Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 249: Một đêm ấm áp

Chương 249: Một đêm ấm áp




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ngôi sao rậm rạp tô vẽ bầu trời đêm, lóe lên lóe xuống.

- Ba..... Ba con Yêu Quái cứ như vậy bị hố rồi?

Mẫn Nguyệt Nhu ngồi tại một góc cùng một chỗ với bảy thị vệ nhìn xem nồi lớn nóng hôi hổi, vài phu nhân cầm cái xẻng trên dưới bốc lên, thịt rết bị cắt thành từng khối truyền vào trong nồi nấu bùng nổ xoẹt vang, từng mùi thơm tràn ngập.

- Nôn…

Nữ tử che miệng lại kém chút nôn khan, đại khái là chưa bao giờ thấy qua người ăn trùng, cảm giác có chút buồn nôn, bảy thị vệ chung quanh đều là người thô kệch, ngược lại chỉ cảm thấy say sưa ngon lành. Loại Ngô Công thành tinh này hiếm thấy không nói, trăm chân kia đã sắp to bằng cánh tay tiểu hài, theo trên ván gỗ, một cây bị chặt xuống, chồng chất để vào bồn đều tràn ra , rơi trên mặt đất.

Không ít người trong thôn cầm côn nhỏ hỗ trợ móc thịt mềm từ bên trong ra, lại quấy bóp thành viên thịt, chân ba con Ngô Công cũng không ít, cơ hồ hơn mười người đồng thời đang bận. Bên kia tách thịt bên trong xác lên nồi xong, bên này liền vội vàng để viên thịt cùng thịt gà vịt một chỗ sau đó để qua xào chung, dạng này mới đủ ăn, dù sao lượng cơm nông dân ăn lớn.

Cạch cạch cạch ——

Không lâu, Lục Phán nâng cao chậu đồng dùng sức đánh mạnh vào, giật ra cuống họng rống to.

- Ăn cơm rồi!

Một vòng phún phún đồ ăn được bưng lên bàn tròn lớn, phu nhân chiếm vị trí lớn tiếng gọi nam nhân nhà mình tranh thủ thời gian tới ngồi xuống, hài đồng không xa truy đuổi đùa giỡn cũng bị người lớn trong nhà gọi trở về, ngồi vào bên cạnh phụ mẫu, nghe được mùi thơm thức ăn tăng thêm gia vị xào ra, kêu la muốn ăn. Một bên vị trí bày ra hơn mười cái bàn tròn lớn, một nhà Lục Lương Sinh cũng ngồi tràn đầy một bàn, Tôn Nghênh Tiên, Lục Tiểu Tiêm, Lục Lão Thạch, Lý Kim Hoa, con cóc Đạo Nhân, cả lừa già cũng ở một bên nhai cỏ khô tiếp cận hưởng thụ náo nhiệt, thỉnh thoảng lật lên môi trên lộ ra hàm răng hừ gọi vài tiếng. Không bao lâu, đồ ăn bên trên kém không nhiều lắm, Đạo Nhân nuốt một ngụm nước bọt nâng đũa lên kẹp qua.

- Bắt đầu ăn bắt đầu ăn!

BA !

Một đôi đũa bên cạnh duỗi đến, đánh một cái trên đầu đũa của hắn, ánh mắt Lý Kim Hoa đảo qua bốn phía, nghiêng đầu nhìn về phía nhi tử.

- Hồng Liên đâu?

Lục Lương Sinh vượt lên trước kẹp một miếng thịt rết trong mâm, bỏ vào trong miệng nhấm nuốt, cảm nhận giống như khi ăn thịt tôm, để đũa xuống, nhìn lại một bên.

- Nàng nói đợi lát nữa tới...

Mới nói đến nơi này, một trận kim chiêng, trống nhỏ, tiếng kèn bỗng nhiên vang lên, đem tiếng kêu la ăn cơm huyên náo ồn ào che giấu đi.

Bang bang..... Keng keng keng..... Cạch cạch.....

Đột nhiên một trận đồng la, tiếng trống làm cho thôn nhân đang tụ tạp ăn như gió cuốn một bên hiếu kì ngẩng đầu lên.

- Xảy ra chuyện gì? Gánh hát nơi nào đến.

- Thế nào quen tai như thế...

- Mau nhìn bên kia!

Lục Khánh bưng chén đứng lên, chỉ một phương hướng nổi lên sương trắng cuồn cuộn, biểu lộ hắn sửng sốt một chút, tựa như từng thấy qua ở nơi nào......

- Ách, trong nhà Trần viên ngoại.

Lục Hỉ hạ giọng, nhắc nhở một câu.

- Chính là nữ quỷ bên cạnh Lương Sinh kia.

Thôn dân chung quanh một người đi theo một người đứng dậy, theo phương hướng Lục Khánh chỉ vào, sương mù trái phải lan tràn che đi mấy nhà phòng ốc, một cái sân khấu kịch đột nhiên xuất hiện truyền ra tiếng hí khúc keng keng keng keng, vài lão sinh kéo dài giọng hát..

- Oa nha nha.....

Vung vẩy tay áo dài, cao chân đá lấy, lay động nhoáng lên tương hỗ xen kẽ. Đương đương cạch cạch vài tiếng. Chính giữa, nữ tử một bộ váy trắng đầu đội bảo trâm tán hoa, kéo áo dài trường phục từ từ lắc bước nhẹ.

- Trời Tê Hà Bích Vân, đất hoa cúc, gió tây thổi, nhạn bắc bay về phía nam.... Xung quanh bên trong sơn sắc, một áo dài vung đi bên trong ánh tà dương, đem Yêu Quái kia tru... Phất ảnh hàn quang dũng động, nghi là Kiếm Tiên đến, chỉ những thứ này..... Yêu quỷ lớn cỡ nào đi nữa cũng sẽ bị chế phục..... Tê Hà Sơn có Lục lang.

- Tốt!

- Hát thật diệu!

- Hát tiếp đi!

Một mảnh ồn ào, không ít thôn dân hiếm nghe kịch, huống chi đây là nữ quỷ bên cạnh Lương Sinh tự mình hát, nghe nói khi còn sống chính là hoa đán nổi danh, đặt ở lúc này, không phải người thôn này, thật đúng là không nghe được.

- Ân..... Có một không hai.

Một bên khác, sắc mặt Mẫn Nguyệt Nhu vù trắng xám phát xanh, thân thể có chút phát run, lúc Phú Thủy Huyện, tuổi tác nàng còn không có lớn như vậy, cũng biết sự tình Trần Phủ, nửa đêm không thiếu nghe được cái tiếng hí khúc này, đoạn thời gian kia, quả thực là cùng mẫu thân chen ngủ trên một giường hai ba tháng...

Dư quang vô ý thức nghiêng mắt nhìn qua một bàn bên kia, thư sinh đang cùng người nhà ăn vui, gian nan nuốt nước miếng một cái.

- Bên cạnh Lục Lương Sinh này thế nào cùng không phải con cóc biết nói chuyện, chính là nữ quỷ... Khó trách phụ thân để cho ta tới tìm hắn, sợ cũng chỉ có hắn mới có thể đánh bại Pháp Trượng gì kia.

Yến hội ăn chơi hết sức náo nhiệt, cả Lục Thái Công bị người cho ăn khối thịt, gõ quải trượng nghe gật gù đắc ý, con cóc Đạo Nhân thừa dịp lỗ hổng Lý Kim Hoa xem kịch, mở ra miệng cóc vù cuốn qua một khối thịt rết, cắn hai cái nôn đến một bên, duỗi màng lôi kéo ống tay áo đồ đệ.

- Kẹp cho vi sư một miếng thịt lợn thiêu đỏ nhanh, cần lấy miếng mập.

Lục Lương Sinh cười kẹp một miếng, nhanh chóng để vào miệng con cóc, con cóc có chút hài lòng cuộn tại trên bàn híp mắt chậm rãi mảnh nhai. Lúc làm yêu ấy, nào có thư sướng như hiện tại vậy... Một chỗ bàn tròn khác, Vương Bán Hạt tẩy đi vết máu trên mặt cám ơn người bên ngoài kẹp thịt đến trong chén hắn, ăn một miếng, vẫn là không nhịn được mở miệng.

- Vị kia của các ngươi phát thiện tâm, ngày mai đưa ta đi Phú Thủy Huyện đi?

Chung quanh, bầu không khí nhiệt liệt, một bàn tầm mười người bưng chén rượu uống ừng ực, như cũ không có người để ý đến hắn.... Bóng đêm theo thời gian dần dần thâm thúy, đến phương đông hiện lên từng tia sáng ngân bạch. Trong hàng rào tiểu viện, Mẫn Nguyệt Nhu một đêm không ngủ, cái gì cũng không ăn, nhớ tới Ngô Công tối hôm qua, mặc nhiên có loại xung động muốn ói, đây chính là ăn qua thịt người... Sắc mặt trắng bệch đi ra phòng ốc, một phòng khác, Lục Tiểu Tiêm ngáp một cái cũng rời giường, đi ra cửa phòng, đồng thời cánh cửa bên cạnh cũng mở ra, Lục Lương Sinh dễ chịu duỗi cái lưng mệt mỏi, Đạo Nhân cũng từ nóc phòng nhảy xuống, ba người cùng một chỗ đứng tại một bên vạc nước rửa mặt.

- Ôi

Xong, ba người cùng nhau xì một tiếng khinh miệt, phun ra nước lạnh trong miệng.

Nhìn xem hình tượng này, Mẫn Nguyệt Nhu cảm thấy thú vị, nhịn không được mỉm cười, hé miệng cười khẽ một cái, đột nhiên, phát hiện nơi này cũng rất không tệ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch