúng ta tiếp tục đi theo con đường ở trên bản đồ đi?”

Nghe thấy đề nghị này, nhóm đạo diễn quả thực đã cảm động tới muốn khóc.

Đáng tiếc là, những người khác sau khi nghe xong lại tỏ ra rất do dự.

Vừa lúc đó Hạ Tần nói: “Không cần đi theo tuyến đường này, vòng vèo xa quá, trái lại càng tốn nhiều thời gian."

Hoàng Kỳ Bân nhìn bản đồ một chút, cũng biểu thị đồng ý.

"Nếu đã biết đích đến cuối cùng cần tới thì đơn giản hơn nhiều rồi.” Dù sao gã cũng biết đường, ngón tay chỉ lên một điểm, nói: “Tôi biết một con đường gần hơn, chẳng qua lúc đi tới cuối có hơi phiền một chút, mọi người chọn đi.”

Gân xanh trên trán tổng đạo diễn không khỏi thình thịch nảy lên hai lần.

Sao mi lại biết nữa?! Sao mi còn biết cả đường tắt thế hả!

Nếu không phải biết rõ chuyện các người chơi không đi theo kịch bản là một trong các yêu tố khán giả thích xem nhất thì ông sợ là đã sớm gọi các nhân viên công tác vọt vào trói đám khách mời này lại bắt bọn họ đi theo kế hoạch ban đầu rồi!

Mỗi lần ghi hình đều phải chuẩn bị thuốc trợ tim hiệu quả nhanh!

Có nhân viên công tác nhìn thấy sắc mặt tổng đạo diễn không tốt, yếu ớt hỏi: "Bây giờ phải làm sao ạ?”

Tổng đạo diễn hít một hơi thật sâu, rốt cục tìm về âm thanh của bản thân, một lần nữa móc ra bộ đàm: “Khởi động phương án B! Toàn bộ đội hình lập tức vào thế chuẩn bị! Hiện tại không thể biết được các khách mời sẽ đi về bên nào, tất cả mọi người đều lên tinh thần cho tôi! Trận chiến này, mọi người nhất định phải bảo vệ tôn nghiêm của tổ tiết mục, đã hiểu chưa!"

Toàn thể các nhân viên công tác nổi lòng tôn kính: "Đã hiểu ạ!"

Trường hợp này cứ như bọn họ đang chuẩn bị một trận tử chiến cuối cùng, đánh một trận thật lừng lẫy.

Còn về phần đám khách mời bên này cũng đang tiếp thu đề nghị của nhau, cuối cùng đưa ra quyết định sẽ đi con đường tắt kia.

Vì tập này tổ tiết mục xây dựng bên trong một studio lớn, hơn nữa còn được thiết kế giống hệt kết cấu của cung điện trong phim trên ti vi nên Hoàng Kỳ Bân vô cùng quen thuộc với các kết cấu bố trí trong này, gã chẳng tốn bao công sức đã tìm được con đường tắt kia.

Đương nhiên trên đường đi cả đám không thể tránh khỏi gặp phải mấy cửa ải bị đạo diễn cố ý sắp xếp ẩn giấu, mặc dù trong nhóm nhân vật phản diện thỉnh thoảng sẽ có người ‘không cẩn thận’ chạm vào cơ quan nhưng cả chặng đường cũng có thể nói là hữu kinh vô hiểm, cuối cùng một đường đều thuận lợi phá giải mật mã để đi tiếp.

( Hữu kinh vô hiểm Bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm - gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguy )

Rốt cục, đến lúc đi tới nơi mà Hoàng Kỳ Bân cái gọi là "Có chút phiền phức”.

Lúc này tất cả các khách mời đã theo thứ tự đứng thành một hàng, ngẩng lên nhìn thành cung cao trót vót trước mặt, cả đám trầm mặc.

Qua hồi lâu sau Lợi Khoan mới cất tiếng hỏi: “Cho nên, bây giờ chúng ta phải leo tường từ đây đi ra ngoài ấy hả?"

Hoàng Kỳ Bân gật gật đầu: “Yên tâm đi, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì đằng sau bức tường này là một ngọn núi giả, chỉ cần leo lên bức tường này chúng ta có thể giẫm lên đá bên dưới đi xuống, rất an toàn. Đi qua chỗ này là tới đích đến trong bản đồ rồi.”

Nhóm đạo diễn: "..."

Được rồi, bây giờ mấy người dứt khoát cả đường cũng không thèm đi nữa có phải không? Sao mấy người không trực tiếp lên trời luôn đi?!

“Bọn tôi thì không sao, nhưng mà còn mấy cô gái…” Qua Châu hơi lo âu nhìn về phía mấy khách mời nữ một cái: “Dù sao bọn họ cũng mặc váy mà, bây giờ còn đang phòng phát sóng trực tiếp nữa, có khi nào sẽ không cẩn thận bị lộ hàng hay không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm, Lục Dĩnh Tuệ, Thôi Mai Mai: "..."

Thật là cám ơn anh zai đã tri kỷ quan tâm như thế nha!

Các bình luận trên màn hình livestream cũng đều cười điên rồi.

rốt cuộc Lợi Khoan cũng là người lớn tuổi nhất trong này, sau khi mọi người thương lượng với nhau xong anh ta dẫn đầu hành động.

Chờ sau khi anh ta leo được lên vách tường mới quay đầu lại bày ra một thế tay “OK” với mọi người: “Không có vấn đề gì, đúng là rất an toàn."

Mắt thấy anh ta thuận lợi đáp xuống đất, Tạ Quan Vũ, Qua Châu, Hạ Tần cũng theo thứ tự đuổi theo sau.

Hoàng Kỳ Bân ở cuối cùng phụ trách trợ giúp mấy khách mời nữ, Thôi Mai Mai là người đầu tiên thuận lợi được nâng lên vách tường, gã xoay đầu lại nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm, mặt không thay đổi hỏi: “Có cần giúp không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn cái tay duỗi ra trước mặt mình kia, lại nghĩ tới lúc này còn đang live stream, cô cố gắng không lộ ra vẻ mặt xem thường, banh mặt nói: “Không cần."

Hôm nay cô mặc đồ thể thao, thuận tiện hơn hai cô gái còn lại nhiều, cô nhanh nhẹn lùi lại lấy đà, mượn lực nhảy lên, trong nháy mắt vô cùng thành thạo vượt qua thành cung cao vót.

Làm công chúa nhiều năm như vậy, lễ nghi trong cung dĩ nhiên luôn cần thiết, kỹ năng leo tường trốn ra khỏi cung đi chơi kiểu này tất nhiên cũng không thể thiếu được.

Nhóm đạo diễn mắt thấy đám người này sắp sửa lẻn ra thành công thì cũng gần điên đầu luôn rồi!

Rốt cục tổng đạo diễn không chờ được thêm nữa, ông điên cuồng hét lên với bộ đàm: “Các nhóm xung quanh chú ý, các nhóm xung quanh chú ý, trực tiếp khởi động phân đoạn cuối cùng, khởi động phân đoạn cuối cùng!”

Lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm đã thuận lợi nhảy lên đầu tường, cô đang ngồi ở bên trên bình chân như vại quay đầu lại nhìn Hoàng Kỳ Bân một cái, vừa mới chuẩn bị xoay người bò lên trên ngọn núi giả bên cạnh thì toàn bộ tầm nhìn bỗng nhiên tối lại: "??? Lại tới?!"

Hoàng Kỳ Bân cũng hơi nhíu mày, gã không ngừng thúc giục Lục Dĩnh Tuệ đang ở phía sau mình: “Mau qau đây đi, phải nắm chặt thời gian."

Sau đó, toàn bộ âm thanh của gã triệt để dừng lại ở nơi đó.

Không biết từ lúc nào Lục Dĩnh Tuệ đã kéo trâm gài tóc trên đầu xuống, mái tóc dài cứ như vậy rải rác trên bờ vai, sau khi cô cởi bỏ chiếc áo khoác chỉ còn lại lớp quần áo đơn bạc làm nổi bật lên da thịt bên trong, phần lộ ra trắng bệch phảng phất như thể trong suốt.

Khóe miệng Hoàng Kỳ Bân không khỏi âm thầm mím chặt lại: “…Không phải chứ."

Mặt khác, những người đang ở phía còn lại cũng bị một màn tối om đột ngột này dọa cho sợ hết hồn, nhưng bọn họ lại không nhìn thấy tình huống ở bên kia vách tường, chỉ có thể sốt ruột gấp gáp nói: “Có chuyện gì thế?”

Bấy giờ Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn còn đang ngồi ở trên đầu tường, dĩ nhiên có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng kia, cô không khỏi trầm mặc im lặng một chút, nói: "Hẳn là Tuệ Tuệ đã bị bám vào người rồi."

Những người khác không khỏi hít vào một hơi.

Mặc dù bây giờ Lục Dĩnh Tuệ đã triệt để bị ngăn cách với bọn họ bởi một mặt tường, nhưng rất hiển nhiên, từ tình huống này tới xem, tổ tiết mục nhất định muốn bắt đầu thả ra đại chiêu.

Không thể không thừa nhận sau khi đi qua bức tường này đã rút gọn cho bọn họ không ít thời gian tới đích, nhưng mà so với con đường bình thường thì từ nơi này đến cửa thành lại xa hơn không chỉ một chút.

Đây đại khái chính là ‘thông minh quá sẽ bị thông minh hại’, hay nói cách khác chính là…

Tự nâng đá đến đập chân mình.

Mấy người Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi rơi vào trầm tư, trái lại với bọn họ, đám nhân vật phản diện lại có chút mừng thầm.

Chỉ cần ngăn cản thành công thì thắng lợi hôm nay nhất định sẽ về tay bọn họ!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch