Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 312: Sách Doạ Tâm Hồn Người

Chương 223: Sách Doạ Tâm Hồn Người

Cảnh nội Phục Lân Châu, thế núi uốn lượn, ánh nắng xuyên thấu qua rừng lá, pha tạp với lá rụng nhẹ nhàng lay động, gần đó vang lên tiếng chim hót líu ríu gấp rút

Tê ~~

Trên đầu cành cây nào đó, một thân thể dài nhỏ cả người được che kín bằng ăn hoa văn đang uốn lượn leo lên, lưỡi rắn không ngừng nhả ra nuốt vào. Sau một khắc, một bàn tay duỗi đến, nắm chặt vị trí dưới đầu bảy tấc, thân ảnh mặc đạo bào ngồi xuống đầu cành cây, dễ chịu duỗi cái lưng mệt mỏi.

- Hắc hắc, sáng sớm đã có cơm sáng đưa tới cửa, ông trời đối đãi với bản đạo không tệ.

Tay Tôn Nghênh Tiên nhanh chóng làm hàng loạt động tác, cái bụng trắng bóng bị phá vỡ, lấy ra mật rắn màu xanh mực ném vào trong Hồ Lô rượu , nhìn sắc trời một chút, từ trên nhánh cây nhảy xuống, chân quét qua một vòng tại chỗ, lá rụng bay tán loạn, bị hất ra một mảnh đất trống, nhặt chút cành khô chất lên, hai đạo hỏa phù BA~ BA~ đánh lên, oanh một tiếng dâng lên lửa nhỏ, đem con rắn kia lột da, mổ bụng xuyên vào trong cành cây.

- Quả nhiên hay ra ngoài tu hành thích hợp với bản đạo, nếu không phải thời buổi đang rối loạn, nói không chừng bản đạo cũng sẽ là người thứ nhất tiến vào Kim Đan tiểu cảnh...

Ách...

Cô ——

Nhìn xem thịt rắn đang được nướng, bụng đột nhiên quặn đau, vang lên âm thanh, vội vàng đem cành cây cắm tới trên mặt đất, lấy ra mấy tấm Phù Chỉ trống không từ trong bao vải, còn có một quyển đạo thư, nhanh chóng vẩy áo dài chạy nhanh tới cây cối nơi xa. Hàm cắn Hoàng Phù, hai tay mở đai lưng, ngồi xổm xuống, hắn đến bây giờ còn chưa có xem đạo thư vốn ở trong bao vải kia để minh ngộ cảnh giới tiếp theo, vốn muốn thừa dịp nhàn hạ sẽ nhìn xem, kết quả kinh thành Nam Trần bị phá, Hoàng Đế không biết tung tích, toàn bộ mặt phía nam khắp nơi đều là binh mã Tùy triều, cả trên núi thỉnh thoảng cũng có sĩ tốt đối phương hoặc loạn binh của Nam Trần đi qua, đổi mấy đỉnh núi, lúc này mới có một màn sáng sớm hôm nay.

- Đi ị đọc sách, xem hết, coi xong lại đi ăn thịt ~~ cực kỳ… cực kỳ thoải mái ~~~ -

Trong tiếng lẩm bẩm ngâm lấy ngũ âm không được đầy đủ, dốc nhỏ trong rừng phía đông vang lên tiếng bước chân sàn sạt, hai thân ảnh dắt đỡ nhau bò lên, thiếu niên đi đầu lung la lung lay bò lên, búi tóc tán loạn lay động, lờ mờ nhìn thấy tướng mạo thanh tú, quay người đưa tay giữ chặt nữ tử phía sau.

- Mẫu thân, cẩn thận rêu xanh, coi chừng trượt chân.

Nữ tử theo tay hắn nắm chặt, y phục trắng bị thủng mấy nơi, một đầu tóc đen xoã tung lộn xộn, trên mặt còn dính rất nhiều vết bẩn, một đôi mắt đẹp không có quá nhiều thần thái, cùng thiếu niên vịn vào nhau đi vào trong rừng phía trước.

- Cũng không biết Hoàng thúc bá Trần Phụ, còn có Mẫn đại nhân bọn hắn có trốn hay không?

Thiếu niên chính là Trần Tĩnh dựa vào Ẩn Thân Phù chạy ra, một bên là mẫu thân hắn - Trương Lệ Hoa, hai người một đường chạy trốn hướng nam, không dám đi đường lớn, chỉ phải men theo đường nhỏ trong núi, từ kinh thành đi tới sơn lĩnh, trong mấy ngày qua dựa vào ăn rau dại trong núi mới tới Phục Lân Châu nơi này.

- Hoàng thúc bá ngươi sẽ không có chuyện gì, hắn hiểu một chút đạo pháp, muốn rời khỏi không khó, còn Mẫn Thượng Thư, Tĩnh nhi cũng không cần lo lắng, không ngăn cản được cũng có thể làm xướng quan.

Tiến vào rừng cây, hai mẹ con thả chậm bước chân, thực sự mệt mỏi, ngồi vào dưới tàng cây nghỉ ngơi, nữ tử quăng lên ống tay áo xoa xoa cái trán cho nhi tử.

- Chie là khổ cho ngươi, từ nhỏ chưa ăn qua loại đau khổ này.

- Không sao đâu, Tĩnh nhi chịu đựng được...

Thiếu niên trấn an mẫu thân một câu, lời nói bỗng nhiên dừng lại, mũi hơi động đậy, dùng sức hít một hơi.

- Thật là thơm.

Hai mẫu thân tử đào vong màn trời chiếu đất, trên thân cũng chỉ có một phần lương khô tiết kiệm ăn ướng, đã lâu không ăn mặn, hơi có chút mẫn cảm. Lúc này, Trương Lệ Hoa cũng ngửi thấy mùi thịt.

- Tựa như là bên kia truyền đến.

Dắt nhi tử đẩy ra một bụi cây liền thấy một đống lửa đang thiêu đốt, thịt rắn xuyên qua cành cây cắm nghiêng trên mặt đất, mặt thịt dựa vào lửa hơi vàng, một tầng dầu mỡ chụp lên truyền ra mùi thơm mê người.

Cô ~

Trương Lệ Hoa quen sống trong nhung lụa, lúc này nhịn không được nuốt nước miếng một cái, đồ ăn rõ ràng có chủ, nhưng xung quanh không có những người khác, hai mẹ con cũng cực đói, đi qua vồ tới thịt rắn xoay người chạy.

- Ai! Ai! Các ngươi chơi kiểu gì thế?!

Đạo Nhân nghe được động tĩnh, tay vừa mở ra đạo thư liền vội vàng đứng người lên, lảo đảo xông ra bụi cỏ, nhìn thấy hai thân ảnh chạy đi, đuổi theo ra hai bước, bận bịu kéo quần lên liền chạy về, đem mấy tấm Hoàng Phù xoa xoa, mới đuổi theo ra.

- Có đạo đức hay không, ngay cả thịt rắn rừng đều đoạt, không sợ nhiễm bệnh à!!

Buộc chặt đai lưng, đưa tay thu lấy bao vải đang để ở bên một bên, thi triển độn thuật, phạch một tiếng chìm vào trong đất, nhô lên một đoàn bọc nhỏ, đảo trên mặt đất cấp tốc đuổi theo hai tên trộm.

Phía trước, hai mẹ con đang chạy đem thịt rắn tách ra thành hai đoạn, bắt đầu ăn ngấu nghiến, nghe được âm thanh rì rào vang vọng, quay đầu nhìn lại, mặt đất phủ kín lá rụng hở ra một bọc nhỏ, từ xa đến gần lan tràn tới.

- Đây là cái gì?!

Khoảnh khắc, đống đất nhỏ đuổi theo từ dưới chân hai mẹ con bá đi lên, sau đó nổ tung, lá khô, mảnh bùn bay loạn bốn phương tám hướng, Tôn Nghênh Tiên chui ra khỏi mặt đất, nhìn chằm chằm hai thân ảnh đầy bùn đất lá khô, phất ống tay áo một cái.

- Này! Dám trộm bản đạo.....

- A, Tĩnh Thu? !

Xuyên qua khe hở, quầng sáng chập chờn rơi vào trên mặt nữ tử chưa tỉnh hồn, gió nhẹ thổi bay sợi tóc rối, Trương Lệ Hoa nghe được tiếng nói này, trong lòng thoáng an ổn, phía trước là Đạo Nhân hơi có chút nhìn quen mắt, bốn mắt nhìn nhau, lập tức nhớ tới đã vị đạo sĩ bên cạnh Lục tiên sinh kia, đối phương còn đưa mình một đoạn vải tơ.

- Thì ra là đạo trưởng, thiếp thân không phải Tĩnh Thu, tên thật Trương Lệ Hoa.

Trần Tĩnh nuốt xuống thịt rắn, nhìn nhìn mẫu thân, lại nhìn đạo sĩ xấu xí bên kia một chút, khi đó hắn còn nhỏ, ấn tượng đối với Lục Lương Sinh tương đối sâu, nhìn thật lâu, mới dần dần nhớ tới tựa như đã gặp một đạo sĩ như thế.

Chợt, chắp tay chào đối phương.

- Trần Tĩnh, gặp qua đạo trưởng, chuyện vừa rồi có nhiều mạo phạm, thực sự ta và mẫu thân đói sắp chết rồi.

Đạo Nhân đều không chuyển con mắt một chút, khoát tay áo với thiếu niên.

- Không sao đâu không sao đâu, nếu không đủ, bản đạo nơi này còn có chút lương khô.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch