Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 243: Ngươi Tự Xem Đi!

Chương 243: Ngươi Tự Xem Đi!




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Bảo đoàn người đều nghỉ ngơi.

Nghe được tiếng nói này, đám người cũng nhẹ nhàng thở ra, một đường đi liên tuc mấy ngày, người có thể chịu được, nhưng ngựa đã mệt từ lâu, trì hoãn tốc độ tiến bước, đi qua một quán trà gần đấy, xuống ngựa nhao nhao kêu la.

- Chủ quán, cho một phần nước trà, lại thêm chút thịt chín.

Quán trà ven đường cũng không chỉ bán nước trà, dù sao thì nếu chỉ bán nước sẽ không kiếm được mấy đồng tiền, gặp tám nam một nữ vào quán, hỏa kế vội vàng thả xuống bát đĩa trong tay, lấy một ấm trà cùng chín cái chén tới đặt trên bàn, vừa đổ nước trà vừa hỏi:

- Chín vị khách quan, chỉ có thịt chín không thì không được, nên lấy thêm chút cơm, dầu gì cũng thêm món rau trộn với đồ ăn, trời hiện tại rất nóng, có thêm rau củ thì không còn gì bằng.

Hỏa kế kia cũng có nhãn lực, mặc dù nói với mọi người , nhưng mặt thì luôn hướng nghiêng về phía nữ tử duy nhất trong chín người.

- Tiểu nhị, dọn lên một bàn đơn giản là được.

Mẫn Nguyệt Nhu nhấp một miếng trà thô, đuổi hỏa kế đi, ánh mắt đảo qua bốn phía, người đi đường lui tới, không có hiếm lạ, nàng theo phụ thân ở nơi này mấy năm, cũng biết Tê Hà Sơn đi như thế nào.

Vội vàng đối phó xong đói khát trong bụng, một nhóm chín người dắt ngựa tiếp tục tiến lên, Mẫn Nguyệt Nhu vừa ngồi lên lưng ngựa, phía sau truyền đến tiếng hỏi của thị vệ:

- Tiểu thư, Tê Hà Sơn kia, người biết đi như thế nào không?

Nữ tử nghiêng mặt, gật đầu một cái nói:

- Biết rõ…

Ngay lúc đó, ánh mắt một đám thị vệ cảnh giác nhìn lại xung quanh. Trên đường, người đi đường, thương khách lui tới, đủ loại huyên náo ồn ào nối liền không dứt, hỏa kế mời chào khách nhân đứng ở bên đường lớn tiếng kêu to, tiểu thương vội vàng vào thành, theo đó là tiếng vang loảng xoảng của xe lừa, trong bầu không khí náo nhiệt như thường này bỗng nhiên bóp méo một cái.

Một trận gió thổi qua. Sau một khắc, ngay tại giữa tầm mắt Mẫn Nguyệt Nhu quay đầu nói chuyện, một đạo huyết quang tóe lên, một vệ thị phía sau cùng kêu một tiếng thê lương thảm thiết, xé rách ồn ào ầm ĩ xung quanh, trong chốc lát, thị vệ ngồi trên lưng ngựa, đầu người tách rời, phóng lên trên bầu trời.

- Đi!

Bảy thị vệ còn lại nhao nhao rút đao, che chở tiểu thư nhà mình xoay người về phía trước, lúc này trên đường có rất nhiều người đi đường, nhìn thấy máu và đầu người phóng lên tận trời, sợ hãi tản ra bốn phía, tránh đi hai bên quán trà.

- Giết người! !

- Xảy ra chuyện gì?! Xảy ra chuyện gì rồi?!

- Nhanh báo quan ——...

Cộc cộc cộc cộc...

Tiếng vó ngựa dọc theo quan đạo truyền đến gấp gáp, khói bụi bốc lên lao vùn vụt, tám người kinh hoảng chạy trốn trên lưng ngựa thỉnh thoảng quay đầu, vừa rồi đồng bạn chết để bọn hắn phản ứng không kịp, thậm chí hướng giết người từ đâu và hung khí là gì đều không biết.

- Đừng có ngừng, tăng thêm tốc độ!

- Bảo vệ tốt tiểu thư!

Mẫn Nguyệt Nhu được bảo hộ ở giữa, trong lòng không khỏi hoảng sợ, nàng từ nhỏ đã học được một chút võ nghệ, trong đám con cháu quan lại trong kinh thành không ai đánh lại nàng, còn giáo huấn qua hoàn khố muốn khinh bạc nàng, nhưng bây giờ gặp chuyện này đã hoàn toàn phá vỡ ý nghĩ của nàng trước đó, người cứ như vậy vô duyên vô cớ bị tác đầu. Chẳng lẽ đây chính là pháp thuật?

Nàng suy nghĩ, trong lúc phóng ngựa nhấp nhô, bên đường phía trước có một người mặc y phục lam lũ, nhìn tướng mạo thì đã rất già đang đứng lấy một nhánh cây điểm điểm đâm đâm trên mặt đất, sau đó mò mẫm gì ở phía dưới. Con đường chật hẹp, phía sau lại không biết có thứ gì đang đuổi theo, nếu như tổn thương đến lão nhân thì sao?

Mẫn Nguyệt Nhu vội vàng ra lệnh với một thị vệ bên cạnh:

- Mau dẫn lão nhân kia cùng đi! Miễn cho bởi vì chúng ta mà chết oan!

Đối diện, lão đầu giữ lại râu dê đã sớm nghe được tiếng vó ngựa, đáng tiếc thị lực không tốt, mơ hồ chỉ thấy rất nhiều thớt ngựa đang vọt tới hướng bên này, trong lúc run rẩy muốn né tránh đột nhiên dưới nách bị xiết chặt, thân thể theo đó bay lên.

- Ai ai..... Các ngươi chơi cái gì thế, nghiệp chướng, ta thật vất vả mới từ trong núi mò ra đây, vừa chơi được một chút, tại sao lại đem ta mang về, đây con mẹ nó là chuyện gì! !

Tiếng la bi thương bị tiếng vó ngựa ầm ầm che giấu.

Thời gian đã tới buổi chiều, ánh nắng hơi nghiêng chiếu qua từng mảnh từng mảnh rừng hoang lay động trong gió nhẹ. Dưới bóng rừng, một nhóm tám người cường tráng đang đứng đó, Lục Phán cõng đao, cánh tay tráng kiện vung mở, nhìn những người khác.

- Nơi này nhất thời không sai biệt lắm, tuần tra tọa sơn!

Bảy người khác giương cánh tay, chống đất nhao nhao đứng dậy, đi ra khỏi bóng cây, vết mồ hôi trên thân chiếu ra một tầng bóng loáng, phác hoạ ra hình dáng bắp thịt cao cao nổi lên, thỉnh thoảng còn gảy run hai lần.

- Đi đi, tuần xong sơn thì tranh thủ thời gian quay lại thôn ăn cơm.

- Dứt khoát đánh hạ một con hươu, thế thì không còn gì bằng.

- Đi đi, đầu hươu tính là cái gì, nếu như đụng tới một lão hổ mới tốt.

- Đừng nói nữa, đi nhanh lên!

Lục Khánh phất phất tay ra hiệu, cởi xuống bình rượu nhỏ treo ở bên hông, đưa lên miệng ực một hớp, nhịn không được hừ hừ.

- Lương Sinh gọi tám người chúng ta đến tuần sơn (tuần tra ngọn núi), đi một vòng quanh núi, mọi người mở to mắt nhất có thể cho ta, muốn thì cứ vỗ ngực để đuổi dã thú.

Một đoàn người ung dung vung lấy nhánh cây tiến về một đỉnh núi khác gần đó, còn có hai ba dặm cước trình, trong lúc tám người đang đi tuần, có bụng ai đó vang lên một tiếng, người đó nói.

- Tìm chút gì ăn đi, có chút đói bụng.

Lục Phán quay đầu nguýt hắn một cái, đưa tay thò xuống túi da bên hông, móc ra một đầu thịt khô ném qua:

- Là miếng cuối cùng, tranh thủ thời gian tuần xong sơn, về nhà mời các ngươi uống rượu ăn thịt dê.

- Đừng ở đó mà là chậm trễ thời gian.

Lục Hỷ nhai lấy thịt khô để đám người cười vang một trận, trước đó cũng từng có việc này xảy ra, trong tiếng cười, Lục Khánh bỗng nhiên dừng bước, bỗng nhiên giơ tay lên.

- Đừng lên tiếng!

Cả người nằm sát xuống đất, mặt sát mặt đất, ầm ầm.. Tiếng vó ngựa từ xa đến gần.

- Có người cưỡi ngựa đến đây.

- Không chỉ có người cưỡi ngựa, mà còn là rất nhiều người.

Tiếng nói của Lục Phán đi ở phía trước vừa dứt. Lục Khánh hơi cảm thấy bất ngờ phủi bùn đất trên mặt đứng lên, sửng sốt một chút.

- Làm sao ngươi biết?

Sau lưng, có người đâm đâm eo hắn, sau đó chỉ phía trước.

- Tự ngươi xem đi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch