Mà ngay tại lúc này, có mấy chục ác quỷ hình người không biết từ chỗ nào xông ra từ bốn phương tám hướng.
Phảng phất như nhận được lời triệu hoán của Lục Dĩnh Tuệ, đám người kia bắt đầu vặn vẹo bò lổm ngổm tới chỗ mấy vị khách mời.
tạo hình của đám người này so với người đám Lâm Tĩnh Nhiễm gặp ở trong ngự thiện phòng trước đó phải nói là chỉ hơn chứ không kém, thêm vào tư thế di động quỷ dị thật sự khiến tất cả mọi người đều cảm thấy như có từng tầng từng tầng da gà không thể khống chế nổi lên, bởi vì hình ảnh quá mức kinh sợ mà cả da đầu đều có chút tê rần.
Ngay trong nháy mắt này, phản ứng đầu tiên của mọi người lại là nhìn về phía Lâm Tĩnh Nhiễm, luôn có cảm giác một giây sau cô sẽ hiệu triệu bất cứ tài liệu gì ngay bên cạnh lên làm vũ khí, đến chiến đấu một trận với cả đám người có tạo hình kinh khủng này.
Các khán giả đang xem live stream ngoại trừ một đám fans lâu năm của chương trình “chạy thoát mật thất” ra thì đều là những người nghe danh mà đến, đương nhiên biết rõ thú vui ác độc khiến người xem phải chửi má nó này của tổ tiết mục.
Mặc dù có không ít người vẫn không nhịn được sợ tới nhắm tịt mắt lại một cái, nhưng chỉ cần là những người có tâm lý phòng tuyến có chút kiên cố thì sẽ đều đặt hết sự chú ý vào máy quay phim đi theo Lâm Tĩnh Nhiễm.
Ai cũng không biết được, từ lúc nào mà cô em Nhiễm muội này đã trong lúc vô tình trở thành hi vọng của toàn bộ tổ tiết mục.
Ngoài ý muốn là, lần này Lâm Tĩnh Nhiễm lại không có phản ứng gì.
Lúc này Hoàng Kỳ Bân đã quen với bóng tối, vừa lấy lại được tầm nhìn liền nhanh chóng bò lên trên đầu tường, gã thấy Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn như cũ ngồi ở đó không nhúc nhích thì hơi nhíu mày hỏi: "Cô còn ngồi ngây ra đây làm gì, sao không nhanh xuống dưới đi?"
Lâm Tĩnh Nhiễm không để ý tới gã.
Bây giờ cô đang ngồi ở ngồi cao, tất nhiên sẽ nhìn được nhiều thứ hơn ban nãy, từ góc độ này nhìn qua thì có vẻ như nơi những ác quỷ kia xuất hiện vô cùng vừa vặn triệt để vây nhốt bọn họ lại, bây giờ các khách mời hoàn toàn không thể trốn đi đâu được.
Nhưng mà muốn cô cứ như vậy từ bỏ thì Lâm Tĩnh Nhiễm lại cảm thấy hơi không cam lòng, cô luôn cảm thấy mình phải tìm ra một chỗ đột phá mới được.
Lâm Tĩnh Nhiễm như có điều suy nghĩ lặng yên một lát, bỗng nhiên cô lia tầm mắt lên người Lục Dĩnh Tuệ, thần sắc con ngươi hơi động, lập tức tình cảm dạt dào hô lên một tiếng: "Tuệ Tuệ ~~!"
Chẳng có ai biết tại sao lúc này rồi mà cô còn gọi Lục Dĩnh Tuệ làm gì, Qua Châu sững sờ ngây người trong chốc lát mới lên tiếng nhắc nhở: "Đừng gọi em ấy, em ấy bị ám rồi, anh đoán là đã sớm không còn thần trí gì đâu! Mà kể cả ẻm còn chút thần chí đi chăng nữa thì nhất định linh hồn ẻm cũng đã bán cho ác quỷ rồi, đã triệt để rơi vào tà ác rồi!"
Các khách mời khác: “…”
Thiếu niên à, xem ra trong ngày thường anh còn xem không ít phim nha!
Lâm Tĩnh Nhiễm lại hoàn toàn không để ý gì tới anh ta, tiếp tục dạt dào cảm xúc kêu lên một tiếng: "Tuệ Tuệ ~~!"
Lục Dĩnh Tuệ chỉ giả vờ bị khống chế mà thôi, đương nhiên cô ấy có thể nghe thấy Lâm Tĩnh Nhiễm đang gọi mình, chẳng qua là lúc này đây cô ấy tsy không biết mình phải làm ra phản ứng gì, chỉ có thể tiếp tục đứng yên một chỗ như cũ. Ở bên tai là âm thanh hệ thống của nhóm đạo diễn miệt mài nhắc nhở, căn dặn cô tuyệt đối không được để ngoại vật quấy nhiễu, đóng tốt vai nhân vật của mình.
Lâm Tĩnh Nhiễm gọi hai tiếng không nhận được hồi đáp, giọng nói bỗng nhiên đổi sang đầy buồn bã ưu sầu, bắt đầu bày tỏ tâm tình: “Tuệ Tuệ ơi, cậu đã quên mình rồi sao? Chẳng lẽ cậu thật sự đã quên mất CP vàng bạc bên bờ hồ Đại Minh năm nào rồi ư? Cậu thật sự cam lòng để lại một mình tớ cơ khổ không nơi nương tựa trên thế gian này sao?”
Nhóm đạo diễn: ?????
Khán giả: ?! ! ! !
Đám fans của CP vàng bạc: “Cmn! Đây là cp của bọn họ được chính chủ chính mồm thừa nhận sao?!
Khóe miệng Lục Dĩnh Tuệ mơ hồ co quắp một chút, suýt chút nữa đã không nhịn được phá ra cười.
Chỉ nghe Lâm Tĩnh Nhiễm nói tiếp: "Tuệ Tuệ ơi~, tớ biết là cậu chỉ nhất thời bị khống chế mà thôi, cậu
nhất định có thể nghe được âm thanh của tớ. Cậu phải tin vào tâm trí của mình, cậu vẫn là bản thân cậu, những linh hồn ma quỷ này không thể kiểm soát tâm trí của cậu đâu, tin tớ, cậu phải cố lên, cố gắng phản kháng lại bọn họ!"
Tổ đạo diễn: ...
Phản kháng cái gì cơ, phản kháng tà ma á? Sao cô không nói thẳng mợ ra là phản kháng tổ tiết mục luôn đi?!
Đám diễn viên quần chúng bên dưới quá đông, các khách mời cũng không thể dùng vũ lực giải quyết được, bây giờ vừa bị vây công lại lực bất tòng tâm, cô nàng này liền đổi sang chơi trò kêu gọi tình yêu à?
Nhưng sao tụi này có thể để cho cô thành công được, thành công được thì sao cô hông lên trời luôn đi?!
Tổng đạo diễn bị một màn kỹ thuật diễn thần tiên này của cô làm cho cả vầng trán nổi đầy gân xanh nảy lên thình thịch, mà lúc ông ấy nhìn vào màn hình máy quay chỗ Lục Dĩnh Tuệ lại thấy biểu tình trên mặt cô nàng đang vô cùng vi diệu, ông ấy bỗng nhiên cảm nhận được một tia không ổn, cuống quít lấy bộ đàm ra hét vào bên trong: “Mau nhắc nhở Lục Dĩnh Tuệ, bảo cô ấy phải ổn định làm theo yêu cầu!”
Đáng tiếc là, mệnh lệnh này rốt cuộc vẫn truyền đạt muộn rồi.
Dưới một màn thao thao bất tuyệt kia của Lâm Tĩnh Nhiễm, thế tiến công cứ y như Đường Tăng đang dốc bầu tâm sự tẩy não tôn ngộ không, Lục Dĩnh Tuệ rốt cục không thể nhịn được nữa mở miệng kêu lên: "Tĩnh Nhiễm..."
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Tuệ Tuệ ơi, chị em tốt, rốt cục cậu cũng tỉnh lại rồi!”
Lục Dĩnh Tuệ: “Tớ…”
Lâm Tĩnh Nhiễm: “Tớ biết mà, nhất định cậu có thể chiến thắng được tâm ma, nhanh, cậu mau kêu mấy con quỷ này dừng lại đi!”
Lục Dĩnh Tuệ hơi vùng vẫy một chút, cuối cùng nhấp miệng: "Được. rồi .."
Lúc âm thanh này phát ra, Lâm Tĩnh Nhiễm phảng phất như nhận được mệnh lệnh chí cao vô thượng, cô xoay ngoắt người lại, cao giọng nói với đám diễn viên quần chúng đóng vai ma quy sắp tới gần sát các khách mời kia: “Mấy người đã nghe chưa, boss của mấy người đã bảo các người dừng lại rồi đó!"
Cả đám diễn viên quỷ đều triệt để ngây ngẩn cả người, trong lúc nhất thời không thể đưa ra quyết định, cũng không biết là rốt cuộc có nên nghe theo mệnh lệnh từ “boss” kia hay không.
Tổng đạo diễn ở phía sau hậu đài đã sớm bị thao tác lẳng lơ này của cô chọc cho tức chết rồi, tí xíu nữa là ngất ngay tại hiện trường luôn rồi, ông ấy nắm chặt bộ đàm điên cuồng hét lên: "Má nó! Lên hết cho tôi! Boss cái conmeno nữa!”
Ông ấy thật sự đã bị cô chọc cho cuống lên rồi, đến cả mấy từ thô tục cũng phun ra rồi.
Nhưng mà Lâm Tĩnh Nhiễm lại như thể đã đoán được lời ông tính nói, cô nhanh chóng bổ sung thêm một câu: “Không phải tổ tiết mục mấy người đã đưa ra giả thiết như vậy sao, Tuệ Tuệ bị ám vào chính là boss của mấy người, cho nên đương nhiên cô ấy nói cái gì thì các người phải nghe theo thế ấy rồi, bây giờ mà không nghe lời thì có cần mặt mũi nữa hay không hở? Tiết mục này có còn quy tắc gì nữa hay không?"
Tổng đạo diễn đã ném luôn bộ đàm đi rồi.
Duconmeno quy với chả tắc! Cô không theo quy tắc mà còn dám nói quy tắc với bọn tui à?!
Theo sau là trong tai nghe của nhóm diễn viên quần chúng không có một âm thanh nào, cho nên bọn họ lại càng không dám hành động lỗ mãng ko suy nghĩ trước sau.
Trường hợp trở nên hết sức khó xử.
Đây vẫn là lần đầu tiên Thôi Mai Mai gặp được một trương trình gameshow tươi mới như vậy, cô nàng chỉ có thể nhìn mà than thở: "Tĩnh Nhiễm, bạn ấy thật là… Thật là uy phong quá đi.”
Cô nàng đang cảm thán lại thấy Hạ Tần đưa một bàn tay lên che miệng, hơi nghiêng người nhẹ nhàng bật cười thành tiếng.
Một cái chớp mắt này, khi thấy hàng lông mi nhiễm theo ý cười trên khuôn mặt đẹp trai không thể tả xiết ấy, Thôi Mai Mai không khỏi có chút choáng váng
Cô đã tiếp xúc với anh được một thời gian khá lâu, đây có lẽ là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy ngài Hạ cười như vậy, mặc dù ngày thường người này vẫn luôn duy trì dáng vẻ dịu dàng lịch sự nhưng xung quanh anh lại luôn phảng phất như có một bức tường ngăn cách mọi người lại, trong nụ cười ngày thường cũng lộ ra mấy phần xa cách.
Còn giờ phút này đây, dường như bức tường kia đã bị phá vỡ triệt để để lộ ra người đàn ông sáng lấp lánh bên trong.