Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 269: Kiếm khí lăng tại nam, cuồn cuộn xuyên trời cao

Chương 269: Kiếm khí lăng tại nam, cuồn cuộn xuyên trời cao




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Khôi phục yêu thân, đối với hướng đi của Rết tinh kia, Đạo Nhân cóc tuỳ tiện vẫn có thể cảm giác được, chốc lát, một đôi chân màng to lớn mở ra, mặt đất rầm rầm rầm... Chấn động lên, từng mảnh từng mảnh rừng hoang, con đường dưới chân hắn bị đè ép hãm.

- Từ Hàng Phổ Độ!

Chạy ra hơn mười bước, thanh âm uy nghiêm truyền ra, con cóc màng cao cao giơ lên.

- Ra ngoài cho lão phu.

Giơ cao màng cóc oanh đập vào mặt đất, từng vết nứt rộng lớn lan tràn bốn phía, phía trước mặt đất, oanh một bùn đất tung bay phá vỡ, một đầu trường ảnh râu dài, trăm chân vũ động chui từ dưới đất lên bay ra, lơ lửng giữa không trung, phóng đi về phía thành trì.

Rầm rầm rầm.....

Tiếng bước chân lan tràn truy đuổi mà đến, nâng lên cóc màng đang mở rộng ra, màng đầu nhẹ nhàng thổi qua một tòa phòng xá nông gia, đầu gỗ ghép thành vách tường, nóc phòng thình thịch một cái, chỉnh thể bị nhấc lên, cát bay đá chạy tuông ra khắp nơi. Bốn phía, nóc phòng trống trơn, trong phòng, nông dân cùng thê tử núp ở góc tường ôm nhau nhìn thân hình to lớn trên đỉnh đầu, run lẩy bẩy, sau khi lấy lại tinh thần, dò xét bốn phía, thì thào nói:

-... Nhà của ta ở đâu..... tại sao lại không thấy nữa?



Vồ.... Hô hô ——

Phong thanh mãnh liệt thổi đi vào thành trì, đầu đường hỗn loạn một mảnh, trên lầu cao nhất ở hoàng cung, Trần Thúc Bảo trừng to mắt nhìn xem một đầu hắc ảnh từ ngoài thành uốn lượn bay tới.

- Cái này..... Đây là cái quái gì.

Vật thể lớn kia không bị ảnh hưởng khoảng cách, trong nháy mắt uốn lượn thân dài, đầu đỏ râu dài có thể thấy rõ ràng, mang theo tiếng vang ầm ầm, thân hình to lớn hơn ở phía sau cũng thấy rõ ràng khiến cho toàn bộ lông tơ trên người hoàng đế lập tức dựng thẳng đứng.

- Hộ giá! ! !

Trong lúc chật vật gào thét, ngoài thành, năm đạo thần quang sớm đã chờ ở ngoài, hiện ra pháp thân, nhưng mấy năm qua hương hỏa kinh thành Thành Hoàng không thịnh, cả người coi miếu đều đi nơi khác, ngẫu nhiên mới có vài tín nam tín nữ tới tế tự, quét dọn một chút, mới không bị mạng nhện bám đầy, trần ai phủ kín hương án. Đón đầu nhìn cự đại Ngô Công va chạm đến, bốn Ti Chủ phán quan xung quanh Thành Hoàng cũng chỉ có thể dùng pháp lực cuối cùng để đón đỡ.

Tê ——

Tiếng côn trùng kêu trở nên rõ ràng, trong nháy mắt thân dài uốn lượn bay tới, sau lưng, Đạo Nhân cóc mở lớn miệng, lưỡi dài như thiểm điện bắn ra, quấn lấy thân trùng, kéo một phát vào phía sau.

Từ Hàng Phổ Độ không thể tiến lên hí lên vặn vẹo, đột nhiên mở to miệng, phun ra một đạo hoàng quang, nhanh chóng tràn ngập về phía tường thành. Thường nhân không cách nào nhìn thấy Âm thần đang xuất hiện bảo hộ thành trì phía trước.

- Ngăn lại!

Bạch y Thành Hoàng, pháp khí Giả Tiết trong tay ném tới bầu trời đêm, Ti Chủ phán quan hai bên trái phải gần như đồng thời ném ra pháp khí trong tay, lơ lửng giữa không trung, Thành Hoàng khác một tay Hổ Phù đóng đi pháp sách Âm Ti truy nã. Thần quang từ Hổ Phù dịch chuyển khỏi nháy mắt lấp lánh, liên hợp năm pháp khí lơ lửng trên không tại trước tường thành phương bày xuống hương hỏa nguyện lực cùng pháp lực hỗn tạp kết giới.

Trong khoảnh khắc đó.

Khói độc tím vàng xông lên kết giới thần quang, lập tức vang đội một loạt tiếng "Xuy xuy" rung động tiếng khi kết giới bị hủ thực, tướng sĩ trên đầu thành, binh lính không cách nào nhìn thấy kết giới ngăn ngoài thành, chỉ thấy được từ trong miệng Yêu Quái kia ra nhả khói thuốc tràn ngập bốn phía, sợ đến mặt tái nhợt như người chết, nhất thời quên bỏ trốn, xiết chặt binh khí trong tay đứng tại chỗ phát run.

- Đô Đốc, kết giới không chịu nổi!

Ti Chủ phán quan duy trì thần quang kết giới gạt ra âm thanh, trong bóng tối phía sau, mắt cóc nhìn nhìn Rết Tinh, lại nhìn tới thành trì, rất nhiều nhân loại hoảng sợ bỏ chạy.

-..... Lão phu không còn nhiều thời gian nữa.

Một giây sau, miệng cóc chậm rãi mở ra. Trên tường thành, tiếng xèo xèo càng ngày càng rõ ràng, tầng thần quang kim quang mờ mịt ngăn cản ở ngoài lung lay sắp đổ, ngay khoảnh khắc xuyên thấu kết giới tràn vào, cuồng phong gào thét, quang khí xuyên qua kết giới nứt vỡ chảy ngược ra ngoài kết hợp với khói độc hình thành một vòng xoáy thật dài, cuốn ngược bay đi phía trên, xẹt qua một đạo hình cung, bay vào cự đại hắc ảnh khác.

Vồ... Tê.....

Đó là thanh âm hít vào, hai má Đạo Nhân cóc lõm xuống vào trong, cóc miệng đều lồi lên, hạt hoàng khói độc bị hấp thành hình dạng gió cuốn tiến vào trong miệng hắn. Từ Hàng Phổ Độ hơi nghiêng nghiêng đầu đỏ, mở to miệng khí hí lên một tiếng,

"Con cóc, ta cho ngươi hấp!" Lần thứ hai dâng trào quang khí tường hòa, phóng tới thành trì.

- Lão phu lại hấp!

Phun độc khói cuốn ngược, có hơn một ngã rẽ bay vào Đạo Nhân cóc trong miệng, phình lên trong bụng trắng, ầm ầm ầm như lôi bạo cuồn cuộn nổ vang.

- Ta phun!

- Lão phu lại hấp!

Một trùng một con cóc, kẻ phun kẻ hấp, qua mấy lần, Lục Lương Sinh xách theo Nguyệt Lung dọc theo dấu chân Đạo Nhân cóc chạy đến, bên cạnh còn nhiều thêm một hán tử chòm râu dày đặc, được Đạo Nhân đỡ lấy.

Âm bụng vang lên ầm ầm, thư sinh thấy trên thân sư phụ dần dần biến sắc, lại nhìn kết giới thần quan lung lay sắp đổ, còn có mấy phán quang Thành Hoàng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, nhắm mắt lại. Răng ken két mài lên tiếng vang, giống như cảm nhận được Lục Lương Sinh chạy đến, Từ Hàng Phổ Độ lần thứ hai phun ra một ngụm khói độc, thân dài lơ lửng bỗng nhiên đâm đến kết giới thần quang, thành trì phản chiếu phóng đại trong hai mắt của nó, tiếng công trùng kêu tê tê giống như đang cười. Sau đó, hóa thành tiếng người.

- Lục Lương Sinh, đan đỉnh Huyền Hoàng chi khí chính là bản Pháp Trượng độc tu pháp môn, con cóc lớn có tu vi rất cao, ta không địch lại, nhưng thường nhân trong thành đụng phải tích tắc sẽ hài cốt không còn, muốn cứu những phàm nhân này, vậy cứ rút kiếm chém tới!

- Lương Sinh không thể…

Cóc vừa truyền âm ra, trong miệng tăng nhanh hấp lực.

- Để cho vi sư hấp là được.....

Trên người hắn, làn da tím thẫm, cục u trở nên hồng tím. Trong thành vô số người nghe được thanh âm này, có tiếng thét chói tai không thèm nhìn náo nhiệt nữa, chuyển thân chạy vội cùng người phía sau đụng vào nhau, rên rỉ thống khổ; phu nhân trốn ở trong nhà chảy nước mắt, ôm hài tử nơm nớp lo sợ vào trong lòng, trượng phu đóng cửa sổ lại, đóng cửa lại, lo lắng qua lại xách đồ dùng chồng chất chặc phía sau cửa lớn, cửa sổ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch