Sau khi con mèo đen kia nhảy lên một cái thì mất tung mất tích, bấy giờ Lâm Tĩnh Nhiễm mới tìm được lý trí của bản thân mình về, nhìn vào tư thế có chút xấu hổ lúng túng của hai người bây giờ, trên mặt cô không khỏi nóng lên.
Chẳng qua, cô cũng chỉ biệt nữu trong chốc lát rồi lại quan tâm hỏi lại một câu: "Anh, anh có sao không?”
(biệt nữu: không đc tự nhiên, trong ngoài khác biệt - nghĩ một đường nói một nẻo )
"Yên tâm đi, tôi không sao.” Hạ Tần cảm thấy trọng lượng trên người nhẹ đi, trên mặt vẫn như cũ là nụ cười nhàn nhạt trước giờ nhưng lại như có một loại cưng chiều và bao dung không nói ra được thành lời.
Cũng may vừa nãy anh vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của Lâm Tĩnh Nhiễm nên mới có thể kịp thời phản ứng lại đầu tiên, nếu không, chỉ sợ bọn họ thật sự phải diễn ra một vụ sự cố khi đang ghi hình rồi.
Lúc này Hoàng Kỳ Bân cũng đã trượt khỏi bức tường thành bên kia, thấy thấy hai người này đứng nhìn nhau hồi lâu thì khóe miệng mơ hồ mím chặt lại mấy phần, giọng điệu không gợn sóng nói: “Nếu đã không sao rồi thì mau tranh thủ thời gian lên đường đi."
Quả thật sau mấy biến cố xảy ra liên tiếp bọn họ đã lãng phí không ít thời gian, mặc dù Lâm Tĩnh Nhiễm chẳng thích gã chút nào, nhưng trước đề nghị này cô cũng không có bất kỳ ý kiến gì, tranh thủ lúc mấy con quỷ xung quanh còn chưa kịp phản ứng bọn họ cần phải rời đi ngay, thật sự không thể tiếp tục tốn thời gian ở đây nữa.
Chẳng qua, lúc chuẩn bị xuất phát liếc thấy mấy người Lợi Khoan cũng muốn đuổi theo thì cô bỗng lên tiếng nói với bọn họ: “Các anh đừng có đi theo!”
Lợi Khoan vẻ mặt khó hiểu: "A?"
Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt nhìn anh ta, tiện thể cười híp mắt quét qua hai người bên cạnh: “Thôi đi, đừng diễn nữa. Nếu như em không đoán sai thì các anh hẳn cũng là gian tế do tổ đạo diễn sắp xếp đang không?
Qua Châu kinh ngạc kêu lên: "Tĩnh Nhiễm, em đang nói gì thế, gian tế cái gì cơ? Không phải gian tế chính là Tuệ Tuệ sao, ban nãy mọi người đều biết rồi còn gì!”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Đúng là Tuệ Tuệ bị ám, nhưng mà có ai quy định gian tế nhất định chỉ có một người đâu chứ? Cả quãng đường này các anh cứ phải giả vờ sập bẫy cũng cực khổ quá rồi, em thấy cũng sắp tới đích rồi, các anh cứ ở đây nghỉ ngơi một chút đi."
Lợi Khoan: "Không có đâu, Tĩnh Nhiễm, em nghĩ những quá rồi đó.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhẹ nhàng nở nụ cười: "Cảnh giác một chút cũng không có gì không tốt, đúng không nào?"
Hai bên đứng đối diện nhau, Tạ Quan Vũ nãy giờ vẫn luôn không nói gì đột nhiên mở miệng: "Được rồi, nếu không giả vờ được nữa thì trực tiếp động thủ luôn đi. Cũng chỉ còn mấy phút nữa thôi, cản được bọn họ là chúng ta thắng rồi.”
Qua Châu nghe vậy cũng thu lại kỹ thuật diễn mèo quào của mình, xoa xoa nắm đấm: "Ai nha, diễn mãi mệt chết tôi luôn, rốt cục cũng có thể nghỉ ngơi một chút, ba đánh bốn nha, có thể đánh có thể đánh!"
Tạ Quan Vũ: "... Ngăn cản là được rồi, không cần đánh người."
Mắt thấy ba người này theo thứ tự đứng chắn ở đằng trước, Lâm Tĩnh Nhiễm chớp chớp mắt, lộ ra một nụ cười hiền lành đáng yêu: “Ai bảo với các anh là ba đánh bốn thế?”
Nhóm khách mời nhân vật phản diện: "? ? ?"
Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm hơi cong lên. bỗng nhiên cô hô lên với đám ác quỷ nãy giờ vẫn luôn ở cách đó không xa: “Mấy anh quỷ ơi, các anh qua giúp ngăn người hộ em với?”
Nhóm khách mời nhân vật phản diện kinh hoảng: "Em muốn muốn làm cái gì? Em là ma quỷ sao? ! ! !"
Nhóm diễn viên quần chúng đóng vai ác quỷ: ? ? ?
Không cho bọn họ làm việc giờ còn muốn xin bọn họ qua hỗ trợ á, bọn họ đóng vai quỷ chẳng lẽ hông cần mặt mũi sao?
Lâm Tĩnh Nhiễm thấy nhóm ác quỷ không có động tĩnh gì bèn dụ dỗ từng bước: "Không phải Tuệ Tuệ là boss của các anh sao, boss của các anh bảo các anh giúp em mà, sao các anh có thể không giúp được chứ? Lời của em chính là ý của Tuệ Tuệ đó!”
Nói xong, cô hô to với Lục Dĩnh Tuệ đang ở cách một bức tường: “Tuệ Tuệ, cậu nói xem có phải như vậy hay không?”
Lục Dĩnh Tuệ không nhìn thấy hay nghe thấy chuyện ở bên kia, nghe thấy cô nói vọng sang như thế thì hơi sửng sốt, chần chờ đáp: "Đúng... thế?"
Nhận được đáp án chắc chắn, Lâm Tĩnh Nhiễm càng thêm tự tin: “Các anh đã nghe chưa?”
Dáng vẻ cáo mượn oai hùm đầy đắc ý.
Nhóm ác quỷ ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi một chút, mắt thấy nhóm đạo diễn từ đầu đến cuối đều không đưa ra thêm mệnh lệnh gì, bọn họ rốt cuộc vẫn dựa vào chút kinh nghiệm và quy tắc của chương trình lần này, rất nghe lời bắt đầu nằm rạp xuống bò về phía đám nhân vật phản diện.
Qua Châu thấy mình sắp sửa bị đại quân ác quỷ vây quanh kín mít, thị giác bị một màn này mãnh liệt trùng kích đến suýt chút nữa không nhịn được cất lên tiếng kêu của cá heo: “Lâm Tĩnh Nhiễm! Em chơ đó!! A a a a!! Mấy người đừng có tới đây a a a a a!”
Người khởi xướng Lâm Tĩnh Nhiễm lại rất hài lòng khi nhìn thấy một màn này, cô vui vẻ phất phất tay với đội mình: “Được rồi, chúng ta đi ra ngoài thôi!”
Bây giờ đã không còn gì cản trở nữa, mọi người đều bắt đầu chạy về phía lối ra.
Vừa mới chạy vài bước, Lâm Tĩnh Nhiễm lại lưu ý thấy Hạ Tần bất tri bất giác rơi lại phía sau, lúc quay đầu thấy tư thế chạy của anh tựa hồ có hơi quái lạ, cô không khỏi dừng bước hỏi: “Sao thế, có phải ban nãy lúc ngã tôi đè lên anh nên bị thương rồi không?”
Liên quan tới chuyện Hạ Tần có phải đã bị thương hay không, các khán giả đang xem truyền hình trực tiếp cũng vô cùng quan tâm, kết quả, vừa nghe thấy cô nói ra mấy từ “đè lên anh” đầy ám muội dễ liên tưởng, cả đám đều không thể khống chế được bắt đầu một trận cười "Ha ha ha ha" như điên như dại.
Nhiễm muội, bọn này đều nghi cô em đang lái xe, đáng tiếc bọn này không có chứng cứ!
( Lái xe: Nguyên văn 开车, là một thuật ngữ thông dụng lưu hành trên internet, ở Việt Nam hay có câu nhất lái xe, nhì hướng dẫn, ám chỉ những người này đi tới đâu là chơi bời, trăng hoa tới đó. Phim khiêu dâm ở Trung Quốc gần như bị chặn và rất khó để có thể coi được, cách nhanh nhất là hỏi những người tài xế lớn tuổi, họ lưu trữ khá nhiều những bộ phim này và chia sẻ cho những ai cần. )
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy chỗ này còn cách cửa thành rất xa, giống như đưa ra quyết định gì đó, xoay người chạy tới bên cạnh anh, không nói hai lời nắm tay Hạ Tần khoát luôn lên vai của mình.
Hạ Tần nhìn vào thân ảnh nhỏ nhắn gầy gò của cô, ý cười trong mắt không khống chế được tràn ra: “Thật sự không sao mà.”
“Anh đừng nói chuyện nữa, không sao cũng phải dựa vào tôi.” Dù sao anh cũng bị thương vì cô, đương nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm không thể nào bỏ lại anh ở đây, lúc này vừa dìu anh đi vừa lầm bầm nói: “Đám chú Khoan không đuổi kịp đâu, thời gian đủ, không cần gấp.”
Giữa lông mày Hạ Tần hơi cong lên một chút, cũng không từ chối, nhẹ nhàng đáp một tiếng: "Ừ."
Camera trong phòng phát sóng trực tiếp cứ như vậy dừng lại rất lâu vào bóng lưng của hai người đỡ lấy nhau đi về phía cửa thành.
Ánh sáng mơ mờ tạo nên một viền sáng yếu ớt xung quanh hai người, thoạt nhìn cảnh tượng này lại không thể tin khiến người cảm động.
Có rất nhiều khán giả xôn xao biểu thị: Ô ô ô, hình như tui cũng nhảy vào hố lớn cp ma quỷ này rồi, phải làm sao bây giờ!
Hoàng Kỳ Bân đã sớm để ý tới động tĩnh phía sau, trên mặt gã chẳng có biểu hiện gì, cũng không quay đầu lại chạy thẳng tới điểm cuối.
Người thông qua sau đó là Thôi Mai Mai.
Đi tới cuối cùng là nhóm hai người đang nâng đỡ nhau bước qua cánh cổng, tập kỳ này của chương trình chính thức kết thúc, tiểu đội của phim " Thâm cung" thu được thắng được.
Bởi vì nhiệm vụ quan trọng của tập này vì tuyên truyền cho phim " Thâm cung" nên phòng phát sóng trực tiếp cũng không kết thúc ngay lập tức như mọi khi, mấy phút sau, tất cả mọi người tập hợp lại ở quảng trường bên ngoài, tiến hành một lễ khai mạc ngắn gọn.
Đợi tới khi các máy quay dừng lại hoàn toàn, Qua Châu mới mang theo vẻ mặt căm giận vọt tới trước mặt Lâm Tĩnh Nhiễm, lòng vẫn còn sợ hãi lên án cô: “Nhiễm muội, em cũng tàn nhẫn quá đi, em có biết em cứ làm thế sẽ mất anh hay không?!”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Ha hả, anh cũng không phải Tuệ Tuệ, để lại hay không cũng giống nhau."
Lục Dĩnh Tuệ: "... Không liên quan đến em nhé.”
Qua Châu: "Em được lắm! Nếu tối hôm nay anh mơ thấy ác mộng nhất định anh sẽ tới tìm em tính sổ a a a a!"
Lợi Khoan, Tạ Quan Vũ: "Tui đồng ý."
Lâm Tĩnh Nhiễm: "À, chú Khoan, tiểu Vũ, em sai rồi."
Qua Châu: "? ? ? Vì sao em chỉ không thấy áy náy với mỗi mình anh thôi? Anh biết rồi, có phải là vì em thích anh không!”
"..." Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cục không nhịn được nữa tặng cho anh ta một cái liếc mắt: “Anh bạn này, anh thật sự đã nghĩ nhiều quá rồi."
________________Lảm nhảm :
Xoa xoa tay, phim truyền hình chuẩn bị chiếu ngay đây, Nhiễm muội sẽ sớm nổi đình nổi đám!