Vùng ngoại ô, đường nhỏ trong rừng, một đoàn người ngồi dưới tàng cây tạm thời chỉnh đốn nghe được tiếng nói của nữ tử, quay đầu nhìn lại. Bên kia dưới bóng cây, Mẫn Nguyệt Nhu ngồi xuống bên cạnh lão nhân, tiếp nhận túi nước còn dư của phụ thân, trên mặt hiện ra vẻ lo lắng.
- Phụ thân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, từ kinh thành một đường ra tới đây, người cái gì đều không nói cho nữ nhi biết, hiện tại lại phải tách ra, để cho nữ nhi đi tìm người nào, phụ thân, trong kinh thành rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Tri tri tri... Ve kêu giữa khu rừng một trận tiếp lấy một trận hót vang, Mẫn Thường Văn nhắm mắt thở dài, râu dài dưới cằm hơi phiêu động trong gió, nhớ tới thư sinh kia đã từng nói tới câu. "Nếu như kinh thành gặp việc khó, hãy đến Tê Hà Sơn tìm ta."
Chốc lát, hắn mở mắt ra, đưa tay kéo nữ nhi qua , nhu hòa vuốt một đầu tóc đen.
- Trong kinh thành..... Có Yêu Quái, đêm hôm trước khi chúng ta ra khỏi thành, vi phụ thiếu chút nữa bị tập kích, Cung Thượng Thư ở trong phủ, hắn đã gặp phải bất trắc, bách quan phủ xá cả con đường nơi ở của các văn võ trong triều, chỉ sợ đều gặp độc thủ không may.
Mẫn Nguyệt Nhu sửng sốt một chút, hơi há mồm:
- Yêu Quái?
Thấy nữ nhi có chút không tin, Mẫn Thường Văn cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, chống đất đứng dậy, nhìn lại quầng sáng rải vào trong rừng.
- Có thể ngươi không tin, nhưng điều này hoàn toàn chính xác, không muốn bị hạ độc thủ, cho nên mới ra khỏi thành trong đêm, vi phụ mơ hồ cảm giác được, Hộ Quốc Pháp Trượng kia có vấn đề, có thể sẽ phái người truy sát, đưa ngươi theo chính là vì càng nhanh đi tới Tê Hà Sơn hơn.
- Phụ thân...
Nữ tử cắn chặt môi dưới đi lên trước, còn muốn mở miệng, Mẫn Thường Văn bên kia đã khoát tay không cho nàng nói, nghiêng người vỗ tro bụi ra khỏi vai nàng:
- Bọn hắn hẳn sẽ chỉ bắt phụ thân, ngươi mang theo mấy thị vệ xuôi nam, sẽ rất an toàn, cũng không bicầnết trì hoãn thời gian, chỉ cần đi Tê Hà Sơn, nói không chừng vi phụ cũng sẽ được cứu. Tê Hà Sơn...
Nói đến này người, nữ tử cũng từng gặp mặt qua một lần trong phủ đệ nhà mình, bất quá chỉ là xa xa gặp tới, chỉ gật đầu bắt chuyện qua loa, dù sao thì nhân gia cũng xuất thân quan lại kinh thành, phạm vi tiếp xúc đều là con cháu quan lại, cho nên cũng không quen thuộc với vị thư sinh bần hàn tá túc trong nhà, càng sẽ không bởi vì đối phương cao, anh tuấn, sẽ thành hoa si, làm ra chuyện có hại đến mặt mũi.
Ngẫu nhiên nghe được nha hoàn từ ngoài nghe tới tin đồn, nói thư sinh này biết đạo pháp vân vân, Mẫn Nguyệt Nhu đại khái không tin, sau đó đối phương thi triển pháp thuật, gọi Thần Nhân, nện nát nhừ Thừa Vân Điện của bệ hạ, mà tất cả con cháu quan lại khác nàng quen biết cũng nói đến việc này mới khiến nàng cảm thấy rung động. Đáng tiếc, sau đó, thư sinh đã không còn trở lại, bây giờ lại bị nhấc đến, trong lòng có loại cảm giác nói không nên lời.
- Không phải hắn thì còn có thể là ai.
Mẫn Thường Văn kéo nữ nhi qua đi đến thớt ngựa đang cúi đầu gặm cỏ phía trước, vừa đi cũng một bên nói:
- Lúc đầu ta và Thúc Hoa Công thấy tâm tính hắn tốt, còn cơ trí, sau đó lại được báo là hắn biết pháp thuật, hi vọng tương lai dẫn vào triều đình, có thể làm ra thiên thu sự nghiệp mà người bình thường chúng ta làm không được, cho dù Hoàng Đế tương lai ngu ngốc, Nam Triều này cũng sẽ có một trụ cột bất hủ chèo chống, chống đỡ một trăm năm, hai trăm năm, đối với người trong tu đạo mà nói, đều không phải là việc khó...
Nói đến đây, hắn thở dài.
- Chính là không ngờ, chuyện cũng đã bị phá hủy trên thân cái tên ngu ngốc kia.
Xung quanh, thị vệ đi tới, Mẫn Thường Văn đưa nữ nhi lên lưng ngựa, mình cũng chuyển thân trên ngựa, kéo lên dây cương cười to.
- Tốt rồi Nguyệt Nhu, cha con hai ta ngay tách ra ở chỗ này!
Tiếng nói vừa dứt.
Hai chân thúc vào bụng ngựa, run run dây cương thúc ngựa chạy nhanh.
- Giá!
Quát to một tiếng, mang theo bảy thị vệ phóng đi chỗ rẽ phía trước, hướng tây nam mà đi.
- Phụ thân!
Đưa mắt nhìn bóng lưng đang chạy vội trong ánh nắng phương xa, cố gắng thúc ngựa đuổi theo, một thân váy áo hoa lê lay động trong gió nhẹ.
- Phụ thân!!
Nàng ngồi trên lưng ngựa hô to, âm thanh run rẩy.
Phía sau, thị vệ lập tức đi lên phía trước, thấp giọng gọi nàng.
- Tiểu thư.
- Ừm, ta biết.
Mẫn Nguyệt Nhu xóa đi nước mắt đọng nơi khóe mắt, hít một hơi thật dài, quay đầu ngựa, hướng một phương hướng khác, dây cương run run, quát to một tiếng.
- Chúng ta đi, giá!
Phóng ngựa chạy băng băng, tám tên thị vệ đi theo sau lưng nhao nhao quất roi, phi nước đại theo ở phía sau.
…
Sắc trời dựa theo mây bay. Trên đường nhỏ trống rỗng, quang ảnh vặn vẹo, mấy đạo thân ảnh yểu điệu đi ra, Cà Sa phủ động, phía dưới búi tóc cuộn cao, khuôn mặtmỹ lệ không có bất kỳ cảm xúc gì.
- Hắn sẽ đi tìm Lục Lương Sinh, con đường này!
Một thân ảnh trong đó chỉ con đường đi hướng nam, chốc lát sau, thân ảnh mấy người lần nữa biến mất trong không khí, giống như ẩn thân, cấp tốc phi nhanh về phía nam.
- Giá!
- Giá ——
Mấy người rời khỏi một lúc, một nhánh rất nhiều nhân mã chạy như bay đến, một người cầm đầu mặc áo đỏ, lưng vác bốn thanh trường đao, eo lại treo một thanh, ghìm lại dây cương tại giao lộ, giơ tay lên để cho sĩ tốt sau lưng dừng lại.
- Thiên vệ, chuyện gì?
Có người sau lưng hỏi.
Tả Chính Dương phồng lên hai má , nhìn dấu móng ngựa dưới mặt đất, mỗi người đi một ngả tại lối rẽ, nói chung đoán được một phần.
"Mẫn Thượng Thư và ta có tình bằng hữu cũ, bắt hắn, ta khó mà ra tay, đi thẳng Hà Cốc Quận, hướng nam chính là Tê Hà Sơn, hắn tất nhiên sẽ đến đó... Vậy ta..."
Trên lưng ngựa, ánh mắt của hắn nhìn lại một con đường khác hướng tây nam, nâng roi ngựa chỉ đi con đường này.
- Bọn hắn phân tán mà chạy, chúng ta đi con đường này, đuổi theo.
- Rõ!
Đội kỵ mã chuyển hướng phi nước đại, ánh nắng xán lạn theo thời gian mà dần dần tới mờ, lại từ đen chuyển sang minh (sáng tỏ), lục tục ngo ngoe mấy ngày, trên con đường đi về phía nam qua Hà Cốc Quận đi tới Phú Thủy Huyện, một nhóm chín người Mẫn Nguyệt Nhu đi liên tục mấy ngày, sức cùng lực kiệt. Buổi chiều ngày thứ tư, rốt cục đến ngoại ô phía bắc huyện thành, chỉ cách thành trì bốn năm dặm đường, người đi đường, thương khách dần dần nhiều lên, cũng không ít quán trà quầy hàng ở ven đường, nữ tử ra lệnh cho thị vệ đồng hành đi qua nghỉ ngơi một lúc, để thớt ngựa chậm rãi bước đi.