Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 92: phim sắp chiếu rồi

Chương 92: phim sắp chiếu rồi

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Thực ra thời gian qua cũng đã lâu, mấy trò làm bộ làm tịch giả vờ xa lạ lúc trước thật sự đã phai nhạt đi rất nhiều, nhưng mà bây giờ nghe anh nói vậy Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn phình má lên, giả vờ tức giận hỏi ngược lại: "anh nói xem?"

Hạ Tần cười cười, không tiếp tục hỏi đề tài này nữa, trái lại không đầu không đuôi hỏi: "Em có muốn xem ti vi không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"

Hạ Tần: "Hôm nay là ngày phim " Thâm cung" chiếu tập một đấy, em muốn xem không?”

Nghe thấy anh nói như vậy Lâm Tĩnh Nhiễm mới nhớ tới chuyện này, nhưng bây giờ nơi này chỉ có hai người bọn họ trai đơn gái chiếc ngồi cùng nhau trong một căn phòng, nói thầm trong lòng một chút, vẫn cảm thấy mình trở về phòng mình xem thì tốt hơn.

Lời từ chối vừa tới bên mép còn chưa kịp nói ra đã lại nghe thấy Hạ Tần nói: "Vừa khéo, nhân dịp này tôi cũng có thể giúp em phân tích kỹ thuật diễn trong phim này xem còn có chỗ nào chưa đạt, tin lã sẽ rất có lợi cho con đường phát triển sau này của em.”

Đâm thẳng vào chỗ hiểm, khiến người ta hoàn toàn không có cách nào phản bác.

Dù sao thì kỹ thuật diễn của Hạ Tần trong nghề vẫn luôn được công nhận là sự tồn tại cấp bậc sách giáo khoa, được anh chỉ đạo quả thật có thể nói là cơ hội hiếm có.

Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi hơi động lòng, cuối cùng cắn răng quyết định: "Được!"

Lúc này tới giờ chiếu phim còn nửa tiếng, hai người cứ thế ngồi ở trước ti vi chờ một chút, bỗng nhiên điện thoại trong tay của Lâm Tĩnh Nhiễm vang lên.

Vì hôm nay phải tham gia ghi hình cho chương trình nên trước khi quay điện thoại đã bị tổ tiết mục tịch thu từ sớm, mà sau khi nhận lại điện thoại Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn luôn không mở ra kiểm tra, đến lúc này cô mới phát hiện tin nhắn trên WeChat của mình đã sớm bùng nổ, mà cú điện thoại này chính là do anh cả Lục Dịch Tuyên gọi tới.

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn chằm chằm dòng tên hiển thị trên màn hình điện thoại hồi lâu, cô ngẩng đầu len lén liếc Hạ Tần một cái, nói: “Ừm… Tôi đi nghe điện thoại một chút nhé?"

Hạ Tần gật đầu: "Em đi đi."

Lâm Tĩnh Nhiễm ôm điện thoại di động như một tên trộm chui vào nhà vệ sinh.

Điện thoại vừa được kết nối, giọng nói của Lục Dịch Tuyên đã ngay lập tức truyền từ đầu kia điện thoại di động tới: “Nhiễm Nhiễm, sao mãi mà em không trả lời tin nhắn thế, không phải chương trình đã quay xong từ lâu rồi sao?”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Anh cả ạ, em vừa mới về tới khách sạn, ban nãy em quên mất không check điện thoại nên không biết, anh tìm em có chuyện gì không?”

Lục Dịch Tuyên ở đầu bên kia điện thoại trầm mặc chớp mắt một cái, mở miệng nói: "Hôm nay anh đã xem phát sóng trực tiếp trương trình gameshow của em.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Lục Dịch Tuyên: "Mặc dù lần này Hạ Tần đã cứu em nhưng anh vẫn luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản chút nào, em nhớ phải cách tên đó xa một chút đấy."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Lục Dịch Tuyên: "Nhiễm Nhiễm? Em còn nghe không đấy?"

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Đây đây, em vẫn đang nghe mà…Em biết rồi, anh cả.”

Lục Dịch Tuyên vô cùng hài lòng ừ một tiếng, hai người lại nói chuyện phiếm thêm mấy câu thì có một cuộc điện thoại khác gọi tới cho Lâm Tĩnh Nhiễm.

Lâm Tĩnh Nhiễm cúi đầu nhìn vào tên người gọi tới trên màn hình di động, do dự nói: "Anh ơi, nếu như không còn chuyện gì nữa thì em cúp máy trước nhé? Anh hại gọi điện thoại cho em.”

Lục Dịch Tuyên nghe tới Thẩm Thừa Viễn gọi tới thì chẳng vui vẻ chút nào, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ nặng nề “Ừ một tiếng, trước khi cúp máy còn dặn dò thêm một câu: “Em nhớ đi ngủ sớm đấy.”

