Đèn lồng bị quẳng phá bị nến cháy lan ra chiếu sáng gần phân nửa con phố, cả người đi đường xung quanh lẫn người bán hàng rong đều ngẩn người, sau đó mới kịp phản ứng vứt mọi thứ trong tay, kinh hoảng hô to bắt đầu chạy, thật nhanh đã kéo dài khoảng cách.
- Giết người rồi!
- Có thù oán giết người, chạy mau.
- Nhanh thông báo quan phủ!
Có thể coi đây là lần đầu tiên Dương Dũng gặp được cảnh giang hồ lục lâm báo thù, nhanh chóng lôi kéo đệ đệ lui về phía sau.
Dương Quảng không muốn đi, loại chuyện này vô cùng khó gặp nên thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại.
Ở nóc phòng trước đó lại có hai thân ảnh một trước một sau đến, một người phía trước hạ người xuống đường, một người khác đứng ở nóc phòng, áo bào bay phần phật.
Trong khoảnh khắc, trên đường phố vang lên tiếng bước chân, một đầu lừa già chở giá sách đang chạy về phía này.
Ánh mắt Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm vào tu sĩ phương Kỳ Hỏa giáo đang đi tới, ống tay áo lộ ra một chiêu bay tới trên lưng lừa già, giá sách vang lên "Keng" vài tiếng, lập tức bảy thanh pháp kiếm từng cái ra khỏi vỏ xông lên bầu trời.
Sưu sưu sưu....
Trong khoảng khắc bay qua trước mặt hai người từ huynh đệ, áo bào, sợi tóc bị thổi loạn, Dương Dũng "Ôi" một tiếng ngã ngồi xuống mặt đất.
Dương Quảng một bên ngơ ngác đứng im tại chỗ, miệng nhỏ mở rộng không khép lại được.
- Huynh..... Huynh trưởng... Cái gì vừa bay qua thế.....
Dương Dũng ngồi dưới đất nuốt nước bọt:
- Hình như..... Là kiếm.
Vừa nói ánh mắt hai người nhìn về phía trước, cánh tay thư sinh trên lầu chót vung mở, hai ngón tay đặt tại mắt, Kỳ Sơn Kim Đan cảnh tiểu thành, sau khi pháp lực mở rộng, khống chế pháp kiếm vô cùng thuận buồm xuôi gió.
Vồ...
Gió thổi qua đường đi, tên đồng bạn tu sĩ đang chạy tới quay đầu, kiếm quang xẹt qua tầm mắt, co rút trong con mắt, ánh vào là bảy thanh pháp kiếm ngang qua trên đường, sau đó, hạ xuống.
- Ngự Kiếm Thuật? !
Trong chớp nhoáng đó, pháp trượng đầu đỏ trong tay bỗng nhiên đập xuống mặt đất, hỏa văn quấn thân, pháp lực tuôn ra chống đỡ đỉnh đầu, bảy thanh kiếm thân mang theo tiếng ông minh rớt xuống, tiếng vang đập nện bình bình bình hóa thành gợn sóng truyền ra bốn phía.
- A a a.....
Hai tay tu sĩ kia không ngừng run rẩy, trên mặt giãy ra đỏ bừng, trong tiếng gào thét, sau một giây triệt hồi pháp lực, dưới chân đạp một cái hướng qua một bên lao ra ngoài, từng chuôi trường kiếm cuồn cuộn lan tràn dọc theo người hắn mà ra, mặt đất vỡ toang, mảnh vỡ bay đi bên đường, đập vào cột gỗ mái hiên nhà đến độ chấn run.
Một màn này, hai huynh đệ cùng một người bán hàng rong đang trốn phía sau xe đẩy nhỏ phải trợn mắt hốc mồm.
- Huynh trưởng mau nhìn, người trên lầu đang xuống.
Đèn lồng bị thiêu đốt, trong phạm vi chiếu sáng của lửa, Lục Lương Sinh nhẹ nhàng rơi xuống đất, một tay vừa nhấc, pháp kiếm cắm thành hàng dưới mặt đất dựng lên mang theo hòn đá, tàn phiến lần thứ hai từng cái bay vụt qua...
Ở nơi xa, một tu sĩ bị đánh vào đường trước đõ đã tỉnh lại, mặt mũi đều là máu, lung lay lung lay đứng lên, nhìn vào thư sinh treo kiếm quanh người, nuốt nước miếng một cái, xoay người bỏ chạy.
Mới bước được hai bước đột nhiên dừng lại, ngẩn người, tầm mắt phía trước, trên mặt đất là một con cóc mặc áo ngắn nhỏ đứng ở nơi đó.
- Đánh không thắng người kia... Một con cóc yêu cũng dám chặn ta!
Trong tay hắn cũng có một thanh pháp kiếm, nghiêm nghị gầm nhẹ, hai ngón tay nhanh chóng mơn trớn thân kiếm, trong tầm mắt, con cóc dù đứng thẳng cũng không cao đến đầu gối như ảo giác, đầu con cóc trở nên khổng lồ vô cùng, miệng cóc hả to hết cỡ.
Trên mặt đất, hỏa diễm cháy lan, soi sáng cái bóng kéo dài bên đường trên vách tường, chân người cái bóng đổ giữa không trung loạn đạp, mà nửa người trên hòa làm một thể với hắc ảnh khổng lồ.
Đạo Nhân cóc lưng vác đôi màng, miệng nấm tư nấm tư nhấm nuốt, mắt cóc lướt tới đồ đệ ở không xa, động tác nuốt xuống dừng lại, chốc lát, đầu lại trở nên khổng lồ, há mồm về phía một bên.
- Ôi —— quá!
Hắn phun ra bóng người từ trong miệng, kít kít một tiếng dán trên bức tường bên ngoài,
chất lỏng sềnh sệch theo tu sĩ kia chậm rãi trượt xuống cùng một chỗ.
- Cảm giác thật tệ.....
Đạo Nhân cóc cõng qua đôi màng, chuyển thân rời khỏi.....
Cộc cộc cộc cộc.....
Tiếng vó ngựa từ con phố phía bắc mơ hồ truyền đến. Lục Lương Sinh hơi nghiêng mặt lắng nghe, sau đó chuyển ánh mắt, nhìn lại tu sĩ cuồn cuộn đang chật vật từ dưới đất bò dậy, pháp khí trong tay đối phương cũng bị văng ra xa mấy trượng.
Dù sao người tu đạo cũng không thật sự thụ thương quá nặng, tên tu sĩ Kỳ Hỏa giáo này vừa đứng vững thân hình, truyền vào trong tai chính là một loạt tiếng vang chói tai.
Vải vóc trên thân tê lạp vài tiếng, bị thân kiếm xuyên thấu, sau đó kéo căng, lôi kéo cả người hắn bay ra sau, bình một tiếng đánh vào bên ngoài một tòa cửa hàng, vô số thân pháp kiếm nghênh diện mà tới ——
Bình!
Bình!
Bình!
Từng cái đính vào tứ chi của hắn, tay áo rộng, ống quần, dưới nách..... Cả người thành hình chữ đại, một thanh cuối cùng, phạch một tiếng phóng tới, xuyên qua áo dài, đính dưới hông tu sĩ, chui vào bề ngoài cửa hàng nửa tấc.
Lúc này, Đạo Nhân cóc cũng đi tới, theo dây thừng lừa già bò lên trên giá sách, ở xa, tiếng vó ngựa, quang mang cây đuốc từ xa đến gần.
- Lương Sinh, mang hắn ra ngoài thành tra hỏi!
- Ừm.
Lục Lương Sinh đương nhiên cũng biết đã kinh động đến quân đội trong thành, ống tay áo vung lên, thu lại bảy thanh pháp kiếm vào giá sách, lấy tay bắt lấy tên Kỳ Hỏa giáo kia, thân hình nhẹ nhàng ngồi vào trên lưng lừa già. Vỗ mông lừa.
- Đi!
Cùng lúc đó, cũng có âm thanh kêu lên:
- Tiên sinh!
Lý Uyên đi đầu trong đội kỵ mã cộng với thị lực vô cùng tốt, từ xa đã thấy được bên mặt Lục Lương Sinh, nhưng ngay lúc đi tới, đối phương đã dùng pháp thuật trong nháy mắt đã xuất hiện đầu đường bên kia.
Ô ~~~
Dương Kiên ngưng ngựa chiến nhìn sang, sao một đầu lừa già lại chạy nhanh như vậy, lập tức sửng sốt một chút, lấy lại tinh thần.
- Ai, bỏ lỡ cơ hội với cao nhân.....
- Huynh trưởng chớ giận!
Một bên, Dương Tố vòng chuyển đầu ngựa, chắp tay với tộc huynh:
- Vậy đệ sẽ đuổi theo giúp huynh trưởng mời tới!
Nói xong, thúc vào bụng ngựa đuổi theo ra phố, tiếng chân dần dần biến mất.
Bên này, đường đi đã bị phá đến mức không thể chịu được, Dương Kiên đương nhiên cũng nhìn thấy thi thể đầy dịch nhờn cùng hai huynh đệ trốn phía sau xe đẩy nhỏ, phân phó.
- Tra rõ lai lịch cỗ thi thể này.
Sau đó, ánh mắt nhìn về phía Dương Dũng, Dương Quảng đang chậm rãi đi tới.
- Khi trở về sẽ tính sổ huynh đệ các ngươi!
Huynh đệ hai người cùng rùng mình một cái khiến cho Lý Uyên nín cười, đem mặt quay qua một bên.