Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 248: Lục Gia Thôn Khoan Khoái

Chương 248: Lục Gia Thôn Khoan Khoái




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Công tử vẫn nên đi ra xem ba người kia một chút đi.

- Không ghen?

Nghe nói như thế, Hồng Liên thẹn thùng lấy tay đánh nhẹ hắn, giày thêu trên mặt đất khẽ giậm vài cái, tranh thủ thời gian thúc giục thư sinh ra ngoài.

- Thật tốt, vậy ngươi thoa thuốc cho sư phụ đi.

Lục Lương Sinh cầm qua thuốc trị chấn thương, cười nói hai câu, mở cửa đi ra, hai thị vệ chân tay luống cuống đứng ở dưới mái hiên, trông coi tiểu thư nhà mình, cũng không cho Tôn Nghênh Tiên nhìn qua không giống người tốt lành gì tới gần.

- Vị đạo trưởng này, thôi được rồi, tiểu thư chỉ là hôn mê.

- Đúng vậy, nói không chừng Lục công tử đang lấy dược đi ra.

Nhìn thấy cánh cửa mở ra, một người thị vệ vội vàng mở miệng:

- Lục công tử!

Đạo Nhân quay đầu nhìn thấy thư sinh đi ra mái hiên, bĩu môi lui sang một bên, tút tút thì thầm đi lại gần mái hiên nhà.

- Ấy ấy..... Đừng trách bản đạo không có nhắc nhở các ngươi, vạn nhất nếu ngày nào đó tiểu thư nhà ngươi động kinh chạy loạn, hoặc gặp ác mộng thì đừng có oán ai, thật là không biết nhân tâm tốt xấu.

Hai thị vệ nhìn nhau, cũng không biết như thế nào cho phải, Yêu Quái thấy qua, tiên thuật đạo pháp cũng gặp, thậm chí còn chứng kiến người bay trên trời, con cóc mở miệng nói chuyện, đã không phải thứ mà loại người giang hồ biết võ công như bọn hắn có thể chi phối.

Thư sinh đi tới, đem thuốc trị thương thả lên trên giếng nước.

- Đừng nghe Đạo Nhân nói mò, không sao đâu.

Nói xong ngồi xuống, đầu ngón tay khoác lên cổ tay Mẫn Nguyệt Nhu thăm dò mạch đập, trên tay áo dài có mấy nơi bị xé ra lỗ hổng, lộ ra da thịt trắng nõn đang chảy máu, có vài vết máu ngấn ứ đọng, hẳn là trên đường bị truy sát va chạm tạo thành.

- Chỉ là một đường mệt nhọc, tăng thêm chấn kinh quá độ bất tỉnh mà thôi, các ngươi cũng đừng lo lắng.

Lục Lương Sinh sau đó đứng dậy, lấy thuốc trị thương tới xoa cho nàng, liền băng bó một phen, chỉ là thương thế trên đùi, eo, ngược lại làm cho hắn khó làm, chung quy không đến mức để cho Hồng Liên tới làm?

Vạn nhất... Nghĩ tới đây, hàng rào ngoài viện, xa xa có tiếng mẫu thân Lý Kim Hoa quát tháo phụ thân truyền đến.

- Ngươi cứ hào phóng, con Ngô Công lớn như vậy, cầm về ngâm rượu tốt bao nhiêu, ra ngoài cũng mua không được!

- Ai..... Ngươi bớt tranh cãi được hay không.

Hai thị vệ cảnh giác nắm chuôi đao nhìn lại, tay đột nhiên giống như bị gảy một cái, nắm tay đang cầm chặt chuôi đao mở ra, trong ánh mắt kinh hãi, Lục Lương Sinh đứng dậy khoát tay áo:

- Đó là phụ mẫu của ta.

Ngoài tường viện, Lý Kim Hoa lải nhải lảm nhảm nói chuyện đi tới, nhìn thấy mấy người trong viện, còn có nữ tử hôn mê trên mặt đất, vội vàng dừng lại lời nói, "Ôi" một tiếng chạy vào tiểu viện.

- Đây là thế nào? Vừa rồi còn thấy các ngươi đi vào, sao lại nằm xuống một người.

Nhìn thấy thuốc trị thương băng vải trong tay nhi tử, đại khái hiểu được, đoạt lấy, trừng trừng hai mắt.

- Còn không giúp đỡ đưa nàng vào phòng.

- Ta đến làm cho!

Đạo Nhân vội vàng rủ xuống hai tay cười hì hì chạy tới liền bị Lý Kim Hoa hung hăng trừng thật xa, nói nhỏ ngồi xổm dưới mái hiên:

- Ngươi gọi ta đến mà không cho ta tới sao.

Bên kia, phu nhân cho nhi tử một ánh mắt.

- Lương Sinh, còn đứng ngây đó làm gì, cô nương tốt bao nhiêu, tranh thủ thời gian.

Khụ khụ..... Trong phòng vang lên một trận tiếng ho khan của nữ tử, phu nhân gạt ra nụ cười, ha ha gượng cười hai tiếng:

- Ta nói, tình cảnh này thật không tốt, một đại cô nương nằm trong sân không phải vấn đề, tranh thủ thời gian nhấc trở về phòng trong.

Tay lặng lẽ lôi kéo áo bào nhi tử. Lục Lương Sinh liếc qua trong phòng, chỉ phải theo ý tứ mẫu thân, Nhu ôm ngang Mẫn Nguyệt trên mặt đất lên, đi vào gian phòng của bà, phóng tới trên giường, Lục Lão Thạch muốn xem một chút, bị Lý Kim Hoa đi theo vào trừng rụt về lại, hậm hực chạy tới lừa lều, ngồi vào trên ghế đẩu tiếp tục biên cái sọt......



Thân thể truyền đến nóng bỏng đau đớn, ý thức một lần nữa trở về, trong không khí nhưng nghe được mùi thuốc trị thương. Mẫn Nguyệt Nhu run run lông mi, hồi tỉnh lại, từ từ mở mắt, nhìn thấy là một vị phụ nhân ngồi tại bên giường, đang thấm ướt khăn lông trong chậu gỗ.

- Thẩm nhi... Nàng khẽ gọi một tiếng.

- Tỉnh rồi à?!

Lý Kim Hoa vắt khô khăn mặt, xoay người, cúi người lau người sau lớp y phục cho nữ tử, đều là nữ nhân cũng không có quá nhiều xấu hổ, lau xong, sửa sang y phục cho nữ tử, mới mở miệng nói:

- Đã cho ngươi dùng thuốc, không có gì đáng ngại, muốn nói gì, ngươi nói với Lương Sinh.

Nói xong, thu thập khăn mặt bưng lên chậu gỗ đứng dậy, hướng về phía cửa kêu một tiếng:

- Lương Sinh, ngươi vào đây.

Két két..... Cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra, ánh sáng hoàng hôn từ ngoài cửa chiếu vào, Lục Lương Sinh đi vào trong phòng, phu nhân ra ngoài đập đập bả vai hắn, thấp giọng nói một câu.

- Lão nương cũng chỉ có thể đến giúp nơi này.

Thư sinh yên lặng nở nụ cười, sau khi mẫu thân rời khỏi nghiêng người đóng kỹ cửa phòng, đi đến một cái ghế đẩu bên giường ngồi xuống, nữ tử cũng ngồi dậy tựa ở đầu giường, xoắn sợ tóc rủ xuống bên tai, nhớ tới tình trạng phụ thân bây giờ, vội vàng nói ra nguyên nhân.

- Lục công tử, phụ thân ta hẳn là chưa thoát khỏi nguy hiểm, hắn nói Hộ Quốc Pháp Trượng ở kinh thành kia là Yêu Quái, tập kích văn võ bá quan, bây giờ hắn hấp dẫn một bộ phận truy binh, nói ta chạy đến bên này cầu cứu ngươi.

Lục Lương Sinh ngồi ở một bên gật gật đầu:

- Ta đã biết rõ.

- Việc này không nên chậm trễ.

Mẫn Nguyệt Nhu vén chăn lên, khoác lên một kiện áo khoác ngắn, nàng vốn chỉ bị thương ngoài da, đắp dược lên chỉ còn có chút đau đớn, không đến mức không xuống giường được.

- Lục công tử, mau cùng ta đi tìm ta phụ thân, ta sợ hắn không kiên trì được bao lâu.

Chịu đựng đau đớn trên cánh tay, lúc đưa tay qua tính bắt tay thư sinh, bả vai bị Lục Lương Sinh đè lại, ngồi trở lại mép giường, thư sinh lắc đầu.

- Bây giờ ta không đi, ít nhất một hai ngày là như thế, huống chi ngươi biết ngươi phụ thân ở nơi nào sao? Có bị bắt hay không?

Dù sao nữ tử tuổi trẻ, thường xuyên ở trong phạm vi quyền quý, không có trải qua loại chiến trận này, nghe được lời Lục Lương Sinh nói, trong lòng nhất thời quýnh lên, theo mép giường bỗng nhiên muốn quỳ xuống.

- Lục công tử, phụ thân ta tuổi tác đã cao...

Thân hình đang quỳ xuống bị Lục Lương Sinh giơ tay hư đỡ một cái, dùng pháp lực đỡ lấy nâng lên đưa, đẩy nàng quay lại mép giường ngồi xuống.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch