Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi ai oán nhìn Hạ Tần một cái.
Bây giờ cô vô cùng nghi ngờ động tác ban nãy của người đàn ông này là cố ý.
Hạ Tần cứ y như chuyện không liên quan tới mình, còn dặn dò cô một câu: “Mau qua đây đi, phim bắt đầu rồi."
Lâm Tĩnh Nhiễm nhấp miệng, vẻ mặt không vui đi qua, vừa ngẩng đầu đã thấy trên ti vi thật sự đã bắt đầu chiếu đoạn nhạc mở đầu.
Đây vẫn là lần đầu tiên cô được xem phim do chính mình đóng, còn là phim mình đóng xong được lên ti vi nữa chứ, trong nháy mắt bị hấp dẫn nhìn chằm chằm vào ti vi.
Thân là nữ phụ, suất diễn của cô quả thật không ít, đặc biệt là giai đoạn đầu phim này cô còn xuất hiện không ít, mấy tập đầu này có rất nhiều cảnh của công chúa Triêu Hoa với vị hoàng huynh kia của cô, tần suất cô được lên sân khấu còn nhiều hơn cả nữ chính luôn ấy chứ.
Sau khi nhân vật do Lâm Tĩnh Nhiễm đóng xuất hiện, Hạ Tần thật sự bắt đầu tỉ mỉ giảng giải cho cô, từ những ưu điểm trong cách cô diễn tới điểm thiếu sót, từng chuyện từng chuyện một nói đến vô cùng tỉ mỉ đúng chỗ, khiến cô nhận được ích lợi không nhỏ.
Bất chi bất giác, hai tập đầu đã chiếu xong hết.
Mặc dù đây là bộ phim truyền hình do chính mình tham gia quay chụp, nhưng nhịp độ của phim sau khi được cắt nối biên tập vô cùng tinh tế, xem rất lôi cuốn, đến ngay cả Lâm Tĩnh Nhiễm tham gia đóng phim sau khi xem xong cũng cảm thấy chưa đã thèm, hận không thể một hơi xem liền mấy tập.
Chẳng qua, lúc này thời gian cũng không còn sớm nữa, cô phất phất tay tạm biệt Hạ Tần, trước khi đi còn không quên dặn dò: “Sáng mai quay phim anh nhớ chút ý vào đấy, nếu cảm thấy không ổn tuyệt đối không được thể hiện đấy nhé."
Nếu như lưu lại di chứng về sau thì cô thật sự sợ là cái tên này sẽ mượn cơ hội dựa vào cô cả đời mất, có muốn đá cũng đá không ra.
Hạ Tần nghe vậy thì khóe miệng hơi cong lên một chút: “Tôi biết rồi.”
Đợi đến lúc trở về phòng Lâm Tĩnh Nhiễm mới phát hiện ra Quan Thiên đã ôm theo gối dựa lưng ngủ thiếp đi trên ghế salông.
Màn hình TV trong phòng vẫn còn đang chiếu đoạn nhạc cuối phim " Thâm cung" , nghe thấy động tĩnh, cô nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra: "Chị Nhiễm ạ? Cuối cùng chị cũng về rồi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Ừ, đã trễ như vậy rồi, sao em còn chưa đi ngủ nữa?”
Quan Thiên nghe vậy thì cơn buồn ngủ lập tức tiêu tán không ít: "Em đang chờ chị mà, em vừa xem phim của chị xong á, hihihi, chị trong phim đẹp quá xá luôn, thật sự rất bùng nổ đó!"
Được khen ngợi ngay trước mặt như vậy đương nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy rất vui vẻ, chẳng qua vẫn tượng trưng khách khí hai câu: “Cũng tạm thôi.”
Quan Thiên: “Thật sự rất đẹp đó! Chị tin em đi, bộ phim này nhất định sẽ bùng nổ!”
Lâm Tĩnh Nhiễm cười: “Mượn lời chúc của em.”
Hai người không nói chuyện quá lâu, nói thêm mấy câu rồi lên giường đi ngủ, dù sao vì đến đây ghi hình cho chương trình này nên cô đã xin trễ tiến độ quay phim, sáng mai hai người còn phải vội vã lên máy bay trở về đoàn làm phim "Giấc mơ đêm".
Mà sau một đoạn thời gian tuyên truyền rầm rộ, bộ phim "Thâm cung" trong sự chờ mong của muôn người cuối cùng cũng công chiếu, tập đầu tiên thật sự không khiến người ta thất vọng, danh tiếng và nhân khí đi đôi được mùa dưới, thật sự triệt để hot.
Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cục cũng dựa vào sự cố gắng của bản thân, đường đường chính chính một lần lên hot search.
Chỉ có thể nói, nhân vật công chúa Triêu Hoa này quả thật rất vừa ý mọi người, nhất là vào giai đoạn đầu,
trong điêu ngoa lại không mất hoạt bát, trong bá đạo lại mang nét hồn nhiên, hơn nữa, trong cả bộ phim này cô ấy cũng là người duy nhất ngoài nữ chính ra thật sự quan tâm nam chính, vì thế cô vừa mới xuất hiện liền hung hăng hấp dẫn một làn sóng fans mới.
Đợi đến lúc Lâm Tĩnh Nhiễm tới đoàn làm phim, đến ngay cả các nhân viên công tác còn đang bận rộn trong đoàn cũng có không ít người xôn xao chạy tới tìm cô muốn xin chữ kí, còn có người vỗ bả vai cô nói đùa: “Nhiễm muội, em lên hương rồi nhớ đừng quên bọn chị nha!”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhẹ gãi gãi một bên mặt, mơ hồ cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Có một nhân viên công tác chạy tới: “Nhiễm muội Nhiễm muội, tổng biên kịch tìm em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm đáp một tiếng, vừa đi tới phòng nghỉ của Ninh Hào vừa nghĩ, rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào mà tất cả mọi người đã cực kỳ thân thiết gọi cô là Nhiễm muội thế nhỉ?
Ninh Hào đang xem điện thoại di động, thấy cô tới thì ngẩng đầu lên cười như không cười nhìn cô một cái: “Phải chạy tới chạy lui hai chỗ, em vất vả rồi."
Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không nghĩ nhiều, đợi sau khi đi vào mới phát hiện ra hình ảnh ở trên điện màn hình thoại di động của anh hình như nhìn hơi quen quen.
Cô suy tư hai giây đồng hồ mới hậu tri hậu giác nhận ra.
Đây còn không phải là cái đoạn cô bị rơi từ trên tường xuống trong chương trình hôm qua sao? !
Lâm Tĩnh Nhiễm yên lặng đứng ở bên cạnh không nói gì.
Cô đã bảo mà, sao tự nhiên hôm qua anh ba lại không gọi điện thoại tới hỏi han cô chứ, hóa ra ổng đang chờ ở chỗ này đây!
hiển nhiên Ninh Hào cũng cảm nhận được cô mất tự nhiên, anh cũng không gấp gáp mở miệng nói chuyện, ngược lại còn cảm thấy vô cùng hài lòng với phản ứng của cô, sau khi hưởng thụ một lúc mới mới chậm rãi mở miệng: “Thực ra anh chỉ muốn hỏi em một câu thôi, được Hạ Tần ôm có thoải mái không?"
Lâm Tĩnh Nhiễm gần như xuất phát từ bản năng cầu sinh mà bật thốt lên: "Anh ba, em sai rồi!"
Mắt Ninh Hào quét qua màn hình di động, khóe miệng không có chút độ ấm hơi hơi nhếch lên: "Không, em không sai, đều là tên đó sai.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "...Anh nói cái gì cũng đúng ạ."
Từ góc độ này của cô nhìn tới, biểu tình trên mặt Ninh Hào rõ ràng không có bất kỳ biến hóa to lớn gì lại khiến cho cô vô cùng sợ hãi, thậm chí còn khiến cô mơ hồ sản sinh ra chút nghi ngờ, có lẽ nào ông anh nãy đột nhiên đi thuê người giết Hạ Tần cho hả giận hay không đây.
Ô... Thật không hổ là người đáng sợ nhất trong số các ông anh của cô mà!!!
Cũng may, Ninh Hào trước nay tính toán chi li với tất cả mọi người lại luôn rất khoan dung với cô, anh chỉ nhẹ cười một cái khoát tay nói: “Được rồi, đi chuẩn bị đi, hẳn là tổng đạo diễn còn đang chờ em tới bổ sung mấy cảnh quay bị lỡ đấy.”
Lâm Tĩnh Nhiễm như thể được đại xá: "Chào anh ba!”
Sau đó ngay lập tức không quay đầu lại, lòng bàn chân như được bôi dầu chạy biến.