Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 191: Đuổi theo duyên cớ

Chương 191: Đuổi theo duyên cớ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Sắc mặt mấy Âm Soa xung quanh lo lắng thối lui về sau, một đạo thân ảnh thân hình cao gầy mang mũ rộng vàng che lấp dung mạo lay động nhoáng bay lên.

Trong dư quang, Phương Thanh Đức nhìn thoáng qua, hồn phách đều đang dập dờn, vội vàng dập đầu.

- Thành Hoàng, phán quan minh giám, bọn hắn không tính là người dưới trướng của ta.

- Ồ?

Ý vị không rõ một tiếng, khiến cho tu sĩ phía dưới run rẩy, trong tai chỉ nghe tiếng vang tựa như lật sắt, mặt hơi nâng lên một chút, dư quang nhìn lại, trên trường án, một sổ ghi chép pháp quang lấp lóe, Phương Thanh Đức nhìn chung đã đoán ra, đó chính là sổ ghi chép công đức thiện ác của Thành Hoàng. Chốc lát, Thành Hoàng ngẩng đầu lên:

- Ngươi là tín đồ Kỳ Hỏa giáo, làm ra chuyện ác đương nhiên tính cả trên người ngươi,

Nói bản Thành Hoàng, Kỳ Hỏa giáo đang ở chỗ nào!

Nói đến đây, hơi dừng một chút, nói bổ sung:

- Yên tâm, ngươi hiện giờ là âm hồn, trong uy pháp của Thành Hoàng, cấm chế trên người ngươi không có tác dụng.

Ngay cả cái này cũng biết!

Vậy tại sao không biết giáo ta ở đâu... Cũng đúng, Thành Hoàng ở một chỗ, tra xét chuyện một chỗ, Thánh giáo ta không ở nơi này.

Nhưng… nên nói hay không?

Phương Thanh Đức do dự nhìn Thành Hoàng phía trên, thấy Âm Quỷ luân hồi dũ đãng quanh quẩn một chỗ không xa, cắn chặt hàm răng buông lỏng, đột nhiên chạm trán xuống đất.

- Khởi bẩm Thành Hoàng, Kỳ Hỏa giáo ở tại Doanh Thạch Sơn Hoài Nghĩa Châu, Thánh Hỏa Minh Tôn là...

Nói tới đây, hắn đột nhiên dừng lại, hồn thân Phương Thanh Đức phát run, truyền đến cảm giác rát phỏng, bỗng nhiên ngẩng đầu, cảnh vật bốn phía vặn vẹo, vỡ vụn, màu đêm tối đen lần nữa tiến vào đáy mắt, một đầu lừa già, một thư sinh, một con cóc đứng thẳng không xa.

- Ngươi..... Các ngươi..... Ách.....

Bỗng nhiên hắn kéo vạt áo một phát, lộ ra ngực, năm quả cầu lửa phía trên phóng xuất sáng tỏ dần dần chiếu sáng xung quanh, Phương Thanh Đức lung la thối lui hai bước, kêu thê lương thảm thiết, nhìn thư sinh đối diện, nhịn không được hô to.

- Cứu ta..... Sau đó.....

Thình thịch một tiếng, huyết vụ nổ tung, từng đoàn từng đoàn máu me nội tạng nhầy nhụa, thịt nát văng khắp nơi, đánh vào thân cây gần đó rồi chậm rãi hạ xuống, có trực tiếp treo ở ngọn cây.

- Cái này..... Không tính ta giết chứ?

Rủ xuống tay áo rộng che mặt, Lục Lương Sinh triệt hồi pháp thuật, ngón tay búng một cái, một mảnh huyết nhục ở mũi giày bay ra khỏi vị trí ban đầu, chuyển người thu hồi giá vẽ cùng bức « Thành Hoàng thẩm án » trên đó cất vào trong giá sách.

- Bây giờ đã biết rõ bọn hắn ở nơi đó, tu vi người cầm đầu kia chắc chắn rất cao, sư phụ có đối sách gì?

Đạo Nhân cóc nhìn hài cốt, nuốt xuống một cái, thu hồi ánh mắt, nâng cao bụng trắng bóng, quay trở về dây thừng giá sách đang rủ xuống, một bên leo, một bên nói:

- Nếu tu vi cao thâm, không đối phó được, vậy bí mật lấy về vật liệu của vi sư rồi đi… ngươi là một người thích làm việc tốt, lần này tại sao lại không giúp hắn đào hố chôn cất?

- Ta không thích nam nhân khinh dễ nữ nhân nhất, không giống người.

Lục Lương Sinh cưỡi lên lừa già, mở ra hồ lô, ực một uống một hớp rượu, xúc lấy lừa già đi về phía trước.

- Cũng không cần thiết phải đào hố chôn cất cho dạng người như vậy.

- Ngươi đang lấy tiêu chuẩn của phụ thân ngươi hả.

- Ha ha!

Thư sinh nở nụ cười, quay đầu lại nhìn lại gian phòng đang mở rộng, liền quay đầu, nhẹ nhàng nằm ngửa xuống, nhìn qua nhánh cây rậm rạp.

- Cũng không hoàn toàn, sư phụ cũng ở trong đó.

Đạo Nhân cóc ôm đôi màng, lệch mặt đi qua một bên, nhìn lại bóng đêm trong rừng, trong bóng tối có thôn trang mơ hồ đèn đuốc chiếu vào đáy mắt. Nửa ngày mới nói.

- Lão phu..... Mới không lưu luyến tình yêu nam nữ.

Bóng đêm dần dần trôi qua, trở nên thâm thúy, chiến mã từ xa tới kiêu ngạo kêu hí dài, trú vó vách núi đứng thẳng người lên.

Hí hí hí hí.... Hí. --

Trên lưng ngựa, bộ râu ngắn của Dương Tố lay động trọng gió, hắn nheo mắt lại nhìn đi rõ ràng trăng lạnh sắc trong từng mảnh từng mảnh rừng hoang, giống như đang nhìn thấy thứ thường nhân không cách nào chạm đến. Chốc lát, kéo dây cương chuyển phương hướng.

- Giá!

Lưng vác một thanh trường kiếm, phóng ngựa đi về phía chân núi....



Ra khỏi địa giới Trường An, hướng đông nam đến Hoài Nghĩa Châu, cơn mưa mùa hạ kéo dài hai ngày, cũng đi liên tục trên đường hai ngày, Lục Lương Sinh đều cảm thấy hồn thân (linh hồn và thân thể) đều là hơi nước, cực kì ướt sũng không thoải mái.

Hai ngày này, lừa già giống như bị bệnh, không gượng dậy nổi, không ăn không uống, không đặt cái rắm, cực kỳ khó nghe, khiến cho Đạo Nhân cóc không thể không từ từ trong phòng nhỏ đi ra nằm nhoài lên bả vai của đồ đệ.

Khi đi ngang qua một quan đạo thôn trấn gần đó, trong thôn ngược lại là có khách sạn, đáng tiếc đã tới đêm khuya, chưởng quỹ cùng hỏa kế đa số cũng đều đã ngủ, kêu vài tiếng cũng không có người đáp lại.

- Sáng sớm ngày mai, phải kêu chủ quán mua chút cỏ khô cho nó, xem có ăn hay không.

Nhìn qua lừa già đang phủ phục trên mặt đất, Lục Lương Sinh tùy ý vẩy mở tro bụi dưới mái hiên, sau đó bổ ra một bó củi, coi là gối đầu nằm xuống.

- Đêm nay đành tạm nghỉ ngơi dưới mái hiên. Người ra ngoài, màn trời chiếu đất cũng tập mãi thành thói quen. Chỉ cần là vật sống, cho dù là thần, ta cũng giết cho ngươi xem!



Sắc trời thanh minh, phía đông dần xuất hiện một vài tia sáng, từ giữa khe hở chiếu xuống, ánh nắng sáng sớm dọc theo sơn loan, rừng hoang nhanh chóng lan tới bao quát cả thôn không lớn lắm.

Tiếng mưa rơi tí tách dừng lại, góp nhặt giọt nước từ mái hiên "Ba" nhẹ vang lên, rơi trên mặt đất.

Tia nắng ấm áp chen cửa sổ hơi mở, vẩy vào trên giường.

Hô hô a...

Khóe miệng thiếu niên chảy nước miếng, hút trượt vài tiếng, đạp chăn ra, nghiêng thân, trong miệng vẫn còn nói mơ.

- Hắc hắc..... Bản đại hiệp trừ bạo giúp kẻ yếu..... Mau buông nữ tử kia ra!

- Ha ha, hãy nhìn một Kiếm Định Càn Khôn của ta đây...

- Đừng chạy, bản đại hiệp không giết ngươi.

- Không giết ai?!

Lúc này, cửa phòng thình thịch bị đẩy ra, một vị phụ nhân cầm chày cán bột tới, thiếu niên trên giường cả kinh bỗng nhiên ngồi dậy, đầu liền bị đánh một gậy, che lấy cái trán tè ra quần lăn xuống giường.

Nhìn sắc trời bên ngoài, thiếu niên cúi đầu xuống, nhỏ giọng thầm thì.

- Thẩm, lần sau đừng có dùng chày cán bột nữa...

- Đau không?

Thiếu niên gật gật đầu:

- Đau!

- Đã biết đau còn không dậy sớm, tranh thủ thời gian rửa mặt, mở cửa buôn bán.

Phụ nhân kia giơ chày cán bột lên làm ra vẻ chuẩn bị vung xuống, bất quá cuối cùng vẫn nhẹ nhàng thọc sau lưng thiếu niên một cái.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch