Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 267: Từ Hàng Phổ Độ, Có Nhận Biết Lão Phu! (2)

Chương 267: Từ Hàng Phổ Độ, Có Nhận Biết Lão Phu! (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nguyệt Lung trong vỏ loảng xoảng run mạnh, thư sinh gào thét một tiếng, đánh vào cái trán lừa già, vù một tiếng xông qua.

Từ Hàng Phổ Độ chuyển đầu đỏ to lớn qua, một đôi râu dài vũ động, trong đó một dài một ngắm, chính là do lúc trước thư sinh dùng văn tế Sơn Thần chém rụng.

Nhìn thấy Lục Lương Sinh cầm kiếm vọt tới, trăm chân lít nha lít nhít bước qua không khí, uốn lượn nghênh đón, con mắt đỏ tươi như hai ngọn đèn lồng lay động, mơ hồ lộ ra vẻ hưng phấn.

"Đến đây..... Nhanh rút kiếm chém xuống.....

Ở nơi xa, đầu đỏ lay động, mấy đạo thần quang từ Thiên Trị thành bay tới.

- Ha ha..... Hiện ra yêu thân, quả nhiên sẽ dẫn các ngươi tới, bất quá tối nay bản Pháp Trượng sẽ để các ngươi cố gắng nhìn xem, yêu đắc đạo hóa ra Thiên Long thế nào!

Thần quang hiện lên, bừa bộn khuynh đảo rừng hoang, năm thân ảnh hiện ra pháp thân, một bộ khăn chít đầu bào phục, dáng người thẳng tắp, mày kiếm nghiêng cắm tóc mai, vấn tóc mang quan, áo dài bày xuống, giày có hoa văn hình mây như đi trên mặt đất, treo phía trên rừng cây.

- Đại yêu như thế lại ẩn núp Giang Nam lâu ngày, lại không có phát giác, quả thật tội nghiệt.

Một tay Giả Tiết, một tay Hổ Phù.

- Các vị Ti Chủ, nhanh đi trợ giúp người tu đạo thế gian kia, bắt con yêu nghiệt đấy!

Các Ti Chủ cầm pháp khí Thành Hoàng lĩnh mệnh hóa thành pháp quang giây lát sau đã đến khu vực một yêu một người giao chiến, ngự ra pháp thuật, kết ra từng trương pháp võng xen lẫn nhau chụp xuống…Phế tích sụp đổ, gạch đá sột sột soạt soạt trượt xuống.

Thân hình ngắn nhỏ dửng dung dán trên phiến đá bỗng nhúc nhích, âm thanh bình bình ầm ầm truyền đến, mắt cóc khép kín run run, chậm rãi mở ra. Đáy mắt nhìn về phía trước là Ngô Công cự đại quét bay thanh bào thư sinh.

- Lương Sinh...

Đạo Nhân cóc dùng màng chống đỡ phiến đá ngồi dậy, trong tầm mắt, thư sinh bị đánh bay, máu tươi dưới ánh sáng trăng lạnh bắn ra vẩy xuống tạo thành một hình cung rõ ràng chiếu vào đáy mắt hắn, hết sức chướng mắt. Rõ ràng nhất trong trí nhớ, dường như trở lại dốc núi nửa đêm, sắc mặt tái nhợt, thiếu niên miệng còn chảy máu ở trước mặt hắn lộ ra nụ cười ngây thơ thiếu niên nói ‘Ngươi là sư phụ ta, không thể không quản.’

Ký ức cuồn cuộn, Đạo Nhân cóc kéo lấy thân thể suy yếu lung lay chống đứng lên, nhìn đồ đệ bay ngược rơi xuống đất, đóng lại mí mắt...... Lão phu cũng chỉ có một đồ đệ là ngươi....

- Tu sĩ thế gian, ngươi lui ra, yêu vật này để Thiên Trị Thành Hoàng ta truy nã!

Pháp quang xen lẫn thần võng (lưới thần) chụp xuống, có xích sắt kéo lấy, bốn tên Ti Chủ phán quan vây khốn Từ Hàng Phổ Độ, xa xa, Đạo Nhân lộn nhào chạy tới một bên, đặt thư sinh gần như hôn mê trên mặt đất lên trên đù, lấy tay vỗ mặt hắn.

- Lão Lục..... Lục đại tiên sinh! Người tốt ngốc! Ngươi đừng ngủ.

Nhìn thấy một lão hòa thượng chậm rãi đi ra từ trong rừng, Tôn Nghênh Tiên quỳ trên mặt đất ôm Lục Lương Sinh kêu to về phía hắn.

- Đại sư, xin hỗ trợ!

Ở nơi kia, hắn không nhìn Phổ Độ Từ Hành bị pháp quang cuốn lấy, ánh mắt lại nhìn tới bên phế tích, chắp tay lắc đầu.

- Hết thảy nhân quả đều có duyên phận.

- Con mẹ nhà ngươi có thể nói dễ hiểu được hay không!

Cô ——

Đạo Nhân gào thét một tiếng, trên mặt đột nhiên giật mình, trong lúc đấu đá oanh minh, có âm thanh không giống truyền đến. Bên kia, Từ Hàng Phổ Độ đang điên cuồng mở rộng thân thể, trên thân tỏa ra Phật quang tường hòa, xé rách vỡ tan pháp võng phát ra kim quang nhàn nhạt, ngẩng một nữa thân hình hí vang lên trời. Oanh bạo bùng nổ, bốn tên Ti Chủ phán quan cùng nhau bay ra phía sau, nguyện lực ngưng tụ thần hồn đều đang rung chuyển. Ngay lúc này…

Cô oa ——

Một tiếng cóc vang lên giữa thiên địa khiến cho Thiên Trị Thành Hoàng chuẩn bị xuất thủ phải nhíu mày, khuôn mặt tuấn lãng về phía âm thanh truyền đến. Yêu khí tràn ngập, mơ hồ còn muốn nồng đậm hơn cả Từ Hàng Phổ Độ.

- Lại..... là một đại yêu.

Lục Lương Sinh tựa trên đùi Đạo Nhân mở to mắt, dùng sức chống lên, nhìn lại một phía.

-..... Sư phụ.

Cô oa ——

Tiếng cóc kêu như thần chung mộ cổ vang vọng trong ánh sáng trăng lạnh, hai má Đạo Nhân cóc một phù vừa thu lại, chân màng từng bước một đi ra.

"Lão phu..... chính là tồn tại gần tới Yêu Vương, năm đó đại đa số tông môn cũng chỉ có thể cố gằng phòng thủ sau đó xám xịt đào tẩu trước mặt lão phu’

Mắt cóc nhìn lại trùngdài đã tránh thoát pháp võng, mỗi khi đi một bước, da thịt đều phồng lên, to ra một vòng, thân hình ngắn nhỏ phản chiếu dưới ánh trăng kéo trên mặt đất càng lúc càng lớn, Hắc Văn Hồ Lô bay tới đáp xuống một bên, cùng miệng cóc dung hợp làm một.

-... Bây giờ, lão phu ngay cả một Ngô Công Tinh nho nhỏ cũng đánh không lại... Ha ha..... Lão phu không thể nào đánh không lại được.

Âm thanh trở nên vang dội, Từ Hàng Phổ Độ bên kia quay đầu, trong ánh mắt sâu đục, âm ảnh to lớn che đậy ánh mắt nó, che đậy Đạo Nhân đang trừng to hai mắt, che đậy tầm mắt các bộ Thành Hoàng, cùng trên tường thành phương xa, ánh mắt tất cả mọi người trong thành trì. Một thân ảnh to lớn như sơn nhạc đứng ở trong ánh trăng, lộ ra mặt cóc.

- Ha ha ha ——

- Ha ha ha ha!!

Tiếng cười như lôi đình, vang vọng khắp mảnh thiên địa, miệng cóc to lớn, dày đặc răng sắc nhọn đóng mở, lời nói hùng hồn uy nghiêm phương viên trăm dặm đều có thể nghe rõ ràng.

- Từ Hàng Phổ Độ, ngươi nhận biết lão phu —— -

Bàng bạc yêu khí, rung chuyển khắp nơi, cả tòa thành trì đều trong âm thanh đàm thoại này mà lung lay sắp đổ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch