Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 270: Từ Hàng Phổ Độ Thê Thảm

Chương 270: Từ Hàng Phổ Độ Thê Thảm




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hoàng cung lầu các, chuỗi ngọc trên mũ miện nghiêng lệch, Hoàng Đế mở to hai mắt, hoảng sợ đẩy ra một bên thị vệ, lảo đảo chạy tới thang lầu. Cả tòa thành trì hỗn loạn, hoảng sợ lan tràn. Ngoài thành, tiếng gió rít gào, Từ Hàng Phổ Độ nói câu ‘Ta Phun’ Đạo Nhân cóc "Để cho vi sư hấp... " trong âm thanh đàm thoại, còn có tiếng hỗn loạn kêu rên trong thành. Lục Lương Sinh suy yếu mở to mắt, nắm chặt chuôi kiếm hướng lên trên vừa gảy, chậm rãi rút ra khỏi vỏ kiếm, mây bay, trăng lạnh khắc hoa văn du động ra. Đạo Nhân vội vàng bắt lấy cổ tay hắn.

- Đừng xung động.

Đầu ngón tay còn chưa chạm đến, như bị điện giật vậy bắn ra.

- Chém tới đây.

- Ta thành toàn cho ngươi!

Âm thanh Từ Hàng Phổ Độ vang lên lần nữa, râu dài cứng rắn đâm thủng thần quang kết giới, đồng thời âm thanh Lục Lương Sinh vang lên, một thân ảnh bạch y thanh bào rút kiếm vù nhảy lên bầu trời, trong ánh trăng, xẹt qua đường vòng cung thật dài.

‘Bình’ rơi xuống phần đuôi của thân trùng.

Cộc cộc cộc cộc

Xách theo áo dài mở dọc theo vỏ lưng cứng rắn chạy vội, tóc mai bay ngược lả tả, tay cầm kiếm nắm chặt, trên thân Nguyệt Lung Kiếm nổi lên bốn đạo pháp quang "Phong" "Lâm" "Hỏa" "Sơn".

- A a a a —— -

Điên cuồng gào thét vang vọng bầu trời đêm, tàn ảnh hóa thành bạch sắc như đạn pháo xông lên bầu trời, mũi kiếm run rẩy ngắn ngủi nháy mắt hóa thành ông minh ngâm nga. Trong tầm mắt vô số người trong thành, pháp quang chiếu sáng bầu trời đêm. Hạt hoàng quang khí cuốn lên bay tứ tán, Lục Lương Sinh cầm chuôi kiếm, thân kiếm nổi lên pháp quang kéo lên một đạo đuôi lửa, bạch y thanh bào bay phần phật trong gió.

- Thành toàn cho ngươi —— -

Từ Hàng Phổ Độ "Ha ha!" cười to, đầu đỏ ngóc lên râu dài, đón lấy Nguyệt Lung Kiếm từ trên trời giáng xuống.

Oanh! !

Mũi kiếm cắm vào đỉnh đầu Rết Tinh, duyên phận, duyên khí, duyên chủ hỗn tạp trong nháy mắt cùng một chỗ, bạch quang to lớn chợt lóe lên, bố trí thần quang kết giới "Bình" một tiếng vỡ vụn tứ tán. Chốc lát, ánh sáng chói chang tràn ngập tầm mắt rút đi, binh sĩ trên đầu thành ngẩng đầu lên, phần bụng to lớn từ đỉnh đầu bọn họ bay vào trong thành, liền vội vàng xoay người, trong ánh mắt kinh hãi, con rết khổng lồ giống như uống say xiên xiên vẹo vẹo trượt trên không thành trì, mang theo phong thanh đánh tới Hoàng Thành.

Oanh!

Trên tường thành, binh lính kinh hoảng chạy tứ tán, nháy mắt né ra, thành lầu ầm ầm tiếng vang, thành lầu tu sửa không lâu nổ tung, mảnh gỗ vụn vẩy xuống lan tràn, bóng đen khổng lồ trên không lơ lửng rơi xuống phía trước, từng đỉnh tòa cung điện lưu ly ào ào ào bất lực rủ xuống sụp đỗ. Hoàng Đế trốn phía dưới Nghênh Xuân Các kinh hoảng kêu to, kéo long bào điên cuồng chạy trốn, nghe được động tĩnh ầm ầm, liền thấy hắc ảnh va sụp vào một tòa vọng lâu, mang theo gạch đá, mảnh gỗ bay về phía hắn!

- A a...

Trần Thúc Bảo trợn tròn mắt, lảo đảo lui lại, dẫm phải vạt áo dài, ‘Bình’ té xuống, đối diện tầm mắt, trong trăng lạnh rõ ràng, cự đại hắc ảnh rơi xuống quảng trường cung điện, lật đổ vô số gạch đá phóng đại trong đáy mắt hắn, trong đó còn có hình ảnh thư sinh bạch y thanh bào cầm kiếm mà đứng trên đỉnh đầu.

Hoàng cung đèn đuốc sáng trưng, lầu các trong bóng tối sụp đổ ở phía xa, thị vệ hoàng cung giơ cây đuốc, binh lính khàn giọng kêu to nối thành một mảnh.

- Rớt xuống! !

- Hộ giá! Bệ hạ đang ở đây.

-... Đừng đi qua!

- Cẩn thận!

Vô số ánh mắt xen lẫn nhau nhìn bóng đen khổng lồ từ bầu trời rớt xuống đâm cháy mái nhà, có âm thanh hò hét.

- Hướng đến bên này rồi!!!

Thân Trùng to lớn buông thõng trăm chân rơi tầng tầng xuống quảng trường hoàng cung truyền ra một tiếng vang thật lớn, thân hình khổng lồ mang theo dư lực không thôi đẩy gạch đá ra lật lên ào ào qua hai bên, mặc kệ thị vệ, binh sĩ lấy lại tinh thần hay chưa bị mảnh vỡ nền gạch đạp vào người, vào mặt… Có người che trán ngồi dưới đất, giữa ngón tay máu chảy ồ ạt, sau đó được đồng bạn kéo đi, có tiếng gào thét bị nện vào chân trở nên khập khiễng, phần lớn vẫn bị Rết Tinh từ trên trời rơi xuống mà rung động nói không ra lời.

Một đám phi tử vội vàng mang theo cung nữ hoạn quan chạy đến, Trương Lệ Hoa đứng ở đằng xa, nhìn thấy thân thể trùng cực đại đang trượt ầm ầm tới, mở to hai mắt, sợ đến mức che miệng lại. Một bên, Thái Tử Trần Tĩnh mím chặt đôi môi, trong mắt lấp lóe dị sắc, xiết chặt nắm đấm nhìn chằm chằm vào thân ảnh đứng thẳng trên đầu con rết.

- Là Lục tiên sinh...

Trong phạm vi, từng mảnh từng mảnh hỏa quang lay động, toàn bộ quảng trường cung điện đều đang chấn động, trên đỉnh đầu đè ép Ngô Công đầu đỏ đất trượt dưới mặt đất, một thân áo thanh bào phủ vang trong gió, Lục Lương Sinh một tay rút kiếm, nghiêng rủ xuống bên chân, ánh mắt còn có một chút cuồng loạn đang hơi run động, ánh mắt đảo qua bốn phía, nhìn lại giống như tiên nhân cưỡi yêu linh bay xuống phàm trần. Phía trước là Trần Thúc Bảo

- A a a.....

Kinh hoảng thét lên, thị vệ hai bên bị dọa điên cuồng né tránh, chỉ còn lại hắn ngã ngồi trên mặt đất, không người để ý tới. Ngay lúc thấy rõ khuôn mặt thư sinh, hắn mới nhớ tới đêm hôm đó, lời đối phương nói khi đứng ở trên cổng thành, oa oa kêu to lên, hai chân bay đạp, cái mông trượt trên mặt đất lùi về sau.

- Không được qua đây... Ngươi không được qua đây!!

Khoa khoa khoa khoa....

Gạch đá chồng chất vỡ toang bị đổ bay, lời Hoàng Đế kinh hoảng gào thét cuối cùng hóa thành - A —— một tiếng hô dài, nửa toà cung điện lớn cỡ cái đầu của Ngô Công hiện ra màu xám trắng đang phóng đại trong tầm mắt của hắn.

Oanh!

Oanh!

Hai tiếng nổ mạnh, một đôi râu dài của con rết dâm nát bệ đá bên ngoài Thừa Vân Điện, Trần Thúc Bảo hoảng sợ thét lên, chậm rãi dừng lại, hắn trợn tròn mắt nhìn xem miệng trùng cơ hồ đã đến chóp mũi của mình, hai vai đột nhiên giật một cái, mũi chân thẳng băng, mặt lập tức chuyển xanh.

- Ách ách...

Trần Thúc Bảo trừng to hai mắt, kinh hô trong yết hầu biến thành ngâm nga, thẳng tắp ngã về phía sau.

- Bệ hạ —— -

Âm thanh gào thét vang lên xung quanh, thị vệ quân lính trong cung xông lại, nhìn thấy thân thể Đại Trùng to lớn liền do dự trì hoãn tốc độ, không dám áp sát quá gần, cẩn thận đề phòng nhìn chằm chằm vào thân ảnh bạch y thanh bào trên thi thể to lớn.

- Người kia chính là Lục Lương Sinh?

- Rết Tinh này... Là hắn giết!

- Ngươi lại bắt đầu nói xàm rồi, ngay cả người còn đứng trên đầu Yêu Quái, không phải hắn giết thì còn ai vào đây?

- Mau đi xem bệ hạ thế nào đi?

- Ngươi đi trước đi.....

Trong tiếng nói chuyện nho nhỏ ở xa, Lục Lương Sinh nhìn thoáng qua Hoàng Đế nghiêng đầu chết thẳng cẳng, không có quá nhiều biểu cảm.

- Thật là tiện nghi cho ngươi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch