Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 238: Bắt Đầu Hiện Ra Ma Trảo

Chương 238: Bắt Đầu Hiện Ra Ma Trảo




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Theo các quan văn võ tướng cùng nhau rời khỏi. Một ngày phồn hoa cũng như bình thường, theo thời gian dần dần trôi, trăng sao tô vẽ bầu trời đêm, trải ra một mảnh đầy ánh sáng. Ở giữa cung vũ lầu xá, nổi lên sương mù, sĩ tốt tuần tra trong cung giơ cây đuốc đi xuyên qua, một tòa lầu các gần đó có ánh sáng vàng ấm soi sáng.

Nam mô a di... Nam mô a di... Nam mô a di... Ở giữa đèn đuốc sáng trưng, Phổ Độ Từ Hàng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, bờ môi nhanh chóng di động, trong từng tiếng phật âm vang đội, phi trùng lần theo đèn đuốc tránh ra thật xa. Bây giờ hắn đã không phải yêu vật bình thường, từng có lúc, kẹt tại Thông Linh kỳ rất nhiều năm, sớm đã có trí tuệ như con người, đáng tiếc, Yêu Quái cũng không phải mỗi một khi có linh thức thì có thể tiếng thêm gần một bước. Nếu không phải lúc trước thiếu niên kia vô ý chỉ điểm, có thể hắn sớm đã Thiên Nhân Ngũ Suy mà chết, sau đó, tìm một miếu hoang, tiến vào trong tượng bùn tiếp nhận người cung phụng, phía dưới hương hỏa nguyện lực gia trì, rất nhanh đột phá Thông Linh, chính như Nhân giới thường nói câu kia: Ba năm không kêu, bỗng nhiên nổi tiếng. Xông phá sau khi Thông Linh, tu vi lấy tốc độ rất khó tưởng tượng mà ngày càng sâu sắc, bất quá cũng quá ỷ lại đối với hương hỏa nguyện lực, bình thường tu luyện đã không cách nào làm cho hắn hài lòng. Hơn nữa, trong đầu có tư tưởng mới… Hóa rồng!

Hắn hóa thành hình người, làm một yêu tu, không bằng mượn nhờ Long Khí của thiên tử tu hành, sẽ có một ngày hóa rồng lên trời, quan sát sơn hà đại xuyên này, uốn lượn trên chín tầng mây. Đây là tâm nguyện lớn nhất của một Yêu Quái quanh năm ở trong động quật âm u dưới mặt đất.

Mà đan đỉnh Huyền khí sẽ đầy tại mười lăm tháng tám tới, một bước cuối cùng, chính là mượn nhờ long uy, quan khí cuồn cuộn lột xác. Chỉ là, một thân Long Khí trên người Hoàng Đế Trần Triều đã sớm bị hắn hút sạch, bất quá không sao, Hoàng Đế còn có nhi tử, còn có văn võ bá quan....

Từng tiếng phật âm quanh quẩn, thân hình khô gầy kéo ở trên tường, hóa thành hắc ảnh khổng lồ, lay động râu dài, từ trong đèn đuốc dao động ra ngoài, xuyên vào đen tối. Tràn qua thành trì đèn đuốc rậm rạp, trên vùng quê đen kịt, có vô số hắc ảnh uốn lượn dưới đất, vây quanh bốn phương tám hướng, một đoạn thời khắc, gạch đất dưới đường cái của phủ xá bách quan trong thành buông lỏng, từng đạo hắc ảnh chui ra, bốn phía uốn lượn bò bò, lật qua tường viện của một tòa trạch viện, hướng đến hậu viện. Không lâu sau truyền đến một tiếng hét thảm, để chó trong viện cả kinh sủa to.

Gâu gâu..... Gâu gâu gâu..... Hắc ảnh trăm chân tràn qua một bên phủ đệ có bảng hiệu viết chữ "Mẫn", trong tiếng chó sủa, nhanh chóng bò lên trên tường viện, theo vách tường cấp tốc di động đi qua. Thư phòng có ánh sáng vàng ấm, song cửa phía trước bàn đọc sách, Mẫn Thường Văn đang vùi đầu viết tấu chương, nghe được tiếng chó đang sủa loạn trong nội viện một nhà khác cách đó không xa, hơi nhíu lông mày.

Gâu gâu.... Gâu Gâu!

- Chuyện gì?

Mẫn Thường Văn buông bút lông trong tay xuống, gẩy gẩy bấc đèn, nâng ngọn trên bàn vào trong tay, nháy mắt khi đẩy một phiến cửa phòng ra, một luồng tanh hôi lập tức xông vào mũi.

Vồ ~

Gió tanh gào thét, hắn che đậy miệng mũi, đồng thời, vách tường sau lưng, âm ảnh khổng lồ theo vách tường uốn lượn nhúc nhích, một đôi râu dài di động, lúc mò về cái cổ nhân loại phía trước, vách tường khác một bên có treo lơ lửng một bức tranh, đột nhiên sáng lên một đạo pháp quang, nện lên trên đạo hắc ảnh đang uốn lượn kia. Thân hình cao to bình một cái rơi xuống mặt đất, Mẫn Thường Văn cả kinh quay lưng vội vàng chuyển thân quay đầu, trong ánh sáng của ngọn đèn trong tay, chỉ thấy Ngô Công rất dài đang giãy dụa vặn vẹo, bốc lên khói xanh. Sợ hãi sắc mặt trắng nhợt, lập tức chạy ra thư phòng, hét to:

- Người đâu, mau tới đây!

Trong phủ, từng chiếc từng chiếc đèn được thắp sáng lên, tiếng bước chân dày đặc, người hầu, hộ viện cầm đao, côn chạy đến, Ngô Công trong phòng lúc này đã hóa thành một bãi nước đặc, phát ra một mùi hôi thối.

- Lão gia, đây là cái gì?

- Thối quá! Những người khác đừng tới đây, cẩn thận có độc!

Mẫn Thường Văn được người hầu che chở thối lui đến nơi xa, nhìn xem bãi nước đặc trong ngọn lửa, yên lặng chốc lát trong chốc lát phân phó:

- Lập tức gọi tiểu thư tới đây để cho nàng theo ta ra khỏi thành, trong thành này không thể ở nữa...

Phủ đệ được thắp đèn sáng trưng, không lâu, mười mấy con khoái mã tập kết tại cửa sau.

- Phụ thân, xảy ra chuyện gì?

Trên lưng ngựa, một nữ tử mặc y phục hàng ngày nhìn lại phụ thân mình ở đối diện.

- Không có thời gian nói tỉ mỉ.

Trong ngọn lửa, đường đi lờ mờ, mơ hồ nghe được tiếng vang sột sột soạt soạt như có thứ gì đó đang nhúc nhích, Mẫn Thường Văn hít vào một hơi, lấy ra roi ngựa hất lên.

- Lập tức theo vi phụ ra khỏi thành!

Giá —— -

Đội kỵ mã cộc vang mặt đất, nhanh chóng chạy vội mà ra, nữ tử và thị vệ còn lại sợ hắn có sơ xuất, theo ở phía sau chạy như điên về hướng Nam Môn.



Tẩm điện, đèn đuốc sáng trưng, trong màn trướng, trên giường đệm chăn nhẹ nhàng nhấp nhô, Trần Tĩnh đang yên lặng ngủ say, ngẫu nhiên gãi gãi mặt, chuyển qua một phương hướng khác, miệng phát ra hô hấp rất nhỏ.

Vồ.....

Nháy mắt màn trướng di động, từng mảnh từng mảnh đèn đuốc đang cháy bị dập tắt, tẩm điện lâm vào một vùng đen tối, khe hở ngoài song cửa, một hắc ảnh cự đại đang thẩm thấu đi vào, dán vào mặt tường uốn lượn dao động, đi tới phía trên đầu giường. Cái bóng xúc tu, cái bóng giác hút vũ động đóng mở, từ trên vách tường cúi mò xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt thiếu niên ngủ say phía dưới.

Tê ~~~

Một tiếng hít hơi thật sâu vang lên, màn mỏng đều hấp thụ đi qua hướng hắc ảnh, có thể cảm giác được sự âm lãnh, Trần Tĩnh không bị khống chế chuyển động hai lần trong chăn, đầu gối lên trên gối gỗ đong đưa trái phải, cả người giống như đang lâm vào ác mộng. Trên thân, từng sợi từng sợi khí màu vàng nhạt chậm rãi lộ ra giữa không trung từ trên thân thiếu niên, ngay tại nháy mắt rời khỏi thân thể của hắn, xuyên qua màn trướng lụa mỏng, tiến nhập vào hắc ảnh --

Góc trụ treo lơ lửng cuối giường có cái gì đó phát sáng, ánh sáng xanh mờ mờ bắn ra, ngọc bội màu xanh tươi đột nhiên vặn vẹo vài cái, hai đầu cá chép chạm ngọc phía trên chuyển động con mắt, đuôi cá theo đó mà đong đưa.

Xuy!

Âm thanh giống như tảng đá lớn rơi xuống nổ tung trong điện, quang mang xanh mờ mờ ở đầu giường đánh vào hắc ảnh trên vách tường, sau đó là tràn ngập một luồng hôi thối.

"A........ Ách..... "






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch