Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 89: cp ma quỷ mới là vương đạo

Chương 89 : cp ma quỷ mới là vương đạo

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Qua một hồi giày vò như thế, toàn bộ cục diện coi như đã được thuận lợi khống chế.

Dưới đáy mắt Lâm Tĩnh Nhiễm chợt lóe lên ý cười, chuẩn bị tranh thủ trong lúc mấy người kia còn chưa kịp phản ứng lại tranh thủ thời gian chạy trốn.

Không ngờ, lúc cô xoay người lại, chân vừa mới dò về phía ngọn núi giả được một nửa thì tầm mắt lại vừa lúc thoáng nhìn thấy một sinh vật đang không chớp mắt nhìn chằm chằm mình ở phía bên kia bức tường cung điện.

Thế là ‘Quỷ Kiến Sầu’ đến cả mấy con ác quỷ dị hợm cũng không dọa nổi trong nháy mắt cả người cứng ngắc khựng lại tại chỗ.

đồng tử của con mèo đen trên đầu tường bên kia trong bóng tối lộ ra một màu sắc quỷ dị, phảng phất như muốn hút hết hồn phách của cô ra khỏi thân thể, khiến đại não của cô có một chớp mắt dừng lại không thể suy nghĩ tiếp nữa.

Hoàng Kỳ Bân ở phía sau đang chờ cô xuống, lại thấy cô không có phản ứng khựng lại thì lập tức hơi không kiên nhẫn: “Cô lại làm sao thế?”

Lâm Tĩnh Nhiễm không hé răng, sống lưng lại không ngừng được mơ hồ run run.

Hoàng Kỳ Bân rốt cục cũng ý thức được có gì đó không đúng, duỗi tay vỗ vỗ bả vai cô, bị biểu tình trắng bệch trên mặt cô lúc xoay đầu lại dọa cho sợ hết hồn, giọng điệu cứng ngắc không khỏi thả nhẹ đi mấy phần: “Cô thấy có chỗ nào không thoải mái sao?"

Lâm Tĩnh Nhiễm không muốn tỏ ra rụt rè ở trước mặt người này, cô cố hết sức khống chế biểu cảm của mình, toàn bộ các dây thần kinh khắp cơ thể đều căng chặt, nhích từng chút một về phía ngọn núi giả bên ngoài, cứng rắn chống đỡ nói: "Không, không có việc gì."

Cô cố hết sức để mình không nhìn tới con mèo đen kia nữa, lại dùng tất cả các tế bào khắp toàn thân để cảm thụ động tĩnh của nó.

Mắt thấy rốt cục mình cũng đã chạm được ngọn núi giả, cô vừa muốn thở ra một hơi lại chợt nghe thấy một chút động tĩnh mơ hồ.

Con mèo đen kia trong nháy mắt này lại đột nhiên men theo đầu tường vọt tới phía cô.

Gần quá! Càng lúc càng gần!

Tim Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức hẫng nửa nhịp, cô rốt cục không khống chế được kêu to một tiếng: “A——!"

Các khán giả xem truyền hình trực tiếp thông qua máy quay phim lại không nhìn thấy con mèo kia, bọn họ chỉ thấy Nhiễm muội vẫn luôn trấn định bình tĩnh đột nhiên sợ hãi hét lên, tất cả đều ngẩn tò te không hiểu gì cả.

Sau đó, cách một cái màn hình bọn họ nhìn thấy cô gái kia đạp hẫng một cái vào khoảng không thì không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Các khách mời khác thấy biến cố này cũng không khỏi xôn xao kinh hoảng hô lên: "Cẩn thận!"

Hoàng Kỳ Bân cách cô gần nhất, tới khi gã phản ứng lại ngay lập tức theo bản năng đưa tay ra muốn túm lấy cô, đáng tiếc đầu ngón tay gã chỉ chạm tới một góc áo của Lâm Tĩnh Nhiễm, cuối cùng vẫn chỉ túm vào khoảng không, trong lòng “lộp bộp” một tiếng.

Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không nghĩ tới một đời anh minh của mình ấy vậy mà lại bị bại dưới một cái vuốt mèo, trong lòng không nhịn được nguyền rủa một trận, phản ứng đầu tiên là nghi ngờ có khi nào nhóm đạo diễn sau khi biết cô sợ mèo liền cố ý thả con mèo này vào trả thù cô hay không.

