Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 237: Nhanh đi Tê Hà Sơn tìm Lục Lương Sinh

Chương 237: Nhanh đi Tê Hà Sơn tìm Lục Lương Sinh




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Khóe miệng Thanh Bạch Kiểm ngậm máu, huy quyền đập mạnh. Lúc này, một bên bùn đất khác bị phá vỡ, một đạo hắc ảnh uốn lượn dao động mà đến, lặng yên không một tiếng động cắn mạnh vào lưng người đang giãy dụa.

Phốc!

Huyết vụ tràn ngập, một bãi máu tươi bắn lên đài phụ cận, bên trong ánh sáng cây đuốc chập chờn, bóng người phía sau lưng có nửa người tiềm nhập vào trong bùn đất, tạng khí liên tiếp bị kéo ra ngoài.

Thình thịch.

Thi thể bị móc sạch bị vứt ra xa xa, rơi vào trong một cái vò gần đó, một nữ tử mặc áo Cà Sa tới, đem thi thể bày ngay ngắn xếp bằng ở phía sau đèn chong, diện mục bình an, dường như đang nhắm mắt nhập định.



Thiên Trị hoàng cung, thời gian dần về đêm, Hoàng Đế đứng tại bên ngoài Thừa Vân Điện, đi tới đi lui, đứng tại một bên thạch điêu trụ dưới mái hiên, thỉnh thoảng rướn cổ lên, hướng cung đạo phương xa nhìn quanh, thấy không có người tới, bóp quyền đập mạnh ở lòng bàn tay.

- Pháp Trượng thế nào còn chưa tới.

Hoạn quan, thị nữ chung quanh không người dám trả lời, một tiểu hoạn quan bỗng nhiên hơi ngẩng đầu, ánh mắt tình sáng lên, chạy chậm đến sau lưng Hoàng Đế. Khom người cúi đầu, ngữ khí hơi có chút hưng phấn.

- Bệ hạ, Pháp Trượng đến rồi!

Trần Thúc Bảo quay đầu, liền thấy một nhánh đội ngũ lan tràn mà đến, bên trong phật âm vấn vít, Hoàng Đế bước nhanh xuống thềm đá nghênh đón.

- Pháp Trượng!

Đội ngũ chậm rãi đến dừng lại, ở giữa pháp giá đầu hạc hoa sen được đặt xuống đến mặt đất, rèm xốc lên, một thân kim sắc Cà Sa, lão tăng khô gầy đầu đội tăng mũ tai dài đạp lên cánh hoa đi tới. Hai tay hợp ấn, chắp tay.

- Bệ hạ.

- Pháp Trượng không cần đa lễ, mau mau theo trẫm đến trong điện nói chuyện.

Trần Thúc Bảo hướng thị nữ hoạn quan chung quanh phất tay, làm một thủ thế mời, cùng Từ Hàng Phổ Độ đi vào Thừa Vân Điện, để cho tất cả hầu cận lui ra phía sau, mới mở miệng nói đến nguyên do sự việc.

- Trẫm phái đi ba vạn tướng sĩ không công mà lui, Lục Lương Sinh kia yêu pháp cao thâm, điều động đủ loại Yêu Thú hung man trấn giữ đường vào Tê Hà Sơn, có điệu bộ chiếm giang sơn của trẫm, lần này vô luận như thế nào Pháp Trượng cũng phải ra tay giúp trẫm.

Trong điện đèn đuốc sáng trưng, lão tăng ngồi ở một bên mặt không biểu tình lắng nghe, đợi Hoàng Đế nói dứt lời, mới chậm rãi mở mảnh vải mắt ra, giống như không có hứng thú chút nào nhìn xem Trần Thúc Bảo không có một tia Long Khí.

- Phụ thân!

Lúc này bên ngoài cửa điện truyền đến một tiếng đồng âm, Trần Tĩnh được hoạn quan nâng đỡ đi vào cửa, nhìn thấy trong này có một vị lão tăng, khuôn mặt nhỏ sửng sốt một chút, kính cẩn chắp tay thi lễ.

- Gặp qua Pháp Trượng.

Lúc đầu Từ Hàng Phổ Độ nhắm mắt nhập định một lần nữa mở hai mắt ra, nhìn lại thiếu niên cửa ra vào một trận, khóe miệng mơ hồ có mỉm cười.

- Tĩnh nhi tại sao cũng tới?

- Mẫu thân nói để cho Tĩnh nhi tới thỉnh an phụ thân, để cho ngài sớm nghỉ ngơi một chút.

- Ừm, ngươi tạm trở về trước, trẫm cùng Pháp Trượng còn có việc cần bàn.

Đợi sau khi hai cha con bên kia nói xong, cửa điện một lần nữa đóng lại, phía trước cột cung điện, thân hình khô gầy từ trong bữa tiệc đứng lên, ánh sáng ngọn lửa sáng tắt, giọng nữ thanh lãnh tự trong miệng Từ Hàng Phổ Độ vang lên.

- Bệ hạ, bản Pháp Trượng ngay ở trong cung, nhất định bảo vệ bệ hạ không việc gì.

- Quá tốt rồi!

Hoàng Đế ở trên hưng phấn đập vang long án, lúc này ra lệnh người quét dọn cung điện.

Canh năm, trời còn chưa sáng tỏ, văn võ quan viên ở ngoài Hoàng Thành chờ đợi vào triều sớm tụ tập. Mẫn Thường Văn cũng đúng hạn đến cửa thành, xuống xe ngựa chào hỏi hàn huyên vài câu cùng các vị đồng liêu quen biết, đi qua một bên đợi cửa mở vào cung. Văn võ bá quan tụ tập lại, đều có phạm vi, bình thường vào lúc này sẽ dứt bỏ thành kiến, giao lưu tin tức.

- Nghe nói không?

- Xảy ra chuyện gì?

- Vị Hộ Quốc Pháp Trượng kia vào trong cung ở.

- Quả thật hồ nháo, sao một tăng nhân có thể vào ở Hoàng Thành, còn có thể thống gì?!

- Còn không phải sao, cũng không biết bệ hạ nghĩ như thế nào mà để cho một tăng nhân vào ở...

Gần đó cũng có thấp giọng trò chuyện, Mẫn Thường Văn hít vào một hơi, tiếp tục nhắm mắt lại, thật ra trước khi ra cửa, hắn đã biết rõ cái tin tức này, nhưng trong lòng ít nhiều có chút chết lặng.

- Gian tà họa nước!

Trong ống tay áo, nắm đấm run rẩy, trong miệng cũng chỉ có thể gạt ra câu mắng trên môi.

- Đợi lát nữa sẽ gây sự một hồi trên triều đình.

Không lâu sau, cửa cung mở ra, văn võ tụ tập lục tục ngo ngoe đi vào, thống nhất tập kết tại Quang Chiêu điện, trong quá trình chờ đợi, có hoạn quan mang theo thị vệ trong cung tới kiểm tra soát người.

Đợi Trần Thúc Bảo từ sau điện đi ra, hoạn quan Cao Huyên tuyên bố:

- Vào triều!

Một bang văn võ lúc này mới nối đuôi nhau mà vào, tìm vị trí của mình theo thứ tự trong điện rồi đứng vững, cũng như thường ngày trao đổi xong quốc sự, Hoàng Đế quơ quơ ống tay áo tuyên bố bãi triều. Bất quá lần này, còn chưa chờ Trần Thúc Bảo mở miệng liền có người đứng dậy.

- Bệ hạ, thần nghe nói Hộ Quốc Pháp Trượng vào hoàng cung ở, không biết đây có phải là có thật?

Người nói chuyện chính là Hộ bộ Thượng Thư, có chút quen thuộc cùng Mẫn Thường Văn, cũng thường hay vãng lai trong âm thầm, lúc trước quan phục nguyên chức, triệu hồi kinh thành cũng nhờ lão bôn tẩu khắp nơi để thuyết phục, đưa đến tác dụng cực lớn.

- Thật có việc này.

Trần Thúc Bảo không kiên nhẫn quơ quơ ống tay áo, đứng dậy hướng đến sau điện.

- Trẫm biết rõ các ngươi muốn nói gì, nhưng bây giờ đều im lặng, ngươi thấy nếu như ai có thể bảo vệ được trẫm, trẫm cũng có thể dẫn hắn đến trong cung ở.

- Thế nhưng bệ hạ! Hoàng cung chính là nơi vạn đắt, lại có phi tử nữ quyến của bệ hạ, còn có Đông Cung Thái Tử, đừng để đánh mất uy nghiêm hoàng thất.

- Đám quần thần chỉ biết nói như các ngươi biết cái gì ——

Trên triều đình hiện tại quả nhiên như Mẫn Thường Văn sở liệu, bắt đầu vì chuyện này mà cãi vã, Trần Thúc Bảo lúc đầu phải đi cũng không thể không lưu lại, tranh luận với bọn hắn một phen, cuối cùng thở hồng hộc phất tay áo rời khỏi điện.

- Ai.....

Kết thúc nghị triều, quần thần ra về chẳng vui, Mẫn Thường Văn đi ra Quang Chiêu điện, sắc trời bên ngoài sáng rõ, ánh nắng trút xuống xuống, để cho mắt hắn híp lại, Thúc Hoa Công đi để cho hắn cảm thấy chỉ có mình lẻ loi trơ trọi, ngay cả người nói chuyện cùng để cũng không có.

- Thúc Hoa Công a...

Hắn khẽ thở dài một tiếng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch