Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 341: Cùng Là Một Người

Chương 341: Cùng Là Một Người




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Vừa mới xảy ra chuyện gì?

- Không biết nữa, giống như là sét đánh.

- Không giống trời sắp mưa, mấy ngày trước mới mưa lớn.

- Tiếng sấm cái gì, rõ ràng chính là dã thú gầm rú, ta ở trong núi lớn đã nghe qua một lần, lần này rất giống, nói ra ngươi không tin, đây chính là do Lương Sinh nuôi, chín cái đầu, mẹ ta ơi, thân thể kia so với chiếc đèn lồng còn to hơn.

- Ai, Lương Sinh trở về rồi.

- Thật là Lương Sinh, đã rất lâu không gặp hắn rồi.

Có người thật xa đã hướng Lục Lương Sinh đang đi tới bên này phất tay chào đón, hắn cười đáp lại từng người, đoạn thời gian này, hắn xác thực hiếm khi xuống núi, cũng may không phải loại bế quan mấy chục năm kia, bằng không khi rời núi, đi vào trong thôn, ngay cả người quen biết cũng không thấy rồi.

‘A........ Cũng không đúng, Tụ Linh Trận chung quanh Tê Hà Sơn, linh khí tẩm bổ khí hậu nơi này, cũng tương tự tẩm bổ người, nên người trong thôn so người bên ngoài, thọ nguyên muốn dài hơn nhiều, tăng thêm quanh năm làm việc, thể cốt cứng rắn, sống tám chín mươi, chừng trăm tuổi hẳn là không có vấn đề.’

‘Sau này nói đến Tê Hà Sơn Lục gia thôn, sợ là tăng thêm hai chữ trường thọ rồi.’

Ha ha...

Nghĩ tới đây, Lục Lương Sinh không khỏi cười ra tiếng, trên đầu vai, Đạo Nhân cóc liếc mắt nhìn hắn:

- Nhất định là đang cười bộ dáng xấu mặt vừa rồi của vi sư, có đúng hay không?

- Sư phụ hiểu lầm, ta nghĩ tới sự tình sau này của thôn, trong lòng cao hứng.

Lục Lương Sinh cười giải thích một câu, đi đến phía trước đập nhỏ, nụ cười dần dần thu liễm, cảm giác được yêu khí xa xa, cùng viên Kim Đan kia của bản thân có chút quen thuộc.

Thả chậm bước chân đi qua, xa xa có thể nghe được phía trước ồn ào.

- Vừa rồi trên núi kia, pháp lực thật mạnh. Nhất định là Hắc Sơn lão yêu, mơ hồ có cỗ yêu khí, quả nhiên là đại yêu, dưới chính khí ẩn náu yêu khí.

- Ha ha, đợi lát nữa xem hán tử lôi thôi ngươi làm sao bây giờ?!

Bên kia, Lý Tùy An ngậm cây cỏ ngồi trên bàn đoán mệnh của Vương Bán Hạt, vểnh lên một cái chân, nhìn xem bọn người cãi lộn, móc móc lỗ tai, thêm vào một câu.

- Nơi này có thể không có Hắc Sơn lão yêu, đạo pháp lực vừa rồi, chính là sư phụ ta làm ra động tĩnh.

Yến Xích Hà cau mày một tay đè ép hộp gỗ nhìn xem một bộ "Đợi lát nữa để ngươi đẹp mặt" của hai con Hồ Yêu, tức giận xoay người rời đi.

Gặp hắn đi hướng cửa thôn, Bạch Hồ Yêu nghiêng đầu, nâng lên tay trước che tại mõm dài, khẽ cười một tiếng.

- Hán tử lôi thôi, hiện tại muốn đi sao? !.

Yến Xích Hà dừng chân lại, quay đầu hừ lạnh một tiếng.

- Ta vào trong miếu bên kia chờ, thuận đường nhìn xem hai ngươi, nếu là dám trốn tới, ta một kiếm chém chết các ngươi.

Nói đến đây, lời nói hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt đi chuyển nhìn lại đập nhỏ phía tây, râu quai nón trên mặt vũ động, lộ ra nụ cười, sải bước đi qua.

Bạch Hồ Yêu còn đang nói

- Ai trốn còn chưa biết...

Lúc nhìn thấy hán tử lôi thôi chuyển phương hướng, nghênh tiếp một người, hướng đối phương chắp tay đến.

Phía trước, một bộ thanh bào, lưng đeo ngọc trụy, tay nắm quyển sách sau lưng mà đến.

Thấy rõ dung mạo đối phương, cùng động tác chắp tay của hán tử lôi thôi, lông xù trên mặt hai yêu cứ thế mà hiện ra biểu lộ sửng sốt, người kia há có thể không quen thuộc, năm đó phía trước miếu Sơn Thần, đối phương một cây bút, vẽ ra pháp tuyến, dễ như trở bàn tay trói lại hai tỷ muội nàng, tới lúc này, mình lại đưa tới cửa?

- Yến Xích Hà gặp qua Lục đạo hữu!.

Lục Lương Sinh nâng lên hai tay của hắn, chắp tay hoàn lễ, ánh mắt nhìn lại hai con Hồ Yêu bị lừa già nhìn chằm chằm, không khỏi có chút hiếu kỳ.

- Yến đạo hữu không phải du lịch thiên hạ sao?

- Thế nào đến Tê Hà Sơn, còn cùng hai con yêu này cùng nhau tới.

Nhìn thấy đối phương biểu lộ muốn nói lại thôi, Lục Lương Sinh quơ quơ áo choàng, một bộ họa quyển đặt ở trong nhà Minh Nguyệt tỏa ra pháp quang, đứng bên trong đập nhỏ hai yêu một người, chỉ cảm thấy ánh mắt hoa lên, trời chiều đỏ hồng, núi xa kéo dài tiêu thất, thay vào đó, trăng sáng trên tinh không, đình nghỉ mát tên Độc Nhai xuất hiện.

- Cái này..... Cái này... Là Huyễn Thuật hay là một loại pháp thuật chuyển dời thiên địa?.

Yến Xích Hà một thân tu vi đều từ phía trên trảm yêu trừ ma, đối với loại Huyễn Thuật cơ hồ cùng chân thực như nhau này, kinh ngạc không thôi, nhịn không được đưa tay vỗ vỗ đình trụ sơn đỏ, truyền đến âm thanh gỗ thật thình thịch thình thịch.

- Huyễn Thuật.

Lục Lương Sinh ngồi tại băng ghế đá trong đình nghỉ mát, ống tay áo từ bàn đá phất một cái, huyền ảo đưa ra rượu, mời Yến Xích Hà ngồi xuống, nghiêng đầu cũng nhìn lại Hồng Bạch nhị yêu bị kéo vào chỗ huyễn cảnh này.

- Tới đây!.

Nguyên bản, hai yêu đang muốn chạy trốn, nhưng bây giờ, với tu vi các nàng căn bản không thể rời đi chỗ huyễn cảnh này, kiên trì tiến lên, kính cẩn nghe theo nằm rạp người.

- ..... Gặp qua tiên sinh.

- Hai yêu các ngươi chạy đến Tê Hà Sơn, muốn làm cái gì?.

Hồng Hồ mơ hồ cảm nhận được cao nhân đối diện, có cảm giác kỳ quái, ánh mắt đối phương cũng thỉnh thoảng nhìn đến, nhịn không được ngẩng đầu, trước tỷ tỷ một bước mở miệng.

- Tỷ muội chúng ta là phụng mệnh Mỗ Mỗ, nàng nói đến Hắc Sơn, tìm Hắc Sơn lão yêu, bảo bọn ta đến chỗ này, tiên sinh có phải là Hắc Sơn lão yêu?

Trước bàn đá, Yến Xích Hà nhìn rượu trong chén hương, nghe được Hồ Yêu hỏi ra lời này, ánh mắt nhìn lại đạo hữu đối diện.

- Không phải.

Lục Lương Sinh bưng chén rượu lên khẽ nhấp một cái, đang muốn nói chuyện, Hồng Hồ liền mở miệng.

- Vậy tiên sinh có biết, Thụ Yêu của Lan Nhược Tự?.

Bờ môi dừng lại trên miệng chén, nói lời này để Lục Lương Sinh sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ tới năm đó Thiên Niên Thụ Yêu thần trí hỗn loạn, bị hắn đặt ở Lan Nhược Tự trấn áp Địa Sát.

Sau đó gật gật đầu.

- Nhớ rõ.

Lời ấy vừa nói xong, không chỉ có Hồng Bạch nhị yêu, cả Yến Xích Hà, tay đều run một cái, rượu vẩy ra một chút.

- Thụ Yêu (Mỗ Mỗ) cùng Lục đạo hữu (vị cao nhân này) quen biết?.

- Xem ra, chúng ta tìm đều cùng là một người?.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch