Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 277: Từ biệt

Chương 277: Từ biệt




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Yêu nghiệt này lai lịch bình thường, bất quá ngược lại có chút liên quan tới vị Lục tiên sinh này, cũng may duyên phận đã đứt, vừa hay không nhận liên luỵ.

Lục Lương Sinh hơi cau mày, như có điều suy nghĩ, cái gọi là duyên phận đã đứt, chính là mặc kệ Phổ Độ Từ Hàng hóa rồng thành công hay không cũng không liên quan gì tới hắn, như nếu không cắt đi, một khi hóa rồng thăng thiên, hắn cũng có thể hưởng đến chỗ tốt cực lớn, hóa rồng không thành sẽ phải gánh chịu âm đức liên luỵ... Không lâu, từng đợt đinh đinh đang đang xích sắt vang động, phược phách vô thường lôi kéo hai cây xích sắt từ đen tối bay tới, một đầu khác mang theo trảo câu U Minh diễm khí, mỗi phược phách cầm một đầu xích sắt, gắt gao ghìm chặt hình dáng một quang ảnh lờ mờ, các đầu ngón tay đã đi vào hơn một nửa.

Tê ~~~

Hồn phách kia chính là Phổ Độ Từ Hàng, giống như không còn thần trí, không ngừng bị bắt câu trên diễm khí ăn mòn, phát ra tiếng thống khổ, giãy dụa vặn vẹo. Phược phách kéo căng móc câu, Phổ Độ Từ Hàng thê lương hí lên, bị kéo ra giữa không trung, Chu Du chắp tay tiến lên, nói chung đã đoán ra suy nghĩ trong lòng thư sinh.

- Hồn phách này cũng không phải hoàn chỉnh.

Phán quan Lỗ Túc cầm thư sách lật qua lật lại gật đầu nhìn về phía thư sinh:

- Yêu nghiệt này có chút đặc thù, lấy thân yêu trực tiếp hóa rồng, giết rất nhiều nhân mạng, hung phách trên thân, Long Khí, yêu hồn tề tụ, đúng là hiếm thấy.

- Thứ Đô Đốc giữ trong lao chính là hung phách.

Lục Lương Sinh nhớ lại một màn tối qua, tên Thánh Hỏa Minh Tôn kia sợ cũng cầm đi một trong ba thứ đó. Chu Du phất tay để phược phách vô thường dẫn hung phách đi, xoay người lại:

- Hung phách của tên yêu nghiệt này sẽ được luyện hóa trong Miếu Thành Hoàng ra sát khí, sau đó sẽ đưa tới âm phủ để Minh Quân xử trí, đang tiếc yêu hồn trong đó không biết đã bị tà đạo nào cướp mất, chả biết Lục tiên sinh có biết hắn là người phương nào không?

Quả nhiên, một kinh thành Thành Hoàng, không thể nào vô duyên vô cớ lại tìm mình kết dao, đối phương cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, thực cũng đã khiến người khác khó mà chối từ, vừa rồi bán thể diện một chút. Nghĩ nghĩ, Lục Lương Sinh vẫn nói rõ sự thật, nếu để cho Thành Hoàng nhúng tay vào, cũng để cho mình an tâm trở về Tê Hà Sơn tu hành đề thăng.

- Người đó là Kỳ Hỏa Giáo, Thánh Hỏa Minh Tôn, tên thật ta cũng không biết, bất quá người này vẫn luôn muốn thu nạp Tinh Linh thiên địa bốn phương, hình như có tác dụng lớn.

Bên kia, Thành Hoàng cùng Lỗ phán quan lâm vào suy tư, trải qua chốc lát, người trước chắp tay.

- Tạ Lục tiên sinh nói rõ sự thật, Du còn có một chuyện.

- Đô Đốc mời nói!

- Yêu Long khí kia đã chui vào bên trong pháp kiếm của tiên sinh, đương nhiên cũng không thể lấy lại từ tay tiên sinh được, tương lai nếu không thể khống chế, đến lúc đó không ngại đưa tới Thành Hoàng Miếu rèn luyện.

Phần Long Khí thứ ba rơi vào trong Nguyệt Lung Kiếm, Lục Lương Sinh đương nhiên là biết, chẳng qua lúc đó đang cố cứu sư phụ, chưa kịp xem xét, lúc này bị nhắc đến, cũng chỉ cười cười gật đầu:

- Vâng, Lương Sinh đa tạ Đô Đốc nhắc nhở.

Việc nơi này nói xong, Lục Lương Sinh liền cáo từ rời khỏi, đi ra khỏi Miếu Thành Hoàng, Thành Hoàng ẩn nấp giữa khách hành hương trông lại, phán quan giơ tay lên vẩy chào thân ảnh phía trước đang rời khỏi. Đưa mắt nhìn thư sinh chớp mắt đã đi phương xa, Chu Du quay người lại, buông ra thần thức gọi phán quan truyền tin tới.

- Thông báo cho Vu Hồ Thành Hoàng Từ Thịnh, xem có thể nửa đường chặn đường đám người tà đạo lấy lại yêu hồn hay không!

- Rõ!....

Bình minh chiếu lên trong mây, Lục Lương Sinh triệt hồi Chướng Nhãn Pháp, trở lại tiểu viện hoang phế, bọc hành lý đã chuẩn bị thỏa đáng, cái nồi cũng đã rửa sạch sẽ treo ở dưới giá sách. Tôn Nghênh Tiên, Mẫn Nguyệt Nhu cũng đều ngồi dưới mái hiên chờ hắn.

Đạo Nhân cóc lật ra một kiện áo ngắn ngắn tay ngồi xếp bằng mông lừa lên, chỉ vào cơm sáng còn chưa lạnh, để đồ đệ ăn nhanh chút rồi cùng lên đường. Nhìn thư sinh đang vùi đầu vào chén, con cóc mở miệng hỏi:

- Thành Hoàng kia tìm ngươi làm cái gì?

- Cũng không có gì, nói một chút về chuyện yêu hồn của Phổ Độ Từ Hàng.

Lục Lương Sinh cơm nước xong xuôi, pháp lực đầu ngón tay dẫn dắt nước trong giếng mọc đầy rêu xanh rửa sạch chén một lần rồi để vào một bên giá sách.

- Kết giao một cổ nhân, nhắc tới cũng không tệ.

Thu thập thỏa đáng, vỗ vỗ lừa già chuẩn bị trở về nhà, chuyển người qua chắp tay cáo từ Mẫn Nguyệt Nhu.

- Việc nơi này đã xong, ta phải trở về, không thể vào trong thành tạm biệt Mẫn Thượng Thư, sau này có chuyện khó khăn đều có thể đến Tê Hà Sơn tìm ta.

- Không có chuyện thì không thể đến sao.

Mẫn Nguyệt Nhu giương lên cái cằm nhìn thư sinh cười nói, thấy đối phương đã lên lưng lừa chuẩn bị rời khỏi, bỗng nhiên hô:

- Lục công tử, Tả Chính Dương kia ngươi không...

- Cũng không thể nhìn hắn rồi.

Lục Lương Sinh biết rõ sư phụ gấp gáp rời khỏi, ngồi trên lưng lừa cười nói.

- Thương thể của hắn ta không thể chữa trị được, nếu như không chết, sau này nói không chừng sẽ có một phen thành tựu, cáo từ!

Đạo Nhân đi qua hai bước, cũng quay đầu lại tới.

- Ai, Mẫn cô nương, cũng không nói mời bản đạo ở lại?

- Đạo trưởng là người xuất gia, tiểu nữ tử cũng không thể mời ở lại!

Mẫn Nguyệt Nhu ôm hai tay xì hắn một cái, hậm hực nhìn hai người một lừa rời khỏi, bên cạnh lập tức yên tĩnh trống rỗi, thấy được đạo pháp tiên thuật, hàng yêu trừ ma kinh động tâm phách, rồi vòng tròn quan lại trong kinh thành, luôn cảm giác không hợp nhau với những con cháu quan lại ngày xưa, thậm chí cảm thấy ngây thơ buồn cười. Không lâu, nữ tử dắt con ngựa xanh nhạt, vung cây roi đảo qua cỏ dại, một người một ngựa thất vọng mất mát trở về trong thành.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch