Một hồi lâu, hắn mở mắt ra, hướng các thần tử phía dưới quơ quơ ống tay áo:
- Các ngươi về nhà đi, trẫm nghỉ một chút.
Một nhóm văn võ của Tiên Hoàng sớm đã bị Yêu Quái ăn sạch, bây giờ cất nhắc lên, đối với chức vị bản thân còn chưa quen thuộc, hỏi bọn hắn hiến kế cũng không làm nên chuyện gì, huống chi đây là chiến tranh diệt quốc, âm mưu quỷ kế đều không thể áp dụng.
- Bệ hạ!
Mẫn Thường Văn râu tóc hoa râm, đôi môi khẽ run, âm thanh nhẹ kêu:
- Bệ hạ.
Trần Tĩnh bên kia đang đi xuống bậc thềm nhìn qua lão nhân đang ửng đỏ hai mắt, trong lòng bi thương, vành mắt hắn cũng hồng lên ẩm ướt, nâng hai tay áo, vị Thượng Thư này trung thành tuyệt đối, chắp tay bái.
- Mẫn Thượng Thư, bảo trọng.
- Bệ hạ...
Lão nhân hít sâu một hơi, khom người bái lạy:
-... Bảo trọng!
Trần Tĩnh ngồi dậy, mang theo hoạn quan cũng không quay đầu đi vào điện bên cạnh, một đường trở lại Lâm Xuân Các mẫu thân đang ở, cho lui hoạn quan trái phải, đẩy cửa đi vào. Bên trong, hai bao vải chất đống trên bàn tròn, Trương Lệ Hoa quỳ gối phía trước điện thờ bái Phật, nghe được tiếng bước chân, quay đầu thấy là nhi tử, trên mặt rốt cục có vẻ mỉm cười.
- Mẫu thân.
Trần Tĩnh nhìn bao vải trên bàn, nắm đấm xiết chặt hơi phát run:
- Thành còn chưa phá, vì cái gì sớm như vậy đã chuẩn bị xong đồ đạc?
Trương Lệ Hoa đứng lên, đi đến giường bên kia, xốc màn trướng lên, lấy ra một bộ y phục chồng chất trong tay, lúc này một thân nàng mặc y phục trắng bình thường, thoạt nhìn cũng chỉ là nữ tử dân gian xinh đẹp.
- Mau tới đây, đổi lại long bào trên người.
- Mẫu thân, trẫm hỏi là người vì cái gì đã sớm chuẩn bị đồ đạc rời khỏi!
Âm thanh Trần Tĩnh đột nhiên cất cao, cánh tay giương lên, đánh rớt y phục trong tay mẫu thân xuống mặt đất:
- Thành còn chưa bị có phá, trẫm đi như thế, sẽ ảnh hưởng đến uy nghiêm của phụ hoàng!!
Nhìn y phục rơi trên mặt đất, Trương Lệ Hoa ngồi xổm xuống, nhặt chúng nó lên, đẩy vào trong ngực nhi tử.
- Thay đồ đi!
Khuôn mặt tinh xảo lộ ra vẻ tức giận.
- Phụ thân ngươi làm gì có uy nghiêm, tai mắt không rõ, nuôi dưỡng Yêu Quái, ăn hết văn võ cả triều, nửa đường còn bị dọa chết tươi, thanh danh khiếp đảm ngu ngốc này, giặt cũng rửa không sạch, hắn chết, chẳng lẽ còn muốn nhi tử ngươi chôn cùng một chỗ hay sao?!
- Mẫu thân.....
Trần Tĩnh tự nhiên hiểu rõ lời này, nhìn mẫu thân luôn luôn ôn nhu lúc này như thú cái, hơi do dự, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân vội vàng, tiếng hoạn quan bén nhọn khàn giọng hô ở ngoài cửa:
- Bệ hạ, việc lớn không tốt, ngoài cung truyền đến tin tường thành bị phá...
Thiếu niên trả lời:
- Trẫm đã biết.
Sau đó nhìn nhìn mẫu thân trước mặt, khẽ cắn hàm răng, ôm bộ quần áo kia đi ra sau bình phong, sột sột soạt soạt thay xong đi ra, từ một Đế Hoàng đảo mắt biến thành mỹ thiếu niên nhẹ nhàng.
- Năm đó, thời điểm phụ hoàng ngươi xây Lâm Xuân Các này đã lưu lại cửa ngầm, Tĩnh nhi mau theo mẫu thân.
Thấy nhi tử thay xong y phục, Trương Lệ Hoa không muốn chờ lâu, đưa cho Trần Tĩnh một bao y phục, mình đeo lên một cái, lôi kéo hắn, chạy tới bên cạnh ở giữa, dời một một bức tranh xuân ý oánh nhiên, lộ ra một cửa động tối như mực, hai mẹ con cúi lưng xuống đi vào, theo dây thừng trượt đến lầu một trong bóng tối. Nữ tử móc ra Ẩn Thân Phù ngày đó Lục Lương Sinh đưa từ trong bao y phục, cho nhi tử một cái.
- Tĩnh nhi, Phù Chỉ này thật có tác dụng sao?
- Lục tiên sinh sẽ không gạt chúng ta.
Trần Tĩnh cũng không dám cam đoan, nhìn xem lá phù màu vàng trong tay, nháy mắt dán lên trên người, biến mất không thấy gì nữa ngay trong tầm mắt Lệ Hoa, nữ tử vội vàng đưa tay sờ, truyền đến là thân thể nhi tử, xúc cảm chạm vào y phục, lập tức yên lòng, cũng đem Hoàng Phù trong tay dán lên trên ngực.
Bên ngoài, thị vệ trong cung lo lắng tuần tra đi qua đi lại, phía sau một gốc cây xanh cách đó hơi xa, dưới tường từ từ mở ra một cái lỗ hổng, chốc lát liền chậm rãi đóng lại, lá khô trên mặt đất răng rắc một tiếng vang nhỏ, có hai thân hình nhìn không thấy đi qua ánh nắng, quảng trường cung điện, cung đạo, một đường dọc theo đó đi đến cửa cung.
Phố dài ngày xưa phồn hoa, âm thanh chém giết hỗn loạn dần trở nên rõ ràng, không người đầu đường, bước chân đang chạy dừng lại, không có một ai ở ngoài, có ánh mắt quay lại, nhìn lại tường thành. Tường thành trong ánh nắng, từng thân ảnh vang lên tiếng kêu thê lương thảm thiết rơi xuống đầu tường. Cửa thành đã từng kiên cố nặng nề, trong một tiếng lại một tiếng va chạm, không ngừng lõm vào phía trong, tro bụi, mảnh gỗ vụn tung bay. Thềm đá thật dài trong tường thành, Tùy tướng dẫn theo lĩnh lấy binh sĩ lật đổ Trần binh đang hỗn loạn, đao quang thúc đẩy từng khúc. Một đoạn thời khắc, một tiếng oanh vang thật lớn, cửa thành sừng sững bị phá vỡ. Thiết kỵ trào lên xông vào đường đi, có người vung vẩy binh khí quay qua hò hét với phòng ốc hai bên lầu.
- Thành trì đã phá, tất cả lương dân không được đi ra đường phố ——
Tiếng vó ngựa như lôi âm vọt qua mặt đất, sau đó là một mảnh kỵ binh đen kịt như hồng thủy chia ra chạy tới phố lớn ngõ nhỏ. Giờ khắc này. Cả tòa thành trì đã bị lật úp.... Ngoài thành, trong gió còn có mùi huyết tinh. Dương Tố đứng ở trên chiến xa, nhìn qua chiến báo, tiện tay ném cho thân vệ.
- Dẫn ngựa tới.
Giờ phút này, chiến cuộc đã định, đã không cần hắn chỉ huy, xuống xe, xoay người lên một thớt chiến mã, mang theo mấy thị vệ, hướng về một phương khác chiến trận đi qua. Gần gần xa xa. Một thiếu niên ngồi trên lưng ngựa, nhàm chán vung vẩy cây roi. Chính là Dương Quảng. Nhìn thấy Dương Tố phi mã chạy đến, thiếu niên xúc ngựa nghênh đón, người trước tuy là trưởng bối, nhưng bây giờ hành quân ra ngoài, không thể so sánh với lễ nghi trong nhà, Dương Tố xuống ngựa hành lễ.
- Thanh Hà Công không cần đa lễ, bản vương đến tìm ngươi là muốn hỏi ngươi, có biết đi Tê Hà Sơn như thế nào không? Dù sao Nam triều này cũng xong rồi, còn lại chuyện liền giao cho các tướng quân đi vớt công lao, ngươi theo ta đi một chuyến đến Tê Hà Sơn, được chứ?
Dương Quảng nhớ tới một màn đầu đường Trường An hôm đó, mấy hôm liền đều ngủ không được, sau đó từ trong miệng Dương Tố, phụ hoàng biết rõ bản sự, lai lịch của người kia, thừa dịp cơ hội chinh phạt Nam Trần, chủ động xin tới, muốn được gặp mặt một lần. Nếu có thể thay phụ thân hoàng mời chào vị thế ngoại cao nhân này, nói không chừng địa vị ở trước mặt phụ thân sẽ cao hơn một chút.