Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 266: Từ Hàng Phổ Độ, Có Nhận Biết Lão Phu! (1)

Chương 266: Từ Hàng Phổ Độ, Có Nhận Biết Lão Phu! (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nữ tử kia chính là Mẫn Nguyệt Nhu, trước đó lúc chân thân Từ Hàng Phổ Độ chui từ dưới đất lên xông ra, nàng cùng một đám thị vệ, binh lính Tập Nã Ti hoảng hốt đào tẩu về bên này, dạng người còn đánh không lại, huống chi bây giờ hiện ra nguyên hình.

Nhìn bên kia mấy người tu đạo rời khỏi, Mẫn Nguyệt Nhu chắp tay cúi đầu về phía bọn họ, cũng bái Lục Lương Sinh còn ở lại bên kia.

- Chỉ mong hắn sẽ không sao đâu.....

Chạy ra khỏi rừng hoang rồi ra đường chính, lúc quay đầu, thân dài phía dưới thanh nguyệt uốn lượn du tẩu bỗng nhiên hí dài, lao thẳng rơi xuống dưới, gió mạnh ép xuống, lá cây xung quanh lắc lư lung tung, lốp bốp vài tiếng, thân cây cứ thế mà bẻ gãy, từng mảnh từng mảnh khuynh đảo.

Đạo Nhân cắn nát đầu ngón tay, viết xuống phù chú trong lòng bàn tay, hướng bầu trời rơi thẳng xuống trường ảnh, không ngừng vung mở.

- Định! Định! Định...

Thân thể cự đại uốn lượn, trăm chân vũ động, một chút cũng không hề nhận bất kỳ ảnh hưởng gì.

Tôn Nghênh Tiên nghiêng đầu kêu to:

- Mẹ nhà ngươi, thế nào lại vô dụng!!

Thân hình bị gió mạnh áp uốn lượn, ngồi dưới đất sau đó lộn nhào bay ra mấy trượng. Lục Lương Sinh vung mở tay áo rộng, ngón tay quyết ra một chỉ, Sơn Thạch Chi Thuật thi triển trên người Đạo Nhân mới giúp hắn ổn định lại được, đúng lúc này, trong rừng đột nhiên có âm thanh vang lên.

- Hai vị đạo hữu chớ hoảng sợ ——

Một tiếng hét dài, trong ánh mắt của thư sinh, một nhóm năm người lưng vác pháp khí, tốc độ cực nhanh, đi đầu là người đàn ông râu rậm trán hổ, vỗ hộp gỗ phía sau lưng, kiếm quang vù xông ra. Bốn người hai bên hắn, trong tay pháp khí nhao nhao hiện ra quang mang, nhảy tới giữa không trung nghênh tiếp, đánh tới Ngô Công Tinh ở trong bầu trời đêm, từng đạo pháp quang đánh vào vỏ cứng của Ngô Công, vang lên từng tiếng bình bình bình loạn hưởng.

- Đừng tiếp xúc nó quá gần!

Lục Lương Sinh cố gắng tỉnh táo, rống to lên cảnh báo mọi người.

Phốc phốc phốc.....

Râu dài vũ động, đảo qua các đạo thân ảnh giữa không trung, một mảnh huyết vụ trực tiếp nổ tung tràn ngập trong ánh trăng, nam nhân cầm hộp ngự kiếm ngăn cản, cả người như đạn pháo bay ngược trở về, Lục Lương Sinh phóng đi giơ tay lên cách không nâng lên một chút, giúp hắn chống đỡ một phần lực đạo, nhưng vẫn đụng gãy một cây đại thụ, bốc lên hai lần, tầng tầng ngã trên mặt đất.

Thấy đại hán trên mặt đất vẫn còn giãy dụa, Lục Lương Sinh cắn răng một cái, thân hình tránh đi vị trí vừa đứng, căn dặn Đạo Nhân rời khỏi, trong nháy mắt thân hình đạp vào thân cây, chấn cành lá điên cuồng lắc lư.

Ngay khoảnh khắc đạp xuống thân trùng (cơ thể của con rết) vừa rơi xuống đất, hắn trực tiếp nhảy lên, trong túi tay áo còn sót lại không nhiều đồng tiền, tế ra pháp quang, ‘Bình’ ‘Bình’ ầm ầm đánh xuống thân trùng.

Đồng tiền đánh vào thân trùng vỡ vụn vẩy ra, pháp quang, hoả tinh như mưa to gấp gáp lấp lóe, chiếu sáng thân trùng đen nhánh rốt cục rách ra một đầu tế văn.

- Tê ~~

Thân trùng điên cuồng mở rộng, có kim quang từ tế văn trong chiếu xạ mà ra, chỉ nghe Lục Lương Sinh gầm nhẹ một tiếng, một đồng tiền cuối cùng dũng mãnh đánh xuống, chạm vào kim quang.

Oanh ——

Từ Hàng Phổ Độ giữa không trung dừng một chút, phía trên, thân ảnh thư sinh rớt xuống, râu dài lay động chặn ngang đánh trên người hắn, thân thể chuyển hướng, bay ra ngoài.

- Lão Lục!

Đạo Nhân ngậm gương đồng, nhanh chân chạy đến, đưa tay đón, một đạo điện quang khẽ lóe lên, lừa già vung chân chạy tới, nhảy lên giữa không trung, thân lừa quét ngang, coi là cái đệm ngăn lại chủ nhân đang bay ngược tới.

Bình.

Đụng vào nhau, rơi xuống mặt đất cuồn cuộn. Trong rừng, đôi màng lạch cạch lạch cạch giẫm qua một tầng lá rụng thật dày, Đạo Nhân cóc thở hồng hộc chạy ra biên giới, đầu lưỡi đều là tiếng thở dốc buông xuống khóe miệng ngoài, vác cái bụng tròn trịa, ánh mắt đảo qua cự Đại Ngô Công lơ lửng uốn lượn trên bầu trời, cuối cùng rơi xuống bóng người đang ngã lăn cùng lừa già, mắt cóc không khỏi đỏ lên.

- Lương Sinh!!!

Hô lớn một tiếng, mở ra hai đầu chân ngắn nhỏ chạy như bay, cả người nổi lên yêu khí, nhìn chằm chằm thân trùng uốn lượn du động, chân màng đạp một, nhảy lên thật cao.

- Lão phu, ăn ngươi! ! !

Đầu cóc trong nháy mắt bành trướng, to gấp mười lần, bỗng nhiên mở cái miệng rộng cắn tới. Phía trước, một người một lừa uốn lượn trên mặt đất rơi xuống phía sau thân dài của Từ Hàng Phổ Độ, phần đuôi của nó đột nhiên bị cái gì ngậm lấy, đùng đùng một tiếng, đuôi râu đứt gãy, truyền đến cảm giác đau nhức kịch liệt. Quay sáng nhìn thấy đầu một con cóc, cái đầu vô cùng khổng lồ gắt gao cắn mông nó, một đuôi râu đều đang bị bẻ gãy.

- Tê ——

- Lại là con cóc nhà ngươi!!

Còn chưa hóa rồng đã mất một đoạn đuôi râu, tương lai nếu bay lên Cửu Thiên cũng không còn hoàn mỹ, cuồng nộ gào thét rung khắp vùng quê, lít nha lít nhít chân nhảy lên cao giẫm đạp giữa không trung, thân thể điên cuồng uốn lượn, đại thụ đứng sừng sững đều bị đụng gãy đỗ.

Đạo Nhân cóc cắn lấy phần đuôi xong mắt phồng to lên, dưới lực va chạm, bay ra xa xa, rơi xuống phế tích pháp đài sụp xuống, "Kít kít" đập ầm ầm vào phiến đá đứt gãy, tứ chi dửng dưng mở rộng, đầu lưỡi bắn ra khỏi miệng, kéo duỗi thẳng băng giữa không trung, vừa rủ xuống dán vào trên bụng trắng bóng.

Lục Lương Sinh từ dưới đất bò dậy, búi tóc rủ xuống, áo bào đều bị đánh nát một chút, khóe miệng còn mang theo vết máu, đáy mắt xuyên qua ánh trăng rơi vào thân hình ngắn nhỏ trên phế tích.

- Sư phụ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch