Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 192: Người Kỳ Hỏa Giáo?

Chương 192: Người Kỳ Hỏa Giáo?




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Không làm thì hai ta uống gió tây bắc!

Thiếu niên cũng biết phu nhân tuy nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, nhanh chóng mang giày vào, đứng ở cửa ra vào chớp chớp cái cằm.

- Thẩm, ngươi yên tâm, tương lai ta nhất định bái cao nhân làm sư!

Nói xong tay chân khoa tay hai lần.

- Học thành võ nghệ, hành hiệp trượng nghĩa, xây cho ngươi một nhà to đẹp dưỡng lão!

Phụ nhân ném cán bột ra, bịch một tiếng rơi bên cạnh chân hắn, thiếu niên vội vàng chạy đi, bạch bạch bạch chạy xuống lầu, đi một bên mở cửa lớn, một bên quay đầu nhìn về phía phụ nhân đang đi đến cột rào nói:

- Lý Tùy An ta nói được thì làm được!

Két két --

Kéo cửa lớn khách sạn ra, thiếu niên hứng lấy bình mình dễ chịu duỗi cái lưng mệt mỏi, vừa bước ra khỏi cửa, dưới chân bình đẩy một cái, thân thể lảo đảo đi ra phía ngoài mấy bước, thiếu chút nữa đã té xuống bậc thang.

- Ai lại để giá sách ở đây, không sợ ngã chết người à!

Lý Tùy An xoa chân nhảy nhót tại chỗ, nhức mắt ra hiệu, sau đó khuôn mặt sửng sốt, phía khác mái hiên, có một thư sinh tham sam, gối lên bó củi ngủ gật, bên cạnh có một đầu lừa đang nằm nghiêng, nhìn qua có chút già, hồn thân tạp mao pha tạp.

- Này này, thư sinh như ngươi sao lại ngủ ở đây, mau dậy đi, khách sạn nhà ta đã mở cửa, nếu ngươi muốn ở trọ thì… thì…

Ánh mắt thiếu niên nhìn về phía giá sách, bảy thanh trường kiếm cứ tùy tiện như vậy mà nằm nghiêng trên mặt đất, con mắt mở to nhìn chằm chằm, đi tới, đưa tay muốn sờ một chút, bỗng có tiếng nói vang bên tai:

- Quán nhà ngươi rốt cục cũng mở cửa.

Quay đầu lại, thư sinh thanh sam kia từ khi nào đã ngồi dậy, mỉm cười nhìn hắn, Lý Tùy An vội vàng thu tay lại, đứng người lên lui sang một vên, thỉnh thoảng còn nhìn lại các thanh binh khí kia.

- Mở..... Mở cửa, tiên sinh là muốn ở trọ sao?

Lục Lương Sinh phủi phủi tro bụi trên áo dài, từ dưới đất lên, cười nói:

- Còn chưa biết, nhưng ăn làm là chắc chắn, tiểu huynh đệ trước giúp ta kéo lừa già này đi vào hậu viện nhà ngươi rồi cho nó ăn một chút cỏ khô.

- A, được, mời tiên sinh vào!

Lừa già bên kia không thèm đợi thiếu niên tới, bản thân đã tự đứng dậy, mệt mỏi vung đuôi trọc đi đến cửa hông hậu viện, khiến cho trong lòng Tùy An lấy làm kỳ lạ, “ lừa già này sao lại hiểu tiếng người như vậy? Thật linh tính”

Hắn liền nghiên đầu nhìn lại bóng lưng thư sinh đi vào khách sạn, có chút lão thành vuốt ve cái cằm nhọn.

- Vị tiên sinh này còn mang theo kiếm, khẳng định là đại hiệp giang hồ, bái hắn làm thầy, chẳng phải nhưng học được võ công, xông xáo giang hồ hay sao?!

Kéo mấy bó cỏ khô bỏ vào rãnh thức ăn, càng nghĩ càng không thể chịu nỗi suy nghĩ trong lòng, thiếu niên ngậm cỏ cán, vỗ vỗ đầu lừa:

- Ngoan, bản thân ngươi ăn!

Rón rén dán vào chân tường, chạy vào cửa phòng bếp, thò đầu ra nhìn hướng trong nhìn nhìn, không gặp thẩm thẩm, lúc này hắn mới thả lỏng nhìn tới gần một chút, vểnh tai lắng nghe.

Tiếng thẩm thẩm truyền đến từ bên kia.

- Vị khách quan kia, tiểu điếm tồi tàn không có nhiều đồ ăn, nhưng thịt lợn đều là do nhà nuôi, cá cũng là bắt từ Giang Hà gần đây, đảm bảo mới mẻ.

Trong sảnh mấy cái bàn cũ nát, phụ nhân nắm vuốt một góc tạp dề, cười tươi tắn nhìn thư sinh trước mặt, bất quá nàng chưa kịp nói xong, Lục Lương Sinh ở đối diện đã chắp tay.

- Thư sinh sơn dã, một chút cơm rau dưa cũng được, không cần chú trọng như thế, chưởng quỹ làm đại mấy đồ ăn thường ngày là được rồi.

- Vậy là được, khách quan ngồi trước.

Phu nhân cười rạng rỡ, sáng sớm vừa mới mở cửa đã có khách hàng, tâm tình cũng vui sướng rất nhiều, bước nhanh đi vào nhà bếp, nhìn thấy Lý Tùy An đang thò đầu ra nhìn, nàng lập tức đưa tay đánh một cái vào đầu hắn.

- Đi nấu nước ấm cho vị khách quan kia, nhanh đi.

Ánh nắng chiếu lên đám mây, nắm sớm xuyên qua mỗi một nơi trong khách sạn, khói bếp vấn vít, trên thớt đều là tiếng chặt đồ ăn "Tùng tùng", phu nhân thỉnh thoảng để đao xuống, chuyển thân bỏ củi vào bếp lò, xoa xoa gương mặt nóng nực đầy mồ hôi, cầm lấy cái xẻng trong nồi lật xào, truyền ra từng đợt mùi thơm.

Thiếu niên cầm quạt hương bồ ngồi xổm ở lò nhỏ nhanh chóng lay động, nhìn thấy nhiệt khí phun ra từ miệng lò, hưng phấn gắp đồ ăn, gắp đầy chén, đặt giữa hai tay, cẩn thận từng li từng tí mang đi phòng khách.

Như đang bái sư, kính cẩn đặt trước mặt thư sinh kia.

- Tiên sinh, mời uống nước, dùng cơm.

Tiếng Lý Tùy An rất nhỏ, đây là lần đầu hắn muốn bái sư, nhưng dám khẳng định thư sinh trước mặt thực sự biết võ công, thứ hai cũng sợ thẩm thẩm ở nhà bếp nghe được.

Thấy thế thư sinh lễ phép cười với hắn, vươn tay cầm chén, lúc đưa đến bên miệng, thiếu niên nhìn nhìn trên tay hắn có vết chai hay không, nhịn không được nhỏ giọng hỏi:

- Tiên sinh biết võ công?

- Ha ha..... Biết một chút.

Lục Lương Sinh xác thực sẽ chỉ Tôn Nghênh Tiên dạy Càn Dương Chưởng, cái khác, hình như đều là một loại pháp thuật, thấy được thiếu niên biểu hiện ra vẻ vô cùng hưng phấn giống như bộ dáng lúc trước mình được cầm một cây bút lông.

- Thật…thật sao.

Nghe được câu trả lời này, Lý Tùy An xoa xoa đôi bàn tay, nhất thời bỗng nhiên quên mất mở miệng như thế nào.

Thư sinh bỗng nhiên mở miệng, cười nói với hắn:

- Nhà của ngươi có sinh ý rồi, nhanh đi đón khách đi. Hả?

Thiếu niên sửng sốt một chút, nhìn ra ngoài cửa, trên đường thôn ngược lại có không ít hương thân trong thôn lúc này đang cầm nông cụ đi ra khỏi nhà, nơi nào sẽ có khách, còn tưởng rằng vị thư sinh trước mặt cố ý nói chuyện đuổi hắn.

Sau một khắc, có tiếng vó ngựa từ xa mà tới.

Trong nắng sớm, một đầu khoái mã xông qua đường bùn trong thôn, nông dân kinh sợ vội vàng né tránh dẫn tới một mảng tiếng mắng, mà kỵ sĩ kia vẫn mắt điếc tay ngơ, đi tới cửa khách sạn mới trú ngựa dừng lại, bỏ qua dây cương chính là sải bước đi đến.

- Vị khách quan kia, ngươi ở trọ hay là ăn chút cơm canh?

Lý Tùy An vội vàng nghênh đón, người đang đi vào kia, ước chừng hơn ba mươi tuổi, búi tóc chỉnh tề, trên môi một chữ hồ, cằm dưới một sợi râu ngắn, mặc một chiếc áo choàng đen, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, cách ăn mặc ngược lại giống người giang hồ, vừa vào cửa đã nhìn chằm chằm vào vị thư sinh bên kia.

- Khách quan?

Thiếu niên kêu một tiếng, người kia liếc Lý Tùy An một cái, trực tiếp đi đến bên cạnh một bàn.

- Tùy tiện một chút, có rượu là tốt nhất, bản thân muốn mời vị tiên sinh kia cùng thưởng.

Bên này, nước ấm xâm qua bờ môi, Lục Lương Sinh mở hai mắt ra, nhìn chằm chằm trong chén tạo nên gợn sóng.

Ai, người của Kỳ Hỏa giáo...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch