Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 241: Chia cắt

Chương 241: Chia cắt




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Là người đều ưa thích mấy chuyện bát quái (nhiều chuyện), nghe chút chuyện mới mẻ, Lục Lương Sinh không để ý, ngược lại còn rất ưa thích loại nói chuyện thân cận kiểu này, dù sao người trong thôn đều biết rõ, cũng biết hắn có đạo pháp, nói chuyện vẫn tỏ ra nhẹ nhõm tự tại.

- Không có gì, chính là pháp thuật làm một vài thứ, hiện tại không có việc gì nữa.

Trả lời một câu, lại rảnh rỗi hàn huyên chốc lát, Lục Lương Sinh đi đến Lục Thái Công đang phơi nắng bên kia, bắt mạch cho lão nhân gia, lão nhân mở mắt ra, nhìn xem thanh niênngồi xổm ở trước mặt.

Hốc mắt trừng to.

- Ngươi là tặc nhân nào, dám xuất thủ dò xét ở trước mặt bản tướng!

Đối diện, Lục Lương Sinh thu tay lại chỉ, cười trả lời một câu:

- Bản tướng chính là Bắc Chu Dương Kiên. Lão thân người cũng không có gì trở ngại, chỉ là người hiện tại có chút hồ đồ, đi ra ngoài đi ra mấy trượng đã quên đường về nhà.

- Dương Kiên, Dương Kiên là ai?

Lục Thái Công nghiêng nghiêng đầu, mơ hồ nháy mắt.

- A..... Ta tại sao lại ở chỗ này.

Chống lấy quải trượng đứng lên, chậm rãi đi tới đi lui ở xung quanh.

- Nhà ta đâu?

Lục Lương Sinh bật cười một tiếng, dù sao rất nhiều người ở đây, đợi lát nữa sẽ có người đưa Lục Thái Công trở về, Lục Phán bên kia vừa ăn xong cơm sáng đi tới, lau lau dầu canh lưu lại bên miệng, đi theo phía sau chất nhi, đập vang lồng ngực.

- Lương Sinh, tám người chúng ta tậ thep những gì ngươi dạy kia , luyện bốn năm, tiểu đạo trưởng đều không đánh lại chúng ta, có lần ta còn vào núi, đụng phải một đầu Độc Lang, ngươi đoán thế nào, răng của nó thế mà ngay cả da của ta đều cào không thấu qua được, sửng sốt vung nó lên, bay cao lên đến hai trượng....

- Muốn dạy thêm chút gì khác nữa hay không? Hoặc là tìm cho chúng ta một chút chuyện làm?

Thư sinh đi ở phía trước dừng bước, biểu lộ cũng hơi bất ngờ. Ngay cả Đạo Nhân đều không đánh nổi bọn hắn rồi? Quả nhiên chẳng sai khi tám trưởng bối mỗi ngày đều đang luyện, Lục Lương Sinh quay đầu, Lục Phán lắc hai vai một cái, đem lồng ngực rộng mở, hai khối cơ ngực cao ngất lắc giật trái phải.

Lục Lương Sinh:

“Xem ra thật nên tìm chút việc làm cho bọn hắn, nếu cứ luyện thêm, chỉ sợ người sẽ luyện ra sai lầm.”

Trên đường trở về hàng rào tiểu viện, trước hết để cho Lục Phán mặc y phục vào, bỗng nhiên nghĩ đến kết giới bên ngoài.

- Như vậy đi, Phán thúc, ta thả tranh vào dòng sông nhỏ dưới núi, còn có hai đỉnh núi khác gần đó, các ngươi mỗi ngày đều đi qua phòng thủ một hai thời gian, coi chừng người đem bọn chúng hái đi.

- Tốt tốt.

Lục Phán chà xát tay thô hưng phấn gật đầu, cáo từ chất nhi, liền đi tìm bảy người khác, trên đường còn đụng phải Lão Thái Công, hỏi sao hắn lại tới nơi này, lão nhân chỉ vào hàng rào tường viện phía trước đang có ánh nắng.

- Đi nhìn một chút.

Đi qua tiểu viện, Đạo Nhân lung tung đánh một trận quyền trong sân nhỏ dưới cây già, ngáp một ngồi vào trên ghế, nhìn thấy Lục Lương Sinh trở về, trên mặt lặng lẽ cười lên.

- Trên thân không có kiếm, không có luyện thành?

Hừ gào hừ!

Lừa già vui chơi chạy ra lều cỏ, duỗi ra đầu lừa ngậm lấy ống tay áo thư sinh, đem dây cương dưới cổ vung qua vung lại, ra hiệu hắn mang mình ra ngoài tản bộ.

Lục Lương Sinh trừng Đạo Nhân một chút, đưa tay cởi xuống dây cương trên cổ lừa già.

- Tự mình đi thôi, trời tối nhớ về.

A hừ ~~

Lừa già hí dài một tiếng, xoay người chạy ra tiểu viện, kêu lên tiếng lừa vui mừng rất nhanh đã tiêu thất ở bên ngoài. Lục Lương Sinh lên tiếng chào hỏi Đạo Nhân, trực tiếp đi trở về phòng, tìm ra sách luyện khí, ngồi vào trước bàn lật xem, Đạo Nhân cóc theo chân bàn bò lên, bưng theo chén nhỏ nhìn vào trang sách một chút.

- Luyện khí thất bại rồi?

- Ừm.

Trang giấy "Rào" nhẹ vang lật qua một trang, Lục Lương Sinh ngâm nga đáp lại một tiếng, ánh mắt ở phía trên không ngừng lục soát nội dung hữu dụng, sau đó cũng nói:

- Loại chuyện này cũng là lần đầu tiên, xem thêm được nhiêu cứ xem, chắc có lẽ sẽ tìm ra biện pháp giải quyết, cầu còn không được cũng à duyên cớ .

Đạo Nhân cóc nghe được đồ đệ nói lời này lắc đầu, không buông cái chén, đi xuống bàn đọc sách, đôi màng đi ra ngoài.

- Luyện khí cũng không phải so với tu hành ngày thường, vẫn là để vi sư thay ngươi đi xem một chút xảy ra chuyện gì.

Hồ lô trên lưng, thò đầu ra nhìn thấy Lý Kim Hoa không ở dưới mái hiên, mở ra đôi màng, nâng cao cái bụng trắng bóng nhanh chóng chạy vội ra cửa viện, vừa đi qua được một ngã rẽ, một cây trượng đã đập tới.

Bình!

Đuôi trượng đánh vào trên mặt con cóc, thân hình ngắn nhỏ giống như bóng da bật lên ra ngoài, lăn trên mặt đất hai vòng.

Đạo Nhân cóc chật vật bò lên, trên mặt xuất hiện một đạo vết ngấn đỏ, có chút buồn cười, thấy là Lục Thái Công trong thôn , tức giận mắng một câu.

- Con mẹ ngươi.....

Lách người qua muốn đi, Lục Thái Công bên cạnh nghe được âm thanh này, con mắt đục ngầu lập tức sáng lên.

- Ngươi là phụ thân của ta?

Đạo Nhân cóc cứ nghĩ lão nhân muốn chọc hắn, vừa đi một bên quay đầu la:

- Lão phu là tổ tông của ngươi!

- Tổ tông...

Lục Thái Công yếu ớt kêu một tiếng.

- Ha ha ha ha...

Trong hàng rào tường viện, Tôn Nghênh Tiên ôm bụng cười đến nước mắt đều chảy ra, Đạo Nhân cóc nâng lên hai má, mà gặp lão nhân già nhất trong thôn cũng không có cách, tức giận ôm đôi màng đi vào trong núi......

Sắc trời lan tràn, xuyên qua mây khe hở của mây chiếu xuống mặt phía bắc Phục Lân Châu, "Giá" trong âm thanh hét to, một đội nhân mã hơn mười người chạy nhanh một trận, sau đó không lâu, dừng lại nghỉ ngơi tại gần đó.

- Phụ thân! Uống nước đi.

Xuống lưng ngựa, Mẫn Nguyệt Nhu tiếp nhận túi nước từ trong tay thị vệ, đi qua đưa cho phụ thân, nhìn xem lão nhân ngửa đầu mở miệng lớn rót vào, mím môi, nhịn không được mở miệng hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

- Phụ thân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chúng ta lại muốn đi chỗ nào?

Bên kia, Mẫn Thường Văn xoa xoa chòm râu dính nước, ngồi xuống trên mặt đất, yên lặng trong chốc lát.

- Đi về phía nam, bất quá, Nguyệt Nhu, hai cha con chúng ta sẽ tách ra ở chỗ này.

Hắn nhìn về giao lộ phân nhánh phía trước, nói một câu như vậy.

- Ngươi đi Tê Hà Sơn tìm một người.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch