Trong hạt mưa thưa thớt, mấy người nói cười kêu la vội vàng đưa xe lừa đi ra xa đường núi cuối cùng, Hồng Hồ yêu trốn ở giữa bụi cỏ thở ra một hơi, rũ cụp lấy lỗ tai cũng chuẩn bị rời khỏi, hướng sơn lâm tránh mưa.
Chuyện trợ giúp người giống như vậy đã có hơn mười lần rồi, lúc đầu giúp người còn có chút mới mẻ, nhưng càng về sau ngược lại càng ngày càng nghĩ cũng là chuyện bình thường.
Vẫn là nên để mình hưởng thụ những người này ở đây sau đó hút khô hết Nguyên Dương, như vậy mớithoải mái.
"Ngươi muốn đi ra ngoài..... "
Hồng Hồ yêu đi đến sơn lâm đột nhiên dừng lại, đệm thịt mềm đè ép một nhánh cây, đuôi dài nâng giữa không trung, nàng bận bịu nghiêng đầu nhìn lại bốn phía rừng hoang, hạt mưa đánh lấy lá cây đang ào ào rơi xuống.
"Chỉ có ngươi nghe được. "
Trong tiếng mưa rơi lớn dần, lời nói thản nhiên kia giống như vang lên ngay bên tai, lông Hồng Hồ dựng đứng lên, cong người lên, nhe răng phát ra tiếng gầm nhẹ. Chốc lát, âm thanh kia lại tới.
"Ta không có địch ý, không cần khẩn trương, Tiểu Hồ Ly, nói cho ta biết, có phải ngươi muốn rời khỏi hay không, trở lại sơn dã vô ưu vô lự sinh hoạt?"
Thân người Hồng Hồ cong lại, nhe răng cảnh giác ngắm đi bốn phía:
- Ngươi là ai? Lén lén lút lút ở chỗ này làm cái gì