Mắt thấy mặt của mình sắp sửa tiếp xúc thân mật với mặt đất, cô theo bản năng che kín khuôn mặt lại, dù sao thì bây giờ cô cũng là người dựa mặt kiếm cơm đó, lúc này trong lòng cũng không ngừng cầu nguyện, chỉ cầu cú ngã này sẽ không hủy dung phá tướng.

Ngoài ý muốn là, cú ngã với lực rơi cực lớn kia sau khi chạm đất chẳng những

không có cảm giác đau đớn như trong tưởng tượng mà còn rơi vào trong một vòng ôm mềm mại ấm áp.

Sau đó, hai người cứ thế theo đà cùng nhau nhẹ nhàng ngã ra mặt đất.

Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm mở mắt ra liền đối diện với ấn đường vì đau mà hơi nhíu lại của Hạ Tần, trong lòng chỉ cần hơi động liền hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Cô vừa định nói tiếng cám ơn đã thấy khóe miệng Hạ Tần mơ hồ nhếch lên mấy phần, giọng điệu bình tĩnh nói với cô: “Tĩnh Nhiễm này, nếu rảnh thì em nên thử nghĩ tới chuyện giảm cân một chút đi nhé.”

Lâm Tĩnh Nhiễm trầm mặc giây lát, sau đó nhanh chóng vung tay lên đấm vào ngực anh một cái: “Anh mới cần giảm béo!"

Một trận hữu kinh vô hiểm, tất cả mọi người không khỏi thầm thở phào một hơi, đặc biệt là tổng đạo diễn đang ở hậu trường, suýt nữa ông đã cho rằng hôm nay chương trình phải xảy ra sự cố khi đang ghi hình rồi, chỉ thiếu nước muốn vọt thẳng vào trong phim trường nữa thôi.

( Hữu kinh vô hiểm Bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm - gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguy )

Lúc này đây lòng ông vẫn còn vô cùng sợ hãi, ông ôm ngực đè lại trái tim đang đập bùm bùm xong mới nổi giận đùng đùng lên tiếng khởi binh vấn tội: “Ai mang mèo tới thế hả?! Không phải đã nói là tất cả những thứ khách mời sợ đều không được phép xuất hiện sao?!”

Một nhân viên công tác trong đám người yếu ớt giơ tay lên: “Thật, thật xin lỗi, là do em nuôi ạ, em cũng không biết nó lén đi ra ngoài lúc nào..."

Tổng đạo diễn cắn răng: "Trừ tiền lương!"

Nhân viên công tác: QAQ!

Tổng đạo diễn trút ra hết nỗi lòng xong mới kịp phản ứng lại quay sang hỏi: “Bên kênh live stream thế nào rồi?”

Người phụ trách phòng phát sóng trực tiếp nghe vậy bèn nhìn lại màn hình, qua nửa ngày, anh ta mới tâm tình phức tạp nói: "Phòng phát sóng trực tiếp... Nổ rồi."

Thực ra nào chỉ là nổ thôi đâu, tình cảnh vừa rồi vừa chiếu lên, khu bình luận trong livestream cứ y như vỡ đê trong nháy mắt trào dâng.

—— Cp ma quỷ thắng lớn rồi!!! A a a a, mị không thể kìm nén được nữa muốn hét lên! ! !

—— Ô ô ô, lực lượng bạn trai của Nhiễm muội ở trước mặt Hạ Tần thật sự chẳng là cái thá gì hết á.

—— Không có so sánh thì không có tổn thương, trong nháy mắt ban nãy Nhiễm muội thực sự cứ y như chim nhỏ nép vào người vậy!!!

—— Kịch bản! Tất cả chuyện này chỉ là kịch bản mà thôi!

—— A a a a a, tại sao chồng của tôi lại có thể ôm một người phụ nữ khác như thế! Mau buông tay ra cho tôi!

—— CP vàng bạc đã nhìn ra rồi phải không, cp ma quỷ mới là vương đạo nha!

Tổng đạo diễn: "..."

Thế mà hiệu quả lại tốt ngoài ý muốn như vậy?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch