Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 188: Kiếm phá trời cao

Chương 188: Kiếm phá trời cao




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Thân hình đi ra lỗ hổng, Lục Lương Sinh mở to mắt, lời nói trong trẻo dừng lại, ống tay áo vung lên.

—— Càn Khôn Nhất Trịch!

Mấy chục đồng tiền từ ống tay áo bay đầy trời ra, ào ào ào một trận loạn hưởng, bốn phía, có người hô to.

- Cẩn thận ám khí —— -

- Trò vặt..... A!

- Đầu gối của ta!

Phốc phốc phốc.....

Đồng tiền bốn phía vẩy ra cũng không rơi xuống đất, ngược lại hướng hơn hai mươi đạo thân ảnh chung quanh bay đi, xé rách vải vóc, huyết nhục, chui vào đùi, đầu gối, khuỷu tay, khớp nối, rơi ra từng đoàn từng đoàn huyết hoa. Đám người lục lâm chung quanh ôm đầu gối, đùi, cánh tay thê lương kêu rên lăn lộn trên mặt đất, kinh mạch bị đánh gãy, khớp nối vỡ vụn, cho dù còn có thể sống cũng thành phế nhân. Đồng tiền xông ra nhân thể, mang theo một chút tàn tiết, vết máu đinh đinh đang đang ngã nhào xuống mặt đất, cuồn cuộn nhanh chóng tập kết tại bốn phía thư sinh, bày ra pháp trận.

- Hai vị, chính là người của Kỳ Hỏa giáo kia?

Ánh mắt Lục Lương Sinh nhìn lại đối diện, hai người tu sĩ Kỳ Hỏa giáo trong đình viện còn có thể đứng đấy, liếc nhau, chuyển thân ngự ra pháp thuật, thân hình bay lên nóc phòng, nhanh chóng lao ra khỏi trạch viện.

Con cóc Đạo Nhân xông ra từ bên trong phá ốc, nằm nhoài trên ống quần đồ đệ.

- Lương Sinh, mau đuổi theo!

- Vâng.

Lục Lương Sinh nhìn cũng không nhìn võ giả phàm nhân bốn phía đang kêu rên, đưa tay chộp một cái, kéo Nguyệt Lung từ thi thể ra bay trở về trong tay.

- Sư phụ vịn chắc.

Nói xong, thả người bay lên nóc phòng, dưới chân điểm qua mảnh ngói, nháy mắt trần ai (bụi bẩn), lá rụng phía trên bị đẩy ra, mảnh ngói bốn phía rào một tiếng vỡ toang. Không khí đều bị chấn xuất nổ đùng đùng. Lục Lương Sinh đuổi sát theo hai người kia. Đèn lồng kéo dài, phố xá náo nhiệt dần dần có dấu hiệu quạnh quẽ.

- Huynh trưởng nhanh lên, hiếm thấy phụ thân cùng tộc thúc ra cửa, mới có cơ hội ra ngoài nhìn xem chợ đêm...

- Là ngươi, không phải ta.

Ở giữa đám người lui tới, hai thân ảnh một lớn một nhỏ, đông nhìn tây xem một cái, ngẫu nhiên nhìn thấy cái gì hiếm lạ, thiếu niên tránh không được móc ra túi tiền, mua vào trong tay.

- Huynh trưởng, thanh lâu là cái dạng gì? Không bằng mang đệ đi xem một chút đi, sau này sẽ không trêu cợt ngươi nữa.

Hai người chính là hai người huynh đệ Dương Dũng, Dương Quảng vụng trộm chuồn ra cửa.



Đèn đuốc như rồng, tiếng người nhỏ dần. Giờ Tuất hai khắc, Trường An gõ vang tiếng chuông báo canh, hai bên đường, từng rạp bán hàng rong dập tắt nhiệt khí tung bay trong lò, người đi dạo xung quanh trên đường cũng kết bạn tốp năm tốp ba vội vàng đi qua.

Huynh đệ Dương Dũng, Dương Quảng sờ sờ bụng hơi phình của mình, đối với đề nghị đi thanh lâu trước đó của đệ đệ, Dương Dũng đương nhiên không chịu.

Người đi đường đi dạo xung quanh lúc này cũng tốp năm tốp ba kết bạn vội vàng đi qua.

- Nhanh chóng quay về, nếu không phụ thân trở về, thấy chúng ta không ở trong nhà, nói không chừng lại được gia pháp hầu hạ.

Đi phía trước là một bộ dáng nho nhỏ, bưng lấy xâu kẹo anh đào bỏ vào miệng, món điểm tâm ngòn ngọt sau bữa ăn vẫn luôn là thứ Dương Quả yêu thích nhất.

Nghe được lời nói của huynh trưởng, ngẩng khuôn mặt nhỏ hơi nghiêng mặt.

- Hừ..... Huynh trưởng tại sao nói như vậy, nếu đánh cũng là đánh ngươi, ta là bị huynh trưởng mang ra.

Khóe miệng Dương Dũng co quắp một cái, ngón tay chỉ chỉ giữa không trung, cuối cùng ống tay áo lắc một cái, rủ xuống, đối với đệ đệ này của mình, thực sự là không thể nói lý.

-... Ý của vi huynh là đồng hồ đêm lúc này đã gõ vang, nên trở về phủ, nếu gặp gỡ kẻ xấu hai người huynh đệ chúng ta ai chạy được?

- Đang trong thành Trường An, có ai dám? Thân phận phụ thân còn ở đấy, dù người trong hoàng cung nhìn thấy chúng ta cũng phải đi vòng.

Khuôn mặt nhỏ ngẩng lên có chút nghiêm túc, sau đó, cầm lấy xâu kẹo anh đào liếm liếm, híp mắt lại cảm thụ vị ngọt trên đầu lưỡi tỏa ra.

Người đi trên đường còn có không ít, nghe được đoạn đối thoại một lớn một nhỏ này ngược lại cảm thấy đôi huynh độ này thật thú vị.

- Đúng rồi huynh trưởng, lúc đợi ăn cơm Lý Uyên biểu huynh nói chuyện gặp được cao nhân, có phải là thật hay không?

- Có thể là giả, cao nhân muốn gặp là có thể gặp được sao, còn tặng bảo vật?

Dương Dũng cười nhạo, hai tay áo lật xoáy để sau lưng, mắt nhìn từng người bán hàng rong thu thập quầy hàng chuẩn bị rời khỏi ở xung quanh, hơi ngước cằm lên.

- Nếu nói đến cao nhân, ngược lại vi huynh có biết một người, cũng có người muốn mượn vi huynh đề cử cho phụ thân, hình như gọi là Lục Lương Sinh, hay là Nam Trần cống phẩm sĩ.

Nói đến đây, tiếng của Dương Dũng bỗng nhiên dừng lại, bên tai mơ hồ nghe được âm thanh mảnh ngói vỡ vụn, vô thức ngửa mặt lên, ánh mắt xuyên qua hàng đèn lồng trên đường, nói nhỏ:

- Tiếng gì vậy?

Dương Quảng ở một bên biểu lộ thái độ “không tin”, hừ hừ:

- Cao nhân mà phải nhờ người tiến cử? Chắc chắn là lừa gạt người.

Đùng!

Một mảnh vỡ cỡ ngón cái rơi xuống đường, gảy đến bên chân Dương Quảng, tiểu nhân nhi dừng lại lời nói, khẽ nhíu mày, theo hướng ánh mắt của huynh trưởng nhìn về phía nóc phòng bên phải.

Cửa phía bắc Trường An.

Tiếng chân chấn động mặt đất, hơn mười con ngựa chạy vội tới.

- Mở cửa thành, Đại Thừa Tướng muốn ra khỏi thành!

Có tiếng binh sĩ hô to, tay vung vẩy binh khí chạy vội đến bên trong kỵ đội, một người đột nhiên nắm chặt dây cương.

- Ô ~~

Dương Tố ghìm lại đầu ngựa, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại trong thành, hét lớn:

- Huynh trưởng, trong thành có biến! Có người tu đạo làm loạn trong thành—— -

Hí hí hí hí.... Hí. !!

Phía trước có tiếng ngựa hí dài.

Chiến mã giương chân đứng thẳng người, Dương Kiên xoay chuyển đầu ngựa, nhìn lại thần sắc tộc đệ không giống giả mạo, nghiêng đầu nói với Lý Uyên đang đi theo:

- Ngươi gặp phải chuyện tiên trưởng, không thể truyền loạn, lúc này cứ về trong thành trước!

Chợt rút bội kiếm ra, nghiêm nghị hô to.

- Đi cùng ta!

Áo choàng nhấc lên, phóng ngựa thẳng qua phố, thị vệ hầu cận xung quanh Dương Tố, Lý Uyên chạy theo phía sau như điên.

Đèn đuốc ở giữa phố xá sáng trưng, người đi đường vội vàng qua lại, đủ loại huyên náo dần dần yên tĩnh lại.

- Còn hai cái bánh rán cuối cùng, mua một tặng một, bán xong dọn quán!

- Dê đây, thịt dê đây, muốn mua nên tranh thủ thời gian, còn một phần canh thịt dê cuối cùng.

Trong tiếng ồn ào khi Dương Dũng nói: “Tiếng gì vậy”, đồng thời lúc đó, Dương Quảng cũng nhìn theo tầm mắt Dương Dũng, lầu xá có treo đèn lồng, một tiếng vang thình thịch thật lớn.

Sau một khắc. Một đạo hắc ảnh như đạn pháo xẹt qua trên đường dài xuyên qua càng lá đại thụ bên đường, từng chuỗi đèn lồng kéo treo thân ảnh kia lên, hung hăng nện xuống mặt đường, dư lực đập vào đường phố rồi lật bắn lên trên, lăn trên mặt đất vài vòng rồi đụng vào một cánh cửa của một cửa hàng đã đóng mới dừng lại.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch