Đạo Nhân cóc thu liễm sát khí, một lần nữa dời ánh mắt, rơi trên người Lục Lương Sinh.
- Ngươi ở Hạ Lương Châu đã từng gặp đám người này rồi… Bọn hắn có một người cầm đầu, vi sư thế nhưng đã nhớ ra rồi, năm đó vi sư bị vây, thân gặp hiểm cảnh, một trung niên Đạo Nhân thi triển pháp thuật ra tay cứu, lão phu có ơn tất báo, truyền cho hắn một vài thứ, bây giờ trở về mới nhớ, người này dựa vào thứ vi sư tặng, làm truy tung khí tìm tới nơi này, không những lấy linh bảo đan dược vi sư đặt ở ngoài, còn mang pháp thuật điển tịch đi.
Nói lời này trực tiếp trúng tới Hạ Lương Châu, như vậy nghi hoặc trong lòng Lục LƯơng Sinh cũng đã được giải đáp.
- Vậy ra pháp thuật kì hỏa kia của Hạ Lương Châu thật ra là từ chỗ sư phụ sao?
Gió chầm chậm thổi tới, phủ động tuyết trắng râu dài, lão nhân mập mạp quay đầu nhìn đồ đệ.
- Đương nhiên là...
Lời nói vừa ra khỏi miệng, khuôn mặt trong của Đạo Nhân cóc bỗng nhiên sững sờ, lời nói thay đổi:
- Xảy ra chuyện gì?!
Đột nhiên sờ soạng bụng, ùng ục ục vang lên. Ở bên kia, Lục Lương Sinh chỉ cảm thấy băng ghế đang đang ngồi trở nên hư thực, liền vội vàng đứng dậy, xung quanh Đạo Nhân cóc nổi lên hơi khói, cảnh sắc hoàng hôn ánh chiều tà cũng dần biến mất.
- Sư phụ?
Sau một khắc, hơi khói thình thịch nổ tung, ánh chiều tà bốn phía, băng ghế đá bàn đá, bầu rượu hóa thành từng mảnh tinh quang vỡ vụn. Tầm mắt thư sinh đột nhiên tối đen, một lần nữa trở lại trong đêm tối, tiếng côn trùng kêu lại một lần nữa truyền vào trong tai vang dội, đống lửa chập chờn, đốt cái nồi, truyền đến âm thanh phốc phốc sôi trào. Lục Lương Sinh bước nhanh tới nơi tràn ngập sương mù, dùng pháp lực xua đuổi sương mù, lộ ra trên mặt đất, một con cóc khổng lồ, mắt cóc trơn bóng trừng lớn, hai đầu chân nhỏ thẳng băng cúi đầu trầm tư, thấy thư sinh nhìn qua, chắp tay màng, lạch cạch lạch cạch trực tiếp đi qua phía bên cạnh đầu gối thư sinh.
- Chuyện bóp chết Ngô Công Tinh vừa rồi không nói nữa.
Đạo Nhân cóc trước đó đã trở về..... Bóng đêm yên tĩnh, ở trên đỉnh núi, bầu trời đầy sao như gần trước mắt, Lục Lương Sinh ngáp cái một nằm bên cạnh đống lửa, nhìn không gian đen tối phía sau cành tùng, thỉnh thoảng nhìn lại cửa đá.
- Sư phụ tại sao lại biến trở về rồi?
Hồng Liên ở một bên chải tóc, nghiêng mặt qua.
- Sư phục cóc như vậy mới phải, khí thế trước đó thật là dọa người, còn không nhìn thấy người khác, thiếp thân cảm giác như bị ma diệt rồi.
Trong động phủ, thanh u quang mang soi sáng ra ngắn nhỏ khom người xuống thân ảnh vung vẩy đôi màng, đem vật liệu nện trên mặt đất, lốp bốp loạn hưởng một mạch.
- Rốt cuộc là sai ở đâu?
- Mẹ nó.... Đã dùng Long Hàm Châu, thế nào lại vô dụng?
- Rõ ràng là có pháp lực..... Nhưng sao ngay cả hình dáng người cũng không duy trì được bao lâu?
- Hơn nữa còn mất mặt trước đồ đệ..... Chết tiệt! ! !
Trải qua một trận, Đạo Nhân cóc đặt mông ngồi dưới đất, sa sút tinh thần vứt cuốn tiểu địa đồ trên mặt đất, một màng đạp xa, chống cái cằm nhìn qua "Bảo sơn" lộn xộn, thở dài một hơi.
- Cũng may lão phu có thể cảm giác được pháp lực vẫn còn ở đó..... Sau này lại tìm chỗ
mắc lỗi.
Nỉ non một câu, từ dưới đất lên, trong một đống pháp khí, đan dược lựa ra một chút vật liệu, lôi vào trong ngực, chồng chất ôm đi ngoài, chồng chất bên cạnh đống lửa. Lục Lương Sinh ngồi xuống, thấy dáng vẻ sư phụ đi tới đi lui chạy mấy chuyến, dời không ít vật liệu kỳ quái, tảng đá đỏ rực như lửa cháy, cái bình tỏa ra hàn khí, khúc cây nở hoa không điêu không có rễ... Mong muốn hỗ trợ đều bị từ chối, sau đó, Đạo Nhân cóc ở chỗ đất trống dùng thứ gì đó vẽ ra một phù trận.
- Lương Sinh, ngồi vào trong mắt trận.
Lục Lương Sinh nhớ ra giống như đã từng quen biết hình tượng đến, bất quá lần này hắn không do dự, rời khỏi phạm vi đống lửa, đi đến phù trận trên mặt đất, xếp bằng ngồi xuống ở vị trí trung tâm. Đốm lửa mờ nhạt, quang ảnh ở giữa đêm tối, Đạo Nhân cóc không ngừng đưa những vật liệu kia chuyển đến các góc trận.
- Vi sư giúp ngươi tiến cấp Kim Đan cảnh, sau này có thể rèn ra Kim Đan hay không, có lôi kiếp nhiều hay không phải dựa vào tạo hóa của ngươi.
Thân hình ngắn nhỏ xoa xoa mồ hôi trên mặt, nhẹ nói.
…
Gió chen vào khe hở cửa sổ, ngọn đèn nhẹ nhàng lay động, bày thư ra, chữ viết như phong.
Khai Minh sư huynh của ta:
Thân thể Sùng Văn gần đây vẫn ổn, văn hội mùa thu ở Trường An sợ sẽ khó thành, cố thân sách một phong, trình tới chỗ ở của huynh trưởng, như vậy thật áy náy.
Giữa ngọn đèn đuốc, người đã ngoài ba mươi, râu quai nón xinh đẹp nho nhã đang cầm trang giấy trên tay nhìn thấy hàng chữ này, trên mặt nhịn không được mà cười.
- Sùng Văn thật sự đã trở thành quân tử rồi.....
Ánh mắt dời xuống, tiếp tục xem tiếp từng câu từng chữ.
.... Sư huynh của ta, huynh đã nghe qua danh tính Nam Trần Lục Lương Sinh chưa? Trước khi viết thư cho huynh trưởng, ở Thuận Nguyên gia, đệ đã được gặp người này, đệ thấy hắn là người ấm áp văn nhã, nhân tâm đức dày, lại có tài học phong phú hiếm thấy, lúc đệ chẳng may bị quỷ ám, toàn là nhờ Nam Trần Lục Lương Sinh ra tay cứu giúp mới bảo toàn được tính mạng.
Nhưng hắn không phải là người lang thang bốn phương lừa gạt giang hồ.
Từng nghe nói, hắn chính là quan sĩ được tiến cử từ kỳ thi mùa xuân, trên kim điện bị hôn quân nhục mạ, tức giận gọi cự long đánh Kim Loan Điện rồi đi về phương bắc, nếu không phải du lịch bốn phía chờ minh chủ xuất hiện thì chính là người coi nhẹ thế sự đi xa thiên nhai.
Khai Minh huynh cùng đệ đều là văn nhân, văn nhân hỗ trợ lẫn nhau, há có thể khoanh tay đứng nhìn?
Đệ không muốn người tài hoa như thế lại đi trên con đường nghèo túng đành mặt dày viết thư, biết huynh trưởng có giao tình thật sâu với Đại công tử nên có thể khéo léo đề cử với Đại công tử…
- Nam Trần cống phẩm sĩ, Lục Lương Sinh? A..... Không ngờ cùng họ với ta.
Lục Khai Minh liếc mắt nhìn, đằng sau viết đối phương đi du lịch Bắc Chu, đi về phía Triều Ninh Châu, sau đó có thể sẽ có nhiều cơ hội nhìn kinh thành Bắc Chu vân vân…
- Ha ha..... Sùng Văn không đến, nhưng mong muốn lại rất lớn, cũng được, Dương công tử rất có hảo cảm với văn nhân nhã sĩ, nói một chút cũng không sao.
Sáng sớm hôm sau, Lục Khai Minh đi tắm rửa thay y phục, đổi lại áo bào mới, đi ra ngoài lên xe ngựa.
- Đi phủ Đại Thừa Tướng.
Phân phó với người đánh xe một câu xong bánh xe chậm rãi nhấp nhô, xe ngựa lái về phía khu bách quan ở đường cái, đến cửa bên hông tướng phủ, một người khác cũng đồng thời tới.