Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 91: em vẫn còn giận tôi sao

Chương 91 : em vẫn còn giận tôi sao

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Lâm Tĩnh Nhiễm không đùa giỡn với bọn họ quá lâu, mắt thấy Hạ Tần được các nhân viên công tác nâng đỡ tới ngồi lên xe, sau khi hơi do dự một chút cũng theo sau nhảy lên xe.

Vốn ba người của đoàn làm phim " Thâm cung" là cùng nhau tới, Hoàng Kỳ Bân thấy thế lại im lìm không nói tiếng nào xoay người đi lên một chiếc xe khác, Thôi Mai Mai thấy thế cũng không tiện lên xe của Hạ Tần, vô cùng thức thời học theo đàn anh lựa chọn tránh khỏi xe kia.

Kết quả, thẳng đến lúc xuất phát lên đường đi về, trên xe ngoại trừ tài xế ra thì chỉ còn sót lại hai người Lâm Tĩnh Nhiễm và Hạ Tần.

Không thể không nói Hạ Tần vô cùng chuyên nghiệp, vừa nãy lúc đối diện với máy quay phim anh còn có thể làm được mặt không đổi sắc bước đi, bây giờ vừa mới lên xe một cái, cả khuôn mặt đều lập tức trở nên trắng bệch.

Mặc dù đã hỏi rất nhiều lần nhưng Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn như cũ không nhịn được hỏi thêm lần nữa: "Anh thật sự không sao chứ?”

“Chút vết thương nhỏ như thế này, em thấy sao?” Hạ Tần an ủi, đổi về một tư thế thoải mái hơn: “Về đến nơi còn cần một lúc nữa, tôi chợp mắt một chút nhé.”

Lâm Tĩnh Nhiễm gật đầu: “Ừm, anh ngủ đi."

Xe đi chạy một một đường, lúc tới khách sạn sắc trời đã hơi tối.

Lúc thấy Lâm Tĩnh Nhiễm dìu lấy Hạ Tần bước xuống từ trên xe, sắc mặt của Yến Bạch đang đợi ở cửa ra vào khẽ biến, anh ta chớp mắt một cái, ngay lập tức căng thẳng tiến lên đón người: “Sao vậy, sao lại bị thương rồi?"

Hạ Tần vẫn là câu nói kia: "Chút chuyện nhỏ thôi.”

Ấn đường Yến Bạch đã nhăn chặt lại: “Sao lại là chuyện nhỏ được, cậu có biết là sáng mai cậu còn phải quay phim hay không hả…”

Hạ Tần không để anh ta tiếp tục nói, cắt ngang: “Có gì ăn không, em đói."

“Có có có, anh đã chuẩn bị trước cho em rồi.” Yến Bạch vẫn rất không yên tâm: “Không phải chỉ đi quay một cái chương trình thôi sao, sao lại bị thương thành thế này chứ, bên tổ tiết mục rốt cuộc làm cái trò gì thế không biết?!”

“Lát nữa em nói cho anh sau.” Hạ Tần đáp lại qua loa một câu rồi quay đầu lại hỏi Lâm Tĩnh Nhiễm: “Em có muốn cùng tôi ăn không?”

Mặc dù ban nãy tất cả mọi người đều đã ăn cơm ở trong ngự thiện phòng nhưng đáng tiếc thay, mấy món " mỹ thực cung đình " kia thật sự không ngon cho lắm, lại thêm cả một buổi chiều phải vận động liên tục nên lúc này đây các khách mời đêu thật sự cũng cảm thấy hơi đói rồi.

Thân là trợ lý của Lâm Tĩnh Nhiễm, Quan Thiên tất nhiên đã chuẩn bị xong xuôi cơm tối cho chị nhà, chẳng qua ban nãy cô nàng nhìn thấy dáng vẻ hai người dìu dắt nhau xuống xe thì hơi sửng sốt nên vẫn luôn im lặng, bây giờ nghe thấy Hạ Tần mở miệng hỏi thì ngay lập tức không chút do dự đẩy Lâm Tĩnh Nhiễm đi luôn: “Đương nhiên là được rồi ạ, vừa khéo em còn đang sợ cơm tối mình chuẩn bị không đủ đây.”

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn cô ấy, hỏi: “Hai người bọn mình còn ăn được bao nhiêu nữa chứ? Chị cũng đâu phải là heo?”

Quan Thiên: "Chị ơi, sức ăn của chị hổng yếu chút nào đâu, chỉ có điều tự chị chị không nhận ra thôi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Mài đúng là chị em ruột của chị mà!

Nhưng mà quả thật bây giờ cô cũng hơi để ý tới vết thương của Hạ Tần, rất muốn biết tình huống cụ thể, vì thế sau khi suy nghĩ một chút cô liền thuận theo cơ hội này đi cùng để xem Yến Bạch kiểm tra ra kết quả thế nào luôn, vì thế cô đồng ý đi ăn cùng anh.

Không ngoài dự liệu, đợi sau khi trở về phòng chuyện đầu tiên Yến Bạch làm chính là kiểm tra cẩn thận tình huống của Hạ Tần.

Xưa giờ Hạ Tần chẳng bao giờ nhìn sắc mặt bất kì người nào, nhưng đối mặt với thái độ cứng rắn của người đại diện anh cũng không còn cách nào, chỉ có thể để anh ta kiểm tra.

Lâm Tĩnh Nhiễm vừa ôm hộp đồ ăn ngồi trên ghế sa lon ăn vừa ngóng trông dòm dòm để ý động tĩnh bên kia.

Cũng may Hạ Tần quả thật không lừa cô, anh chỉ bị trật chân chút thôi, tình hình cũng không quá nghiêm trọng, chỉ có một rắc rối duy nhất là, Yến Bạch nói phần quay sắp tới của anh một một màn diễn cảnh hành động.

Vì thói quen nên trừ khi cảnh cần đóng có các động tác quá mức nguy hiểm ra thì anh không mấy khi sử dụng người đóng thế, cũng không biết lần này có thể thuận lợi hoàn thành cảnh quay kia hay không.

Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thế thì cảm thấy vô cùng có lỗi: “Thật sự rất xin lỗi anh…”

Đến lúc này Yến Bạch sao có thể không hiểu vì sao Hạ Tần nãy giờ mãi không chịu hé răng nói nguyên nhân bị thương ra nữa, lần bị thương này chắn chắn có liên quan tới cô gái đang ngồi ăn cơm đây.

Sau khi hiểu được mọi chuyện anh ta cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ mở vali hành lí ra lật qua lật lại một lát, cuối cùng móc một lọ thuốc ra đưa cho Hạ Tần: “Dù sao thì hôm nay em cứ bôi thuốc đi rồi nói sau.”

Lâm Tĩnh Nhiễm thế mà lại vô cùng quen thuộc với lọ thuốc này, lần trước lúc cô bị trật chân Hạ Tần đã từng đưa cho cô một lọ y hệt, bôi lên quả thật rất có hiệu quả, thấy lọ thuốc này cô cũng an tâm hơn một chút.

Đợi đến lúc ba người ăn cơm tối xong, Yến Bạch dọn hết đồ trên bàn đi rồi lấy thuốc ra đưa cho Lâm Tĩnh Nhiễm: "Em Lâm ơi, bây giờ anh có chút chuyện cần làm, chuyện bôi thuốc này đành nhờ em vậy.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"

Không chờ cô kịp phục hồi lại tinh thần, Yến Bạch đã sải bước ra khỏi phòng, còn rất nhanh tay đóng cửa lại, lập tức cả căn phòng chỉ còn lại mỗi hai người là cô và Hạ Tần mắt lớn trừng mắt nhỏ ngồi đối mặt với nhau.

Mặc dù Hạ Tần đã cố hết sức không lên tiếng nhưng Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn có thể nhìn thấy anh che miệng lại cười trộm hai tiếng.

Cô không khỏi mím môi một cái: "Anh vươn chân ra đi?"

Lúc này Hạ Tần lại rất nghe lời, vô cùng phối hợp.

Thẳng đến lúc tay nhỏ tinh tế của Lâm Tĩnh Nhiễm nhẹ nhàng xoa xoa đi đi về về về mấy cái ở nơi anh bị thương, Hạ Tần cười thành tiếng đến: “Thực ra, lát nữa tắm xong thuốc này lại phải bôi lại một lần nữa."

Động tác trên tay Lâm Tĩnh Nhiễm ngừng một lát, suýt chút nữa đã giơ chân lên đạp thẳng vào cái chân thúi đang ở trước mặt cô này của anh.

Hạ Tần nhìn dáng vẻ tức giận của cô lại càng cảm thấy đáng yêu, hơi nghiêng đầu mỉm cười nhìn cô, giọng điệu dịu dàng: “Nhiễm Nhiễm, bây giờ em vẫn còn giận tôi sao?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch