Trên giường, Trần Tĩnh thít chặt lông mày, dùng sức giãy dụa, đột nhiên -A- một tiếng kêu to, mở hai mắt ra, từ trên giường ngồi dậy. Trong điện một trận gió tanh lui về, cuốn màn trướng lên, cửa sổ thình thịch một cái bị mở ra, hắc ảnh cấp tốc tràn lao ra ngoài. Trong phòng, lãnh quang xanh mờ mờ ảm đạm xuống, hai cá chép du động từ giữa không trung cùng một chỗ rơi xuống trên đất. Ngoài cung, tiếng bước chân liên tiếp chạy tới, thị vệ đẩy cửa điện ra xông vào.
- Thái Tử!
Theo sát đó là có càng nhiều người đi xung quanh bốn phía tẩm điện, khàn giọng la to.
- Mau mau, bảo hộ Thái Tử!
- Xem xét cửa sổ điện bên cạnh!
- Ta nhìn thấy có cái gì đó đi ra ngoài…
- Đuổi theo!
Trong từng tiếng hét to, lá giáp loảng xoảng, vỏ đao đụng nhau, thị vệ Đông Cung, sĩ binh cấm vệ cầm lấy cây đuốc chạy vội, có người phát hiện ra chỗ khác biệt, đang cùng đồng bạn đi theo phía sau truy tìm, mơ hồ có Phạn âm từ ánh sáng của đèn trên lầu các không xa truyền đến.
- Không thấy...
- Có phải hoa mắt nhìn lầm hay không?
- Nơi này tựa như là nơi ở của Hộ Quốc Pháp Trượng, người không liên quan không thể đi vào.
- Cái kia.....
- Lại đến nơi khác nhìn xem.
Các thị vệ nhìn xung quanh một trận, đi đến nơi khác điều tra. Trong một lầu các có đèn đuốc, đèn lồng treo ở dưới mái hiên chập chờn, trong quang mang, một đạo hắc ảnh tựa vào vách tường dao động qua lại đi tới, theo khe hở cửa sổ tiến vào trong, hóa thành một luồng hơi khói tiến vào phía sau lưng lão tăng.
- Lục Lương Sinh!
Phổ Độ Từ Hàng mở to mắt, tiếng nói âm trầm đến cực điểm gạt ra phần môi, phiến cửa sổ đều chấn động, không bao lâu, ngoài cửa phòng, có thị nữ mở miệng.
- Khởi bẩm Pháp Trượng, trong văn võ bá quan, thiếu mất một người.
- Ai?
- Mẫn Thường Văn.
- Sai người bắt hắn trở về, bản Pháp Trượng muốn đích thân siêu độ lệ khí trên người hắn.....
Đông Cung tẩm điện, đèn đuốc một lần nữa bị người thắp sáng.
Mặt mũi Trần Tĩnh tràn đầy mồ hôi.
Miệng lớn thở hổn hển, ánh mắt kinh hoảng dao động, đảo qua xung quanh thị vệ đeo đao đứng thẳng, ánh mắt cuối cùng rơi vào một khối ngọc bội Song Ngư ngậm châu trên trên mặt đất.
- Đây là ngọc bội của Lục tiên sinh, vừa rồi đã cứu ta...
Ngâm nga vừa ra khỏi miệng, ngọc bội truyền ra tiếng vang nhẹ, giống như hoàn thành sứ mệnh của nó, cắt thành hai đoạn ở trước mặt mọi người. Pháp lực phía trên tiêu tán. Phía nam cách xa nhau ngoài mấy trăm dặm, ở giữa dãy núi đêm tối ôm mới hết, trong tiểu viện trong sơn thôn, thanh niên đang ngủ say đột nhiên mở mắt ra, từ trên giường ngồi dậy, nhìn lại song cửa hướng về mặt phía bắc.
- A vồ a vồ...
Gối đầu một bên, Đạo Nhân cóc đang ngủ say, miệng cóc hơi mở rồi hợp lại tạo ra tiếng ngáy, con cóc màng gãi gãi cái bụng trắng bóng, ngồi dậy, nhìn thấy bóng lưng đứng ở phía trước cửa sổ, ngáp một cái, chép miệng lên tiếng.
- Lương Sinh, thế nào?
- Ngô Công kia động thủ.
Lục Lương Sinh nhẹ nói một câu, phất tay phất qua ngọn đèn trên bàn sách, hỏa diễm to như hạt đậu dấy lên chiếu sáng cả gian nhà, tranh trước đó chưa vẽ xong. Trong bức tranh trên tường, Nhiếp Hồng Liên thò đầu ra, dụi dụi vành mắt, hiếu kì nhìn xem thư sinh chống lên giá vẽ trong phòng, lướt tới bên cạnh Đạo Nhân cóc, ngồi xuống.
- Con cóc sư phụ, công tử muốn làm gì?
Con cóc ngáp một cái nằm xuống, lộ ra cái bụng, vung vẩy cóc màng:
- Chuẩn bị đánh nhau cùng tiểu yêu Ngô Công kia...
- Ngủ một chút.
- Nha.
Hồng Liên đứng dậy nhu hòa đi đến bàn đọc sách, hỗ trợ mài mực, bên kia thư sinh giật ra vải trắng đang che lấp. Lục Lương Sinh ngồi xuống, cho dù trong lòng bất an, nhưng lúc này cách nhau quá xa, cũng là chuyện vô bổ, bên tai vang lên một tiếng.
- Công tử.
Hồng Liên đưa tới bút nghiên mực.
Hắn hít vào một hơi, đè xuống bực bội, đưa tay tiếp nhận bút lông sói, dính một hồi mực nước, tiếp tục đặt bút trên « Âm Phủ Tác Hồn Táng », tô vẽ chi tiết cho bối cảnh. Khác biệt với dùng pháp lực vẽ tranh lúc trước. Lần này mỗi một bút, Lục Lương Sinh cơ hồ đều rót tinh thần khí liên quan đến pháp lực cùng một chỗ vào trong tranh, giống như đặt mình vào ở trong tiểu thiên địa cơ thể mình. Sông máu đỏ sậm sền sệt, xóa đi cỏ non xanh thẳm, trái lại, thêm vào tản đá hình thù kỳ quái, phất tay rừng cây nơi xa đã khô dã, thi thể một con chim mắt đầy máu trọc lông đứng ở trên ngọn cây, phát ra tiếng hót vang… "Âm hồn ác quỷ!"
Ngón tay Lục Lương Sinh lộ ra tay áo rộng, tranh mở chữ "Quỷ" huyền không bay lên, trong lòng nhớ tới, âm phong gào thét từng đợt quát đến, theo hàn ý tụ tập trên mặt đất máu bùn đất thổ, một chút xíu cuồn cuộn, lít nha lít nhít cánh tay, đầu lâu phá đất bay lên.
- Tê..... Hống.....
- Ô ô.....
Cây khô rừng già vang lên quỷ khóc nối liền không dứt, từng đạo hình dáng hư vô phiêu xuất ra từ bên trong, lượn quanh trôi nổi xung quanh Lục Lương Sinh, âm phong từng cơn... "Nên bước đến kế tiếp. "
Cố nén cảm giác khó chịu giống như đặt mình vào âm giới, ngón tay Lục Lương Sinh tăng thêm tốc độ, từng chữ xuất hiện trên không trung, bay vào từng ác quỷ, khô lâu, âm hồn không trọn vẹn trong tay, pháp quang ngưng tụ, hóa thành từng kiện vật liệu ở xung quanh như -- nhạc khí, kèn, cái chiêng, sát, trống nhỏ, ống sáo, tì bà...
- Xong rồi.
Lục Lương Sinh phun ra một ngụm trọc khí, ý thức đã trở lại trong phòng, không biết đi qua bao lâu, sắc trời bên ngoài đã hừng sáng. Thư sinh để bút xuống, nhìn xem ác quỷ khô lâu nâng đủ loại nhạc khí trên tay trong bức tranh, ngón tay búng một cái, pháp lực trong nháy mắt bay vào trong tranh!
Tình cảnh trong bức tranh thay đổi, đồng hồng huyết dương chiếu xuống ánh sáng, quái chim trên khô thụ giương cánh hót vang một tiếng, bay khỏi đầu cành cây xoay quanh ở trên không trung. Lít nha lít nhít khô lâu, âm hồn gào thét, nâng lên trong tay nhạc khí. sau đó... bắt đầu thổi.
Nhạc tang thê thảm bi thương từ tranh trong truyền ra, vang lên trong phòng, Đạo Nhân cóc trong lúc ngủ mơ giống như bị khơi gợi lên ký ức trước kia, đột nhiên oa một tiếng khóc lên. Hồng Liên bịt lấy lỗ tai, cấp tốc lướt tới trong tranh của mình, vươn tay bắt lấy dây buộc, kéo lên một phát, vù một tiêngs đem trọn bức họa quyển kéo lên khép lại.
Âm thanh bi thảm buồn rầu truyền ra gian phòng, giống như mê hoặc tâm trí người ta, trên nóc nhà truyền đến một tiếng soạt , Đạo Nhân lộn nhào từ xuống từ nóc nhà, lung la lung lay ở trong viện. Nhìn thấy tình cảnh lần này, Lục Lương Sinh vội vàng triệt hồi pháp lực từ trên bức tranh, âm phủ trong tranh tĩnh lại, thanh nhạc bi thương nhiễu tâm trí người cũng im bặt mà dừng.