Hộp gỗ mở ra, từng chuôi tiểu kiếm sưu sưu từ hai bên bay ra, sáng lên ánh sáng chói mắt, giữa không trung, đại hán râu quai nón lơ lửng, song chưởng sáng lên Âm Dương, điên cuồng đánh tới rễ cây dày đặc phía dưới. Vô số tiểu kiếm lít nha lít nhít như mưa rơi đánh xuống rễ cây, vang lên một mảnh tiếng vang xuy xuy, bốc lên từng làn khói xanh, rễ cây bị đao khách quét sạch dừng lại một chút, nhanh chóng lui về sau, trong khoảnh khắc, một lần nữa chui vào trở về dưới mặt đất.
- Thu!
Hán tử râu quai nón rơi xuống đất, kiếm chỉ hướng ra sau cong lên, tiểu kiếm vù vù trở lại hộp gỗ, nhìn lại đao khách bên kia.
- Thương thế huynh đài thế nào?
- Không chết được.....
Đao khách giơ một tay ra cách không trảo một một cái hấp trường đao trên mặt đất trở về, cánh tay vẫy một chút, mũi đao rủ xuống.
- Ngươi ta hợp lực, đem nơi đây yêu ma chém...
Hắn còn chưa mở miệng nói ra chữ "Giết" cuối cùng, trên mặt đất rõ ràng có ánh trăng dần dần rút đi, phía trước mịt mờ sương mù, Hồ Yêu trước đó đã chạy mất phiêu nhiên hạ xuống, vung vẩy tay áo dài sa mỏng, đứng thẳng hai bên, hạ thấp thân thể.
- Cung nghênh Mỗ Mỗ.
Phía sau sương mù, một thân hình hình dáng yểu điệu mơ hồ được mấy tên ngoan đồng mặc yếm hồng nâng lên, nhẹ lay động đi thong thả hiện ra, búi tóc đen nhánh cuộn cao, hai đầu trâm cài có ngọc chuông, đi tới giữa hai hồ đứng vững, hơi nghiêng váy đen kim ti ngọc diệp, khuôn mặt có lụa đen lơ lửng che lại. Ngón tay màu vàng bén nhọn mơn trớn đầu một ngoan đồng, sau mạng che mặt đột nhiên vang lên tiếng nói bất nam bất nữ.
- Làm hỏng Lan Nhược Tự của ta chính là các ngươi?
Hai hồ liếc nhau, dựa sát vào nhau đi qua, một bên cười nịnh một bên nói khẽ:
- Đúng thế, Mỗ Mỗ, chính là hai người này.
- Hai bọn họ tinh khí tràn đầy, nói không chừng có thể cho Mỗ Mỗ khôi phục tổn thương do Thiên Lôi tạo ra.
- Đến lúc đó, Mỗ Mỗ khôi phục, cũng không cần trông cậy vào Hắc Sơn lão yêu gì kia rồi.
Hồng Hồ vừa dứt lời dứt, áo dài màu đen phẩy tới miệng, -Bình- một tiếng đánh vào trên mặt nàng, thân hình lập tức quỳ xuống đất, run lẩy bẩy.
- Hắc Sơn lão yêu là danh tự mà các ngươi có thể xưng hô?
Nữ tử váy dài áo màu đen viền vàng mang mạng che mặt liếc mắt nhìn lại hai người bên kia, mấy cái lưỡi dài đỏ tươi ló ra, đao khách một tay nắm chuôi đao cất bước xông ra hai bước liền bị hán tử râu quai nón lưng vác hộp gỗ một phát bắt được bả vai, ngẩng đầu nhìn trăng sao bị che đi.
- Yêu này còn chưa hiện ra chân thân, yêu khí đã che đậy trăng sao, ngươi ta đánh không lại, đi mau!
Lôi kéo đao khách nhanh chóng lui lại, sau đó quay qua nói với năm thư sinh còn đang ở trong miếu.
- Đi mau!
Năm người bên kia chợt tỉnh ngộ, lộn nhào xông ra cửa miếu, còn không có chạy ra hai bước, mặt đất có rễ cây chui ra, cuốn lấy cổ chân bọn hắn, cấp tốc lan tràn lên trên.
- Đã biết đi đường ban đêm không có chuyện tốt...
- Bốn người chúng ta không gần nữ sắc cũng không được a..... A... A......
Trong lúc vặn vẹo, vô số sợi rễ bọc năm người cực kỳ chặt chẽ thành bánh chưng đứng ở tại chỗ. Yêu phong mãnh liệt, hán tử lưng vác mảnh gỗ vụn vung ra mấy đạo Chưởng Tâm Lôi đánh nát yêu vật thoát ra khỏi mặt đất, lôi kéo đao khách tung người bay vọt lên cành cây, đao khách cũng có khinh công, dưới chân đạp một cành cây lay động, hai người cùng nhau xuyên qua tầng lá rậm rạp, bay lên đỉnh cây quan sát xung quanh, sau đó mở khinh công, trốn xa rời khỏi nơi này......
Soạt soạt soạt.
Gió đêm gào thét, chạy trốn một hồi lâu, thấy được gặp đèn đuốc trong tiểu trấn dưới chân núi, hai người mới ngừng chân trên một tảng đá to giữa sườn núi. Đao khách -Bình- cắm đao xuống mặt đất, cởi xuống túi da dê bên hông, đổ rượu bên trong vào miệng uống một ngụm, sau đó ném qua cho hán tử bên kia.
- Tạ ân cứu mạng, tại hạ Nam Trần, Tả Chính Dương!
Bên kia, rượu vào miệng, đại hán râu quai nón buông hộp gỗ xuống, chòm râu dính lấy vết rượu, nhếch miệng cười to.
- Yến Xích Hà, người Tần địa, đã ở Giang Nam hơn mười năm, ngươi ta tính là một nữa đồng hương.
Tả Chính Dương sửng sốt một chút, lập tức lấy xuống mũ rộng vành, lộ ra khuôn mặt, trải qua một trận chiến ở kinh thành, ba năm qua, hai tóc mai mơ hồ hiện ra mấy sợi tóc trắng, miệng đầy râu ria, tỏ ra vẻ tang thương.
Một tay đao pháp cũng biến thành bá đạo mãnh liệt, trong ba năm này, tìm kiếm yêu ma quỷ quái khắp nơi, bên hông hắn treo mấy đầu lâu yêu vật chính là đoạn thời gian này đến nay đi tìm kiếm tiêu diệt, nhân tiện mài đao. Bất quá, nghĩ đến một màn vừa rồi, lại nhơ hình Phổ Độ Từ Hàng lúc trước ở kinh thành, nắm chặt nắm đấm, -Bình- nện ở trên nham thạch.
- Đáng tiếc, không thể cứu ra những người kia.
- Mọi thứ lượng sức mà đi, nếu ngươi ta đều góp đi vào, ai đi cứu bọn hắn?
Yến Xích Hà nhận lại túi rượu, ngồi xuống ở một bên, mày rậm nhăn lại suy nghĩ một trận.
- Ta thấy yêu này chính là ngàn năm thụ yêu tu đạo mà thành, ở chỗ này chỉ sợ đã rất lâu, lực lượng hai người chúng ta hợp lại, nhiều nhất tổn thương nhẹ yêu này, ta xem, còn cần một người tương trợ.
Một bên, Tả Chính Dương ngẩng đầu lên:
- Ngươi nhắc nhở ta cũng nghĩ đến một người.
- Ngược lại cũng thật là xảo, ta cũng nghĩ đến một người…
- Tê Hà Sơn...
Hai người cơ hồ trăm miệng một lời nói ra ba chữ.
- Tê Hà Sơn Lục Lương Sinh.
Lập tức, hai người cũng đều sửng sốt một chút, đối mặt mấy hơi, bỗng nhiên đều cười ha hả, Yến Xích Hà cười nói:
- Thì ra ngươi ta đều biết người này!
- Đã đều biết, vậy chỉ cần một người đến Tê Hà Sơn tìm hắn.
Tả Chính Dương lấy ra trường đao cắm vào trên mặt đất, đứng người lên nhìn qua đại hán râu quai nón.
- Ta ở chỗ này ngăn chặn yêu vật này, ngươi đi Tê Hà Sơn tìm hắn!
Sàn sạt.....
Yến Xích Hà không có trả lời, đầu bỗng nhiên nhìn lại một chỗ trong rừng, kiếm chỉ đột nhiên vung lên, trong hộp gỗ, một thanh tiểu kiếm bay ra ngoài, đâm vào gốc cây dưới chân nào đó, dần hiện ra khói xanh.
- Không tốt, chỉ sợ yêu vậy này đã gắn kết với phương sơn mạch này, lời vừa rồi ngươi ta nói, đoán chừng đối phương cũng đã nghe được.
- Vậy việc này không nên chậm trễ, ngươi ta chia ra hành động!