Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 336: Lừa thúc

Chương 336: Lừa thúc




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hai người không phải hạng người không quả quyết, Yến Xích Hà lúc này khiên hộp gỗ, đạp mạnh vào nham thạch, thân hình như đại điểu lao vào rừng, bay về chân núi phía dưới, giẫm qua mấy gốc cây cao, trong chốc lát, tiêu thất ở trong màn đêm.

Cùng lúc đó, yêu lực không cách nào nhìn thấy mang theo tin tức từ mặt đất truyền về Lan Nhược Tự, Thụ Yêu Mỗ Mỗ đứng ở chỗ, hút lưỡi dài lại vào miệng, ngón tay bén nhọn xoa xoa khóe miệng. Phát ra tiếng hút. Chốc lát, giọng nói bất nam bất nữ vang lên.

- Hừ, chỉ có các ngươi biết gọi người...

Nghiêng đầu nhìn lại hai Hồ Yêu một đỏ một trắng bên cạnh.

- Đi Hắc Sơn, tìm gọi lão yêu đến đây, đã rất nhiều năm rồi, hắn cũng nên đến xem.

Hồng bạch nhị hồ liếc nhau, có chút do dự.

- Mỗ Mỗ, Hắc Sơn ở đâu?

Hắc Sơn... Trong mạng che mặt, vẻ mặt mơ hồ hơi sửng sốt một chút, nhắm mắt nghĩ nghĩ, dừng..... Tê..... Hắc..... Nam phương... Nhớ lại hình tượng người kia trước khi đi, Thụ Yêu giơ ngón tay lên, đầu ngón tay điểm tới cái trán Bạch Hồ.

- Hiện tại biết chưa?

Bạch Hồ cảm thụ nhiều hơn một tia ký ức không thuộc về bản thân, dường như một tấm bản đồ, có một vị trí nào đó phát sáng lên, xem phương hướng kia, hình như ở gần Giang Hà, Giang Nam một vùng.....

- Còn không đi?

Tâm tư đột nhiên bị đánh gãy, Bạch Hồ cúi đầu.

- Vâng, Mỗ Mỗ.



Tháng bảy, rất nóng quét sạch dãy núi, con đường, thành trì, Yến Xích Hà vác lấy hộp gỗ xuyên thẳng trong rừng, ngừng chân nghỉ ngơi, đây đã là quan đạo ngoài Hà Cốc Quận, thi triển thần hành pháp thuật, đi vào một quán trà ven đường, gọi hỏa kế cho một bát trà lạnh, hai phần bánh hấp. Lúc này giữa hè, binh phong qua đi liền toả ra phồn hoa ngày xưa, phần lớn nghỉ chân trong quán trà dã điếm ven đường là người làm ăn lui tới mua bán.

Ngồi xuống uống trà ăn bánh no bụng, tự nhiên cũng sẽ trò chuyện tìm nghe kiến thức trên đường.

-... Lúc tới, các ngươi qua Tê Hà Sơn bên kia không? Các huynh đệ, đợi lát nữa đi qua mua cá buôn bán, không ngại đi một chuyến đến miếu Hồng Liên bên ngoài Lục gia thôn.

Nghe đến miếu quan được người kia nhắc đến, khách thương xung quanh ăn cơm nghỉ chân, người đi đường thỉnh thoảng đem ánh mắt nghiêng mắt nhìn qua đi.

Đồng bạn đối diện quen biết với người nói chuyện kia có chút hiếu kỳ.

- Cái miếu kia à, lần trước lúc đợi cân cá, có nghe qua, thế nào?

- Hương hỏa rất vượng, nghe nói là do Tê Hà Sơn Lục lang tự mình đắp tượng, Lưu viên ngoại Vạn Hà Trấn, nghe qua không?

- Sinh bảy tám nữ nhi, gia nghiệp bạc triệu không có người kế thừa, miếu gì cũng đều đến bái hết mà không linh nghiệm, thế nhưng mà, tháng trước đi bái toà miếu kia trên Tê Hà Sơn, tiểu thiếp đang chờ sinh trong nhà đầu tháng này đã sinh ra mạp tiểu tử một mập, cả gia đình ăn mừng mấy ngày.

- Thật có chút thần kỳ...

Yến Xích Hà quay lưng với bàn đang nói chuyện kia, bưng trà lạnh lên lắc đầu, uống một hơi cạn sạch, ăn xong mấy cái bánh hấp, tính tiền, liền tiếp tục đi đường, hắn ở phương Nam đã mười năm, phương hướng Tê Hà Sơn, đại khái rõ ràng, gặp được giao lộ phân nhánh, hỏi người đi đường một phen, trước khi trời tối, người đã qua Phú Thủy Huyện.

Trời chiều theo qua đỉnh núi song hành cùng hắn, càng hướng phía trước một chút là chân núi kéo dài, ở giữa xanh um tươi tốt, cành lá đột nhiên điên cuồng lay động, gió phất lên từng mảnh lá rụng, bay tới phía trước.



- Tỷ tỷ, chờ một chút!

Hai đạo thân hình một đỏ một trắng điều khiển yêu phong xuyên núi vượt đèo, cáo ảnh màu đỏ đột nhiên mở miệng, yêu phong thổi lất phất quét sạch mọi thứ lập tức dừng lại, Hồng Hồ yêu mở miệng đẩy ra một cành cây rủ xuống, nhìn lại từng đỉnh núi bên ngoài.

- Tỷ tỷ, không cảm thấy nơi này có chút quen mắt sao?

Bên cạnh, Bạch Hồ đi tới dò xét bốn phía thế núi, nhìn lại một chỗ phương xa, con ngươi bỗng nhiên rút lại, môi cáo hơi mở.

-... Nơi này là nơi tỷ muội chúng ta năm đó tu hành.

Theo phương hướng ánh mắt nàng, dốc núi phương xa từng mảnh rừng hoang che lấp, là kiến trúc cũ nát có chút quen thuộc đứng sừng sững ở đó.

- Tại sao chúng ta lại về tới đây rồi? Chẳng lẽ đi nhầm?

Hồng Hồ yêu nghiêng đầu nhìn lại Bạch Hồ, chỉ có trong đầu nàng mới có tin tức Mỗ Mỗ cho, người sau nhắm mắt lại lần thứ hai nhớ lại phần ký ức không thuộc về nàng kia. Chốc lát liền mở ra, lắc đầu nói:

- Chính là phương hướng này, nhưng nơi này, tỷ muội chúng ta ở đây rất nhiều năm, chưa từng nghe qua Hắc Sơn, ngược lại là lại hướng nam, chính là Tê Hà Sơn rồi, cũng chưa nghe nói qua có đại yêu gì.

Hai yêu nhìn qua ngoài núi có chút nghi hoặc, nhưng Mỗ Mỗ mệnh lệnh chính là đi tìm Hắc Sơn lão yêu, hai yêu nàng lúc trước chật vật chạy trốn tới phương bắc, bốn phía gặp phải trắc trở, chỉ có Mỗ Mỗ thu lưu các nàng ở Lan Nhược Tự, lại là đại yêu ngàn năm, càng ôm chặt đùi đối phương, thuận tiện tu hành phía dưới yêu lực của đối phương, Hồng Hồ cũng lúc này mới khôi phục mấy phần thực lực lúc trước.

Lúc này, tự nhiên cũng không dám làm trái.

- Tê Hà... Tê Hà..... Mặt trời xuống núi, chính là đen, muội muội, Hắc Sơn có thể là một xưng hô khác của Tê Hà Sơn, chỉ có Mỗ Mỗ biết được.

Bạch Hồ đem suy đoán của mình nói cho muội muội nghe, người sau càng nghĩ càng thấy có chút đáng tin, hai yêu cũng không dám tiếp tục trì hoãn, lần thứ hai cuốn lên yêu phong xông qua chân núi.

Hô ~~ hô hô ~~~

Yêu phong thổi mạnh cây rừng xung quanh lay động, hai yêu hóa thành cáo hình tứ chi giẫm lên mặt đất gập ghềnh phi nước đại, tăng thêm có yêu phong trợ lực, một cái chớp mắt đã bay qua một đỉnh núi, xa xa, mặt trời yên lặng treo ở giữa đỉnh hai ngọn núi lớn xa xa, hai cáo mở ra chân trước bước đi như trước.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch