Bung dù che cho Thành Hoàng đã là thói quen khó bỏ. Âm khí trên một người một quỷ tràn ngập phía dưới cước bộ, đi qua một chỗ có ánh nắng chiếu xuống, thoáng như chỉ có thiên địa nơi này mới là âm, khiến cho Lục Lương Sinh cảm thấy mới mẻ, đại khái là do cây dù của Âm Soa.
Đi qua Đông Giao, con đường vỡ vụn bừa bộn, gần gần xa xa, đã có không ít dân phu dưới sự giám sát của sai dịch tu sửa con đường, giống như không nhìn thấy Lục Lương Sinh, hai người thản nhiên đi qua đám người.
Quan đạo hướng nam có một đầu đường, Miếu Thành Hoàng nằm ngoài hai dặm, tường đỏ ngói đen rơi xuống không ít lá khô, thềm đá thật dài phủ đầy rêu xanh, lúc đi vào giấy vàng hương nến nhen nhóm, cắm vào đỉnh đồng, đốt hương lượn lờ, nhìn qua lại có không ít hương hỏa. Hơn mười thiện nam tín nữ đang đánh quét, nhìn thấy còn có khách hàng hương mới tới cửa, tự giác tiến lên hỗ trợ, chỉ dẫn vị trí dâng hương.
Lục Lương Sinh được Âm Soa chỉ dẫn, đi qua cửa lớn đi vào Thành Hoàng đại điện, lúc đầu ở ngoài nhìn thấy tượng bùn, thần đàn, vừa đi vào, tiếng người bên ngoài lập tức yên tĩnh trở lại. Âm Soa người mặc áo quan dài đi lại, đều ti trưởng án đầy đủ, bảy bộ phán quan chỉ có năm người đang làm việc công, ngẫu nhiên liếc đến một chút, tiếp tục làm chuyện của mỗi người giống như phủ nha làm việc bận rộn trên dương thế.
- Ha ha, Lục tiên sinh.
Đang thủ vị, một tôn tượng bùn lấp lánh thần quang, có thân ảnh cười đi ra.
Người kia mặt như ngọc, khăn quấn đầu, bạch bào, dáng người thon dài, bước nhanh đi đến phía trước Lục Lương Sinh, chắp lên tay tới.
- Thiên Trị Thành Hoàng, Chu Du.
Lục Lương Sinh ngơ ngác một chút, lập tức liên tưởng đến cái tên này, ống tay áo tung ra, cũng chắp tay hoàn lễ.
- Tê Hà Sơn, Lục Lương Sinh, gặp qua chu Đô Đốc.
Cái tên "Chu Du" này, Lục Lương Sinh hay đọc sách kể về các điển cố tự nhiên biết được, một đại danh tướng, dù không có Thần vị Thành Hoàng này, cố nhân nổi danh cả một vùng Giang Đông, ân trạch một chỗ, lập miếu phong Thành Hoàng cũng hợp tình hợp lý.
Lần đầu tiên tiếp xúc với tiền nhân, Lục Lương Sinh còn có chút câu nệ, bất quá Chu Du không có vẻ kiêu ngạo gì, hai người chắp tay thi lễ một phen, nắm cổ tay thư sinh, làm một động tác mời, cùng đi ra ngoài.
Bên ngoài có càng nhiều khách hành hương hơn, phần lớn là người trong thành, kính cẩn đốt hương quỳ lạy, hai người giống như trong suốt, từ giữa đó xuyên thẳng qua.
- Qua chuyện đêm qua, trong miếu có nhiều khách hành hương hơn.
Chu Du chắp tay đi một bên, hắn vẫn mặc phục sức, đồ trang sức thời Hán, khí độ rộng lớn, trong những gì đã nói, thật ra cũng đang đánh giá thư sinh bên cạnh, tuổi gần hai mươi có thừa, toàn thân áo trắng thanh bào, khuôn mặt tuấn tú, không khỏi nhớ lại phong thái của mình năm đó. Đi qua mái hiên tiền viện, hai tay Lục Lương Sinh đặt ở phần bụng, tại tay áo rộng nhẹ cong, cười nói.
- Đô Đốc, quá khiêm tốn rồi, cái này nên chuyện tốt mới đúng.
- Ha ha.....
Chu Du cười khẽ một tiếng, nhìn lại dưới thềm ngoài miếu dài, còn có không ít khách hành hương đi lên, đưa tay mời thư sinh về hướng khác.
- Nếu không phải chuyện đêm qua, bọn hắn há có thể tới? Lúc này cũng bất quá cầu cái bình an mà thôi.
Dù là như thế nhưng thân là Thành Hoàng, dù bọn hắn không đến đốt hương quét miếu cũng vẫn phải bảo vệ một phương bình an.
Là chức trách của hắn, nên như thế. Lục Lương Sinh chắp tay lại cúi đầu, trải qua lời nói ít nhiều cũng đã hiểu rõ một chút vị cố nhân nổi danh Giang Đông này, không khỏi dâng lên một chuyện hiếu kì.
Một bên, Chu Du thấy hắn đang do dự, cười nói:
- Lục tiên sinh có cái gì muốn hỏi?
- Đô Đốc chớ trách, ta chỉ nhớ tới một chút chuyện xưa dân gian truyền ra thôi.
Chu Du dừng bước chân, chợt cười to lên, tay lắc lắc.
- Lục tiên sinh quả là người thản nhiên, ha ha..... Trong những chuyện xưa đó có phải nói ta khí độ nhỏ hẹp bị tên Gia Cát Lượng kia làm cho tức chết? Ha ha ha.
Tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân các chết của Thành Hoàng, có chút phạm vào kỵ húy, bất quá Chu Du một câu chuyện trò vui vẻ, hóa giải không còn một mảnh, hai bên cũng không có xấu hổ.
Hai người mang theo vẻ nho nhã, trong lúc nói cười, lượn quanh đi tới phía sau Miếu Thành Hoàng, có hàng rào song sắt cách xa thông đạo, nếu như thường dân dùng mắt thường nhìn lại bất quá chỉ thấy thứ gì đó giống như nấm mồ tăng thêm cái cột rào, trong hoàn cảnh nhiều hương nến Thần vị hơn, giờ phút này có Thành Hoàng ở bên, Lục Lương Sinh nhìn thấy là một lao ngục thâm u.
Trên viết: Vô tội chớ vào, phía dưới viết: Có tội nhất định trừng phạt.
- Phạt Ác Ti... Xem ra dù ta vô tội cũng phải đi vào một chuyến.
Lục Lương Sinh cười nói một câu, trong thủ thế mời của Chu Du, thân hình hóa thành một luồng khói xanh, tiến nhập vào mảnh thâm u kia, tiến vào trong không gian không hề có bất kỳ ánh sáng, không nhìn được nhưng vẫn cảm giác được cảnh vật xung quanh thành hình dưới đáy lòng bộ dáng ra sau, khiến cho Lục Lương Sinh cảm thấy thần kỳ.
- Đô Đốc tìm ta tới là vì Rết tinh kia?
- Đương nhiên, yêu nghiệt này chính là do ngươi chém, cũng cần để Lục tiên sinh hiểu rõ.
Chu Du phất phất tay, để hai phượt phách Hắc vô thường đi vào trong lao ngục.
- Mang hung thần kia ra cho Lục tiên sinh xem.
Đi qua một đoạn, tối tăm phí trước lóe lên ngọn lửa trong bóng đêm, mơ hồ nhìn thấy một bóng người cúi đầu viết sách, Chu Du liền tiếng gọi.
- Tử Kính, có thể suy tính rõ ràng hồn phách Yêu Quái kia?
Tử Kính? Chẳng lẽ Lỗ Túc kia?
Thư sinh chuyển thân nhìn lại, thân ảnh phía sau trường án hùng tráng, một thân bào phục râu dài, tướng mạo trung hậu, cầm quyển sổ một bên phác hoạ, một bên mở lời.