Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 340: Động tĩnh hơi lớn

Chương 340: Động tĩnh hơi lớn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hai cái đỉnh núi khác, Chu Tước gáy vang bày ra cánh lửa, Tướng Liễu bạo hống, làm những người dân trong Lục gia thôn đang dùng cơm, kém chút đều ngã xuống dưới mặt đất.

Nhao nhao chạy ra phòng ốc, mấy người Yến Xích Hà cũng đều cảm nhận được khí tức không giống bình thường.

Nâng ánh mắt lên, chính là nhìn thấy ba đạo linh thức từ ba địa phương khác nhau cùng nhau vọt tới phía tây Tê Hà Sơn, rừng hoang điên cuồng lắc lư, Đạo Nhân cóc đang nằm ngủ ngủ trưa vừa mở to mắt, cuộn lại thân thể bị thổi lật ngửa lộ ra cái bụng trắng bóng, sau một khắc, bị gió thổi đi giữa không trung, lưỡi dài bắn ra khỏi miệng, quấn lấy một gốc cây gần đó, như tranh treo trong gió khoa tay múa chân ở giữa không trung, đầu lưỡi gào thét.

- Con mẹ nó, xảy ra chuyện gì... Gió thật lớn a, ộp....

...

Linh thức thấm qua thân núi tiến vào động quật, Tụ Linh Trận hấp thu linh khí tiến vào thân hình trên giường, bên trong tiểu thiên địa, pháp lực Lục Lương Sinh lần thứ hai tăng lớn, đẩy cột sáng ngũ sắc từng chút từng chút thấm vào trong kim đan, dường như có sinh linh bên trong đang được thai nghén mà ra.

Két.....

Kim Đan hiện ra vết rạn.

Nghe được âm thanh nhẹ vang lên này, trên mặt Lục Lương Sinh rốt cục biểu lộ một chút, khóe miệng mơ hồ cung lên góc độ, cột sáng vọt tới hầu như không còn rồi đồng dạng dần dần tiêu thất trong tay hắn, theo khe hở Kim Đan, hóa thành khí sợi thô phiêu tán chui vào.

Kim Đan tựa như hóa thành vỏ trứng, óng ánh trong suốt, khí sợi thô ở bên trong tung bay cuốn lên, lộ ra hình dáng một tiểu nhân nhi ngồi xếp bằng.

- Xong rồi!.

Lục Lương Sinh vừa kinh hỉ vừa cảm thấy phức tạp xiết chặt nắm đấm, bước vào một bước này, trước đó thất bại năm lần, mỗi lần thất bại, cơ hồ đều sẽ nhận phản phệ, cái loại cảm giác này tựa như một trận bệnh nặng, chỉ có thể nửa chết nửa sống, mặc dù có thể động, như như phàm nhân bình thường, hai ba tháng cũng không thể động pháp lực.

Cho nên, ba năm này, ngoại trừ rạng sáng đi một chuyến miếu quan dưới chân núi, thì hắn rất ít ở bên ngoài lộ mặt, cả phụ mẫu cũng rất ít gặp, đương nhiên, cũng có không muốn bọn người nhìn thấy bộ dáng sau khi thất bại của mình.

Tâm thần thu liễm, ý thức Lục Lương Sinh trở về, cảm thụ được vừa bước vào Nguyên Anh cảnh giới, hai tay bỗng nhiên tung ống tay áo, niết ra chỉ quyết.

Dương Thần xuất khiếu ——.

Một vòng hư ảnh từ thân thể của hắn bay ra, xuyên qua tầng nham thạch dày đặc, thăng lên đỉnh núi.

Lục Lương Sinh chắp tay tung bay ở một gốc cây bên trên đỉnh núi, gió thổi tới, từ thân thể phiêu miểu thổi qua, ánh mắt đảo qua chung quanh, lưng núi kéo dài, cuồn cuộn biển mây.

Sơn thôn huyên náo ồn ào, từng mẫu ruộng tốt, đều nằm trong tầm mắt hắn.

Biết biết biết.....

Trời chiều nung đỏ mây trời, ve kêu kéo dài đến lưng núi, thôn nhỏ dưới chân núi thanh thúy tươi tốt ngẫu nhiên truyền đến vài tiếng gà gáy chó sủa, con mắt Lục Lương Sinh đóng lại cảm nhận được cương phong gào thét giữa thiên địa, nếu không phải Dương Thần thân ở pháp trận, sợ là sẽ phải bị cương phong thổi đi, mà không tìm được nhục thân.

Đây chính là Dương Thần xuất khiếu..... Mặc dù tự do, xem ra cũng chịu gông cùm xiềng xích của thiên địa, mới vừa vào Nguyên Anh liền dùng Nguyên Thần xuất khiếu, nếu không phải có pháp trận che chở, phỏng đoán chắc sẽ gặp bất trắc.

Vào Nguyên Anh cảnh, thành đạo thai, đã có phản phác quy chân chi ý, có thể xem là chân chính từ tu đạo đi vào đạo môn thứ nhất của tu tiên, mà tiêu chí của đạo cảnh giới này chính là thần thông: Dương Thần xuất khiếu, nhưng muốn quy về nhục thân, lại rất khó khăn.

Lục Lương Sinh tập trung ý chí, thử mấy lần quy khiếu, mới tìm quyết khiếu chuẩn, đem Nguyên Thần thu hồi nhục thân, mở mắt ra từ trên thạch tháp đi xuống, vung áo dài triệt hồi tụ linh pháp trận, dễ chịu duỗi cái lưng mệt mỏi, xương cốt toàn thân đều đang lốp ba lốp bốp nhẹ vang lên mấy lần.

- Nên xuất quan.

Lấy ra sách vở trên bệ đá, cầm ở trong lòng bàn tay, cũng không niết ra chỉ quyết, cứ như vậy trực tiếp đi về phía cửa đá, chỉ nghe cự thạch nặng nề di chuyễn, phảng phất cảm nhận được pháp lực trên thân người đang dũng động, tự hành mở ra.

“Quả nhiên tu vi đề thăng, ngay cả cánh cửa đều không cần mở.”

Lục Lương Sinh quay đầu nhìn cự thạch liền tự hành đóng lại, cười cười, hất lên tay áo rộng, nắm thư sách chắp sau lưng, thân thể nhoáng một cái, chớp mắt liền đi tới phía dưới đường núi.

Bên trên cành một cây nhãn già trên sườn đồi không xa, Đạo Nhân cóc thè đầu lưỡi ra vòng quanh cành cây, đung đưa tới lui, lúc tới gần thân cây hai chân trước cùng hai đầu chân ngắn nhỏ phía sau nhanh chóng đá đạp lung tung như muốn nhào tới.

- Chết tiệt... Ai tới thả lão phu xuống!!

Lúc đang mãnh liệt đạp chân ngắn, một lòng bàn tay ôn nhuận nâng nó lên, Đạo Nhân cóc lúc này mới nới lỏng lưỡi dài, tứ chi không còn chút năng lực nào nằm nhoài trên bả vai đồ đệ, ánh mắt trợn trừng nhìn sang.

- Vi sư có thể tự mình xuống..... Hả?.

Nó chống thân lên, ngồi dậy:

- Lương Sinh xuất quan? !.

Vừa xuất quan đã đến Nguyên Anh.

Lục Lương Sinh mang sư phụ đi đến dưới chân núi, mấy lần xung kích Kim Đan thành tựu Nguyên Anh, Đạo Nhân cóc cũng biết rõ, đồ đệ nhiều lần ngồi phịch ở trên giường, là dựa vào lão nhân gia hắn nấu cơm, chăm lo ăn cơm uống nước, không phải vậy sớm đã thành bộ xương khô trên núi.

Đạo Nhân cóc ôm đôi màng, hữu khí vô lực dựa vào tai hắn, thở dài một hơi.

- Đến rồi liền tốt, đến rồi liền tốt, vi sư rốt cục có thể xuống núi ăn cơm do mẫu thân ngươi nấu, trên núi ta ăn đến phát ngán rồi.

- Trên núi không phải còn có thịt rừng sao?

- Bị vi sư ăn không sai biệt lắm..... Chẳng lẽ còn để vi sư ăn cả dơi sao, ộp.

Xuống chân núi, đồng ruộng một mảnh vàng rực, bông lúa sung mãn trĩu nặng lay động trong gió, Lục Lương Sinh lột mấy hạt bỏ vào trong tay, nhẹ nhàng thổi một hơi, võ lúa tróc ra bay ra ngoài, đem hạt gạo ngậm vào trong miệng nhai từ từ, hắn ưa thích loại vị đạo này.

Xuyên qua từng mảnh từng mảnh đồng lúa vàng rực, đi vào trong thôn, không ít thôn dân đứng tại cửa nhà mình không ngừng ngẩng đầu nhìn quanh, có còn người bưng bát cơm mới hồi phục tinh thần lại.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch