Nữ tử kéo theo con ngựa xanh nhạt, váy dài trắng đong đưa, thanh đái bên hông treo lấy Ngọc Bội chập chờn, đi lên quan đạo, đã nhanh đến buổi trưa, ngẩng đầu nhìn thời gian, lúc này mới trở mình lên ngựa, một đường chạy vội về thành. Đêm qua nhiều lần hiện ra yêu vật, thậm chí bầu trời đêm hóa ra hình long kim sắc, nhưng đến ngày thứ hai, vô luận bách tính trong thành hay ngoài thành đều cần sinh hoạt, dân phu tu sửa con đường, chờ đợi tiểu thương vào thành tụ tập, cũng có rất nhiều thương đội ngoại lai đi qua bên này, nhìn thấy một mảnh hỗn độn ngoài thành, nhịn không được đi tới người gần đó hỏi thăm.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đường này còn có rừng cây bên kia, bị chó gặm sao, thế nào từng khối từng khối rời rạc.
- Mới đến kinh thành?
- Đúng thế, buổi sáng mới đến.
- Ai u, nói đến chuyện đó chắc ngươi cũng không tin, tối hôm qua trong kinh thành có thể có cao nhân đấu pháp, hàng yêu trừ ma, Yêu Quái kia cũng lớn, đứng lên còn cao hơn cả tường thành, nhìn giống như núi, chậc chậc...
- Vậy ngươi cần phải nói cho rõ.
Thương đội ngoại lai phần lớn là muốn vào thành, khách tiện đường đi theo thương đội tới nơi này là phải tách ra đi về phía bên phải, thiếu niên cõng một thanh kiếm gỗ vác lấy bao say sưa ngon lành nghe chuyện xảy ra ở kinh thành đêm qua, chốc lát, lúc này mới chuyển thân rời khỏi.
- Cũng không biết người tu đạo kia so với sư phụ thì thế nào nhỉ, bất quá chắc chắn không so được, dù có so thì ngay cả tướng mạo cũng không bằng…
Thiếu niên nói nhỏ tìm thương đội xuôi nam khác cùng nữ tử cưỡi con ngựa xanh nhạt gặp thoáng qua, Mẫn Nguyệt Nhu đối với ồn ào xung quanh cũng không quan tâm, đưa ra lệnh bài phụ thân cho nàng một đường đi vào thành, nhìn thấy phần lớn từ nha dịch tuần tra đến trà quán, tửu quán đều thảo luận chuyện đêm qua, cũng có người nói chuyện Hoàng Đế băng hà, bất quá đều là nhỏ giọng trò chuyện sợ người ngoài nghe thấy.
Trở lại đường xá bách quan phủ, cơ hồ nhà nhà đều truyền ra tiếng kêu khóc xử lý tang sự, Mẫn Nguyệt Nhu đi vào phủ, giao ngựa cho người hầu mang đi, đi đến trắc viện, đi tới chỗ hai người hầu canh giữ ở cửa.
- Tả Thiên Vệ như thế nào rồi?
- Hồi bẩm tiểu thư, Thiên Vệ còn chưa tỉnh lại.
Tiếng trò chuyện truyền vào trong phòng, trên giường tràn ngập thảo dược, Tả Chính Dương trợn tròn mắt thật to, ở trần, vai trái đến dưới xương sườn quấn băng gạc thật dày, thật ra hắn sớm đã tỉnh nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào nóc phòng đến xuất thần.
Bên ngoài mơ hồ có tiếng nói chuyện, vô cùng rõ ràng quanh quẩn vào lỗ tai hắn.
-... Sau khi tỉnh lại, hai người các ngươi chiếu cố tốt Thiên Vệ, đừng nhắc đến chuyện cánh tay trước mặt hắn.
- Còn nữa, chuyện bệ hạ về trời cũng không thể nói ra, đợi thân thể hắn tốt hơn rồi nói cũng không muộn…
Trên gối gỗ, Tả Chính Dương nhẹ nháy một con mắt, nghiêng mặt qua nhìn lại vai trái trọc lốc, dùng sức nhắm lại con mắt khô cạn, nhớ tới hết thảy chuyện xảy ra hôm qua, quai hàm đều phồng lên. Qua nửa ngày, cắn chặt hàm răng buông ra, hít sâu một hơi, sau đó, thở ra.
- Sau này... Cũng chỉ còn một tay rồi... Một tay rồi.
- Bệ hạ cũng băng hà rồi, ta không cách nào lại tiếp tục làm...
Nghe lời nói đứt gãy bên ngoài, nhìn chằm chằm vào ngọn đèn hơi lay động đang đốt cháy, con đường sau này, Tả Chính Dương cảm thấy có chút mê mang.
- Con đường Tả mỗ sau này..... Đi như thế nào đây.
Tiếng két két từ cánh cửa bỗng nhiên truyền đến, có người ló đầu vào nhìn nam nhân vẫn chưa tỉnh trên giường, sau đó cũng không tiếp tục tiến đến, tách ra ánh nắng tươi đẹp chiếu xạ cả tòa thành trì, ở giữa Hoàng Thành, khói đen dâng lên, theo gió phiêu lãng. Cờ trắng treo ở hoàng cung mỗi một chỗ dễ thấy, ngọn lửa tung bay trên đỉnh đồng to lớn truyền đến hơi nóng, hoạn quan trong tay vẩy ra tiền giấy, có chút theo cơn gió bay múa đầy trời.
Mẫn Thường Văn búi tóc hoa râm, hai mắt sung huyết, từ đêm qua đến bây giờ cũng chưa từng chợp mắt, dẫn theo một nhóm quan viên lâm thời mới cất nhắc đi xử lý tang lễ của Hoàng đế, bên kia Thái Tử được quý phi mang theo bên người trông coi quan tài, cúi đầu rơi lệ.
Không lâu, một thớt khoái mã vào cung, mang theo một phần văn thư khẩn cấp đưa tới trước mặt lão nhân. Bày ra nhìn thoáng qua, Mẫn Thường Văn thu nó lại, cảm xúc không có chút nào di động quơ quơ ống tay áo để người tới đi xuống nghỉ ngơi, đợi đến chỗ không người, vừa cẩn thận nhìn một lần, bỗng nhiên đánh mạnh vào trên vách tường.
- Bệ hạ băng hà, bắc phương lại có đại địch, đây là nói Trần Triều ta sắp vong.....
Buông xuống thư tín trong tay, nội dung giản đơn mà chói mắt.
Thừa tướng Bắc Chu muốn thay Chu đổi Tùy, toan tính sẵn sàng ra trận thế lớn.
…
Bắc phương Trường An.
Dương Kiên thân hình cường tráng một đường đi ra khỏi hoàng cung, vô số binh tướng gối giáo chờ sẵn, không lâu, từng đội từng đội kỵ binh vây quanh, đi về phía quân doanh, trên giáo trường to lớn, kéo theo áo choàng từng bước đi lên đài cao, một tay nắm chặt chuôi kiếm, một tay xiết chặt thành quyền đặt ở bên chân. Khuôn mặt trang nghiêm, không giận mà uy đảo qua từng hàng binh lính giống như kéo dài vô tận, đó là hàng ngàn hàng vạn thuộc hạ của hắn.
‘Lời nói của Lục tiên sinh, ứng nghiệm."
Gió thổi qua, một đoạn thời khắc, hắn rút ra đế kiếm giơ cao, râu rậm tung ra, khàn giọng.
- Đại Tùy…
Thân kiếm mang theo "Keng" ngâm khẽ, quẩn quanh trong không khí, lá cờ viết chữ “Tùy” cùng áo choàng hắn bay phần phật trong gió. Ánh nắng chiếu xuống, võ đài hàng ngàn hàng vạn người gõ vang binh khí, một mảnh rét lạnh lăn tăn, hò hét rung khắp mảnh thiên địa này.
- …vạn tuế!!!
Vô số âm thanh gào thét, xông lên chân trời.
- Bệ hạ vạn tuế!!
Trên đài cao, thân ảnh giơ đế kiếm, mũi kiếm chiếu đến ánh nắng vạch ra một đường ánh sáng sáng chói, chuyển đi phương hướng. Sau đó, Dương Kiên vung tay, giận chém về phương nam.
- Nam chinh Trần Triều, nhất thống Cửu Châu!!
- Giết!
- Giết!
- Giết!
Tiếng hô giết oanh động vang trời, một mảnh tinh khí lang yên tràn ngập. Mây trời phấp phới, bắc phương biến động còn chưa đến Giang Hà, thân hình hòa thượng mập mạp đi trước dẫn theo hai thiếu niên đi qua dò tới thổ địa phương Nam, nghe được tin tức hoàng đế Nam Trần băng hà có chút ngạc nhiên. Một thiếu niên trong đó giương tay lên:
- Mắc mớ gì đến chúng ta, hòa thượng mập, ngươi nói cái tên Lục tiên sinh kia rốt cuộc là thế nào?