Trong không gian vàng ấm của đèn dầu, cửa phòng két két nhẹ vang lên, Đạo Nhân cóc dừng lại lời muốn nói, Hồng Liên đi đến, nhìn thấy Đạo Nhân cóc ôm chén ăn ngon lành, trên mặt lộ ra mỉm cười.
- Con cóc sư phụ, ngoài miệng ngươi còn có dính hạt cơm.
Ánh mắt sau đó nhìn qua ở Lục Lương Sinh mép giường, hơi cúi người thi lễ.
- Công tử.
Mang theo mỉm cười, quay người lại rút đi mặt nạ, phất tay áo chui vào trong tranh.
Làm cho một người một con cóc hai mặt nhìn nhau, cũng không biết nàng xảy ra chuyện gì.
- Nữ nhân chính là phiền toái như vậy, Lương Sinh không phải để trong lòng.
Đạo Nhân cóc buông chén xuống, đứng dậy nhảy xuống bàn đọc sách, đạp hai đầu chân ngắn nhỏ leo lên mép giường.
- Vi sư là người từng trải, tới tới tới, chúng ta nói tiếp chuyện vừa rồi...
- Nóng lòng không đợi được, thế là vi sư liền đem nó hái xuống, mang về Kỳ Sơn động phủ....
- Cứ như vậy đặt vào cũng không đúng, suy nghĩ nửa năm, bỗng nhiên có thiên hướng nhét đan dược vào trong, nghĩ đến một ý kiến...
- Lương Sinh, ngươi đoán xem thế nào...
- Vi sư cuối cùng đưa nó và bản mệnh thần thông của mình hợp hai làm một, luyện cùng nhau, gặp thần giết thần, gặp phật giết...
Trong âm thanh nói liên miên lải nhải, Lục Lương Sinh cười lắng nghe sư phụ nói đến chuyện cũ, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn họa quyển trên vách tường, nhìn ra được biểu lộ Hồng Liên vừa rồi vào nhà, cũng không biết gặp chuyện gì.
Đèn đuốc to như hạt đậu lay động, chiếu sáng song cửa, trong âm thanh Đạo Nhân cóc líu lo không ngừng, đi xa ra ngoài đại sơn, thiếu niên thiên tử đứng ở trên tường thành nhìn lại bầu trời đêm mặt phía bắc Giang Hà đang đốt ra một mảnh đồng hồng. Trần Tĩnh xiết chặt nắm đấm gắt gao đặt ở trên tường, cắn chặt răng, một bên còn có khoái mã đưa tới chiến báo. "Làm sao có thể... quân đội Trần triều ta không chịu nổi như vậy sao?"
Ánh mắt của hắn không cách nào chạm đến trên Giang Hà, mặt sông dậy sóng cuồn cuộn bị nhuộm thành đỏ hồng, kéo dài thuyền xếp trên sông cháy hừng hực, ngọn lửa to lớn chiếu sáng hai bên bờ, sĩ tốt Tùy triều đi xuống thuyền lớn Ngũ Nha, bước chân nhanh chóng chạy trên bãi sông, được tướng lĩnh suất đội lao đến như tên bay, cùng binh sĩ Nam Trần đang cố thủ đụng vào nhau.
- Giết —— -
Cuồng loạn gào thét, từng đạo phòng tuyến cùng thi thể không trọn vẹn cùng một chỗ bị xé mở, trùng sát sôi trào một mảnh, Hàn Cầm Hổ thân hình khôi ngô dẫn binh mã dưới trướng không ngừng đẩy về phía trước, sĩ tốt Trần triều chạy đến tiếp viện không bao lâu sụp đổ tứ tán.
Tuyến phòng ngự dọc bờ sông bị công phá, phong hỏa dấy lên, càng nhiều quân đội Trần triều tiếp viện mà đến, nhưng trước khi đến, càng ngày càng nhiều Tùy quân lên bờ, quân đội lít nha lít nhít bắt đầu kéo dài trong bóng tối, đẩy ra một con đường máu. Cũng không ngừng có quân đội Trần triều chạy đến phòng tuyến trên Giang Hà, sụp đổ, lui lại, cả đội, lại nghênh đón, theo màn đêm vô tận, mặt đất dưới chân dần dần bị máu tươi thẩm thấu, lan tràn, cấp tốc nuốt hướng về phía kinh thành Thiên Trị mà đi.
- A a a ——
Tiêu Ma Kha cấm binh khí trong tay xuống mặt đất, nhìn xem từng mảnh từng mảnh sĩ tốt Trần triều đổ vào trong chiến trường, cắn chặt hàm răng.
- Hoang phế chiến sự lâu ngày, chỗ nào còn có thể đánh trận, chỉ làm tổn thương tính mệnh nam nhi Trần triều của ta!!
Ánh mặt trời dần sáng, phương xa tinh kỳ phần phật, cờ xí có viết "Tùy" "Dương" vây kín tới, Tiêu Ma Kha nhếch đôi môi, nửa ngày, gỡ xuống mũ sắt mang trên đầu, tiếng nói khàn giọng.
- Đầu hàng đi, Trần triều thủ không được rồi.
Oanh!
Rầm rầm rầm!
Vô số nhân mã kết trận, bước chân đi theo tiết tấu của nhịp trống, tiến về phía thành trì to lớn phương xa, trong màn trời dần sáng, tên như mưa từ trên tường thành xẹt qua bầu trời rơi xuống. Trong quân trận có đại kỳ chữ "Tùy", hàng ngàn hàng vạn mũi tên đã bắt đầu đáp trả.
- Đỉnh thuẫn ——
Phía sau tường thành kéo dài, từng bộ tốt tiến lên lật lên thuẫn bài yểm hộ cung thủ ra phái sau, trong khoảnh khắc, trong màng nhĩ tất cả mọi người đều là tiếng vang binh binh bang bang của mũi tên rơi xuống, có chút cắm ở trên tường, trên tấm chắn, một bộ phận xuyên qua thuẫn bài rơi trên người, mang theo tiếng kêu thê lương thảm thiết.
- Đi lên, đẩy tất cả mọi rợ phương bắc xuống dưới!!!
Tường thành cao ngất, tướng lĩnh hạ thuẫn bài xuống, rút đao gào thét lao tới, ngoài tường thành, từng cái thang mây được dựng lên, binh sĩ Tùy triều cầm đao leo lên như bầy kiến leo cây, thỉnh thoảng bị trường mâu chọc xuống đâm trúng, rớt từ thang mây cao cao xuống đất, cũng có sĩ tốt Tùy triều trèo lên thành tránh đi một mâu của đối phương, nhảy xuống lỗ châu mai, trở tay chém tới, trong đám người tóe lên huyết hoa.
- Giết!!
Con mắt binh sĩ kia đỏ lên, há to miệng đầy máu, bản thân chịu lấy vô số đầu thương đâm vào người, nhào vào trong đám người, phía sau hắn, càng ngày càng nhiều Tùy binh đi lên, kết thành tiểu trận bắt đầu đẩy ra bốn phía, Hàn Cầm Hổ hỗn tạp trong đám người, bỏ qua trường binh, rút ra chiến đao bên hông, quát to một tiếng chém xuống đầu lâu một người. Nắm qua thân thể không đầu của đối phương để làm thuẫn bài đập vào thương trận phía trước, rừng thương ngã trái ngã phải, thân hình khôi ngô như chiến xa đụng vào, đao quang vung vẩy, vạch ra từng mảnh từng mảnh huyết vụ.
Một viên tướng Trần triều vọt tới, Hàn Cầm Hổ quay đầu mở to mắt, bắp thịt hai tay kéo căng, lá giáp đều trong nháy mắt tung ra, giơ chiến đao lên xẹt qua mảnh ánh nắng này, bỗng nhiên chém mạnh xuống, người vọt tới "Phốc" một tiếng, cứ thế mà bị chém thành hai nửa, hai bộ phận thân thể bị chém ngã ra hai bên. Âm thanh gầm thét vang lên ngay trong lúc này, vang vọng đầu tường.
- Đại Tùy vạn tuế ——
Trong ánh nắng ngày đông, đầu tường xen lẫn đao quang, huyết quang, vô số thân ảnh đang chém giết xen lẫn cùng một chỗ, không ngừng có người rú thảm rớt xuống, tầng tầng ngã xuống đường đi trong thành. Làn sóng âm thanh chiến tranh lay động thành trì đã từng yên tĩnh phồn vinh. Bách tính kinh hoảng đóng chặt cửa sổ, trong hoàng thành một mảnh tiêu điều, vẫn là thiếu niên thiên ngồi trên Kim Loan Điện, nhìn xem văn võ phía dưới không dám thở mạnh, thất vọng nhắm mắt lại. "Phụ hoàng..... Tĩnh nhi đã tận lực. "