“Em biết rồi ạ, anh cũng thế nhé!” Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng ngoan ngoãn đáp lại, sau khi tạm biệt Lục Dịch Tuyên liền nhanh chóng nhận cuộc điện thoại của Thẩm Thừa Viễn: “Alo, anh hai ạ?"

“Là anh.” Thẩm Thừa Viễn vẫn trước sau như một lời ít ý nhiều: “Ngủ rồi?"

Lâm Tĩnh Nhiễm: “Chưa ạ, em còn thức.”

Thẩm Thừa Viễn: "Sau này, quay chương trình nhớ phải cẩn thận."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "... Anh cũng xem livestream hôm nay ạ?"

Thẩm Thừa Viễn: "Ừ."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Vậy... Có phải là anh vẫn còn lời nào khác muốn nói với em không?”

Thẩm Thừa Viễn: "Cẩn thận Hạ Tần."

Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được co quắp lại một chút: "Em biết rồi ạ..."

Thẩm Thừa Viễn: "Ừ, hết rồi, ngủ ngon."

Sau khi kết thúc cú điện thoại này, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi dựa vào trên vách tường ngẩng đầu nhìn lên trần nhà màu trắng, trong lúc nhất thời không biết nên dùng biểu tình như thế nào để diễn tả tâm tình của mình lúc này nữa.

Cô trăm triệu lần không nghĩ tới, mấy ông anh nhà mình thế mà còn là fans trung thành của “chạy thoát mật thất” cơ đấy? !

Vừa nghĩ tới biểu hiện của mình trong chương trình, cô không khỏi cảm thấy khuôn mặt có một chút nóng lên.

Mặc dù mấy ổng đều là anh trai của mình nhưng cô vẫn không thể ngăn được cảm thấy thật quá ư xí hổ.

Hít một hơi thật sâu, lúc cô

vừa mới chuẩn bị rời khỏi phòng vệ sinh thì chuông điện thoại di động lại một lần nữa vang lên, liếc mắt nhìn lên tên người gọi trên màn hình, cả khuôn mặt của cô đều hằn lên những con chữ ‘sống không còn gì luyến tiếc’, cô máy móc nhận điện thoại, đưa điện thoại đến bên tai: “Alo, anh tư ạ, có phải là anh cũng xem chương trình của em không?”

Điện thoại vừa thông đã nghe được một câu như vậy, trong giọng nói của Trúc Mẫn Hi còn có chút lơ mơ: "Chương trình gì cơ?”

Tạ ơn trời đất, rốt cuộc cũng có một người không gọi tới để khởi binh vấn tội cô.

Lâm Tĩnh Nhiễm thở ra một hơi thật dài, vội hỏi: "Không có gì không có gì, anh gọi em có chuyện gì thế?”

Trúc Mẫn Hi ngay lập tức hưng phấn lên: “Là như thế này, anh sắp bắt đầu tour concert lưu động rồi, mấy hôm nữa là tới bưởi biểu diễn đầu tiên, anh muốn hỏi em có thời gian hay không, có muốn tới xem anh biểu diễn không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Cái này à, anh gửi cho em thời gian và địa điểm cụ thể đi, để em xem lịch trình sắp tới xắp xếp thế nào. Nếu như không bị trùng lịch thì em sẽ đi xem.”

Trúc Mẫn Hi cười: "Vậy anh chờ em báo lại đó nha! Mà này, nói đi cũng phải nói lại, Nhiễm muội, cái chương trình em vừa mới nhắc tới là…”

Anh đang nói, cửa nhà vệ sinh bỗng nhiên bị người gõ nhẹ vài cái, âm thanh của Hạ Tần cách một bức tường mơ hồ truyền tới: “Em còn chưa gọi điện thoại xong sao, phim sắp chiếu rồi.”

Trúc Mẫn Hi: "? ! ! !"

Trúc Mẫn Hi: "Nhiễm muội! Đã thời gian này rôi mà em còn chưa về khách sạn nữa à? Ban nãy là giọng của đàn ông có đúng không, đã trễ thế này rồi, em đang ở với ai?! Anh thật không yên tâm để em ở bên ngoài giờ này mà, lỡ như em gặp phải người xấu thì làm sao bây giờ, mau mau đi về ngay cho anh!”

"..." Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ cảm thấy đầu lại đau: “Em biết rồi, em biết rồi, em về ngay đây! Anh yên tâm đi, em không ở với người xấu nào đâu! A a a, anh tư, van anh đừng có hỏi nữa mà! QAQ!"

________________ Lảm nhảm:

Hiện trường bắt gian cỡ lớn của các anh trai?

Vui vẻ không nào?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch