Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 181: Dương Dũng, Dương Quảng (2)

Chương 181: Dương Dũng, Dương Quảng (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hàn huyên được vài câu rồi mời cùng đi vào cửa hông, nơi đây là phủ đệ hiện được Đại Thừa Tướng Dương Kiên ở, hai người không có chức quan trên người, chỉ có quan hệ tốt với trưởng tử Dương Dũng cho nên chỉ có thể vào từ cửa nhỏ ở sân sau.

Hai người đi qua mái hiên, từ xa đã nghe thấy âm thanh nói chuyện ở phòng khách chính Bắc viện, lúc Lục Khai Minh đi qua, trong sảnh đã có không ít văn nhân tụ tập, đàm luận tình hình chính trị đương thời, hoặc trích dẫn kinh điển cùng bàn luận với đối phương.

Lục Khai Minh từ bên ngoài đi vòng vào trong, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, thị nữ dâng lên Thượng Thanh trà, hương trà ấm áp bay vào miệng mũi, hắn nhìn về phía cửa đình viện, ánh nắng xuyên qua những khe lá rậm rạp, ve mùa hạ đang từ từ bò qua than cây đầy rêu xanh.

Không bao lâu, một thân ảnh nhanh chân đi tới bên này, quẹo vào cửa phòng liền nhìn thấy thư sinh trung niên ngồi tại vị trí dễ thấy ở cửa ra vào, cười cười, phất tay để cho hắn không cần đa lễ.

- Ngồi đi.

Lục Khai Minh vừa đứng dậy thi lễ, đối phương liền phất tay, đành phải nghe lệnh ngồi xuống.

- Lục Khai Minh gặp qua Đại công tử, gặp qua Minh lão.

Lão nhân đi sau lưng Dương Dũng tên là Minh Khắc Nhường, hơn sáu mươi tuổi, mặc trường bảo lộ vẻ nho nhã, nghe nói là thần tử tiền triều, tinh thông lễ luận, quy thiêm, lịch tượng.

Lão nhân nhìn hắn gật gật đầu.

Cũng không nhiều lời trực tiếp đi qua, văn nhân tài tử ở đây vội vàng thi lễ, cầm lên tác phẩm gần đây của mình muốn cùng lão nhân bình luận.

- Khai Minh, sao lại không qua đây?

Dương Dũng nhìn thoáng qua chỗ sôi nổi bên kia, nhận lấy chén trà thị nữ đưa tới, ngồi xuống bên cạnh Lục Khai Minh, thổi thổi lá trà đang trôi nổi.

- Đúng rồi, hôm qua có người ở Triệu Ninh Châu đưa tới cho ta một bức danh họa, để ta lấy ra cùng các ngươi đánh giá.

Uống một hớp trà, bàn tay đập vang hai tiếng.

Hạ nhân chờ ở cửa bưng khay lớn tiến vào, đám người trong sảnh cũng dừng lại câu nói, sau đó vây tới nhìn vào lớp lụa đỏ mở ra, là một bức tranh sơn thủy gửi gắm tình cảm.

Người xung quanh chụm đầu ghé tai bình luận.

- Trường thủy cô phàm, hà chi phương đông, bình minh sơ thăng, cảnh đẹp!

- Nghe ta nói, gió sớm núi rừng mời nhìn đã đạt được ý cảnh, các ngươi có để ý đến chỗ lá cây chập chờn không?

- Chỗ rất nhỏ mới xem hư thực!

- Không sai, giữa núi rừng hoang dã, còn có thể nhìn thấy hình ảnh con khỉ, người vẽ tranh, có bút pháp thật cao siêu.

Dương Dũng giỏi văn học, giỏi về từ phú, đối với thư hoạ lại biết không nhiều vì vậy mới đưa bức họa này đến cho đám người bình luận mới có thể nhìn ra giá trị, còn hơn việc treo trong phòng ngủ chính, biểu lộ trang nhã, tốt hơn ném vào một góc nhỏ.

- Thật sự tốt như vậy sao?

Lục Khai Minh cũng nhìn một lát, gật đầu:

- Bức trang này nhất định là bút tích của một bậc thầy.

Lúc này đã có người nhìn về phía chữ kí ở bên bức tranh.

- Lục Lương Sinh… tên này nghe quen quen, các ngươi có ai nhận ra người này không?

- Cái tên này sao nghe có chút quen tai?

Nghe được ba chữ "Lục Lương Sinh", Lục Khai Minh lập tức sửng sốt một chút, đại công tử phủ thừa tướng quay đầu đang định hỏi hắn, lại nhìn thấy bộ dáng này, nhịn không được cười nói.

- Người này cũng họ Lục, chẳng lẽ là đường huynh đệ của Khai Minh?

- Cái này thì không phải.

Lục Khai Minh vội vàng chắp tay xin lỗi, thấy mọi người đều mong chờ, hắn cười lên che giấu xấu hổ vừa rồi.

- Nghe được cái tên này, quả thật có chút kinh ngạc, tối hôm qua ta nhận được thư của Thuận Nguyên Vương Sùng, người vừa rồi được gọi là Lục Lương Sinh - cống phẩm sĩ của Nam Trần.

Lúc đầu còn suy nghĩ không biết tiến cử thế nào, bây giờ thuận nước đẩy thuyền, trong đầu nghĩ nghĩ từng lời. Sau đó, Lục Khai Minh tiếp tục nói:

- Các vị có nghe nói, bên Nam Trần xảy ra một chuyện, hôn quân Nam Triều chỉ biết hưởng lạc kia làm điệu làm nhục một cống phẩm sĩ, cuối cùng cả Kim Loan Điện đều bị đánh.

Một đám văn nhân hai mặt nhìn nhau, có người thử thăm dò:

- Không phải là Lục Lương Sinh đấy chứ?

- Không sai!

Lục Khai Minh đáp, ánh mắt nhìn Đại công tử, khom người xuống chắp tay:

- Trong thư Vương Sùng Văn viết người này rất có tài học, còn tinh thông quỷ thần một đạo, lúc đánh Kim Loan Điện chính là do một cự nhân tay nâng vò rượu tức giận ném xuống, cơ hồ toàn thành đều biết rõ khiến cho mặt mũi tên hôn quân Nam Trần đều mất hết!

Ha ha ha ——

Mọi người ở đây đều là văn sĩ Bắc Chu, tính tình hào phóng, nghe được triều đình nước khác phía nam gặp tai vạ, ai ai cũng cười ha hả.

Ngay cả người nói năng cẩn trọng trong một lúc cũng không thể nhịn mà hơi nhếch miệng cười, vuốt ve cằm râm bạc phía dưới nhìn về phía Đại công tử.

- Mỗi người nói một kiểu, là thật hay giả tạm thời không nói, nếu chi sĩ đọc nhiều, Đại công tử không bằng mời chào tới, dù không nhập vào triều đình nơi này, nhưng có được danh tiếng thu hút hiền sĩ cho Đại Thừa Tướng cũng tốt.

Hai người vừa là thầy vừa là bạn, Dương Dũng đương nhiên sẽ không từ chối chuyện xuất lực giúp phụ thân.

- Ta cũng nghĩ như vậy, tộc thúc phụ thân ta Dương Tố thiện võ công đạo pháp, càng hiểu chuyện dụng binh hơn, có thể nói văn võ song toàn, như nếu chiêu mộ thêm một cao nhân phụ trợ, càng như hổ thêm cánh.

Văn nhân nhã khác xung quanh nhao nhao phụ họa.

- Đại công tử nói chí phải.

- Đây là điều đúng đắn, chắc chắn Đại Thừa Tướng sẽ càng coi trọng Đại công tử!

- Ha ha, uy danh Đại Thừa Tướng ngày càng hưng thịnh rồi! !

Đang lao nhao, ở một bên cửa phòng lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn vào bên trong, thiếu niên thừa dịp mọi người trong phòng nói chuyện, tiến lên kéo lê bức tranh trên mặt đất chạy ra ngoài.

Người hầu thấy thân phận của thiếu niên nên không dám đuổi theo, Dương Dũng kịp phản ứng, nhấc lên áo dày chạy theo phía sau.

- A Song, thả bức trang kia xuống!

Nghe được thanh âm này, bước chân của thiếu niên càng thêm nhanh chóng, kéo bức tranh rẽ vào một phía, chạy vào trong đình viện, quay đầu nhìn về phía Dương Dũng đang đuổi theo cười ha ha lên tiếng.

- Dương Dũng Dương Dũng, hữu dũng vô mưu!

- Ngươi!

Dương Dũng vô cùng tức giận, giậm một chân rống to:

- Dương Quảng! Đứng lại cho ta, cẩn thận ta đánh thối rữa cái mông nhà ngươi!

Bước chân chạy tới thảm cỏ trong vườn hoa, đi đường tắt để bắt thiếu niên lại, một đuổi mộ chạy, nha hoàn người hầu qua lại kinh hoảng tránh né, dẫn tới cảnh gà bay chó chạy.

Cuối hành lang, lúc này hai đạo thân hình long hành hổ bộ đi tới, đang trò chuyện với nhau lại nghe thấy động tĩnh bên này, nam nhân cầm đầu trong đó hét to:

- Huynh đệ các ngươi còn ra thể thống gì nữa!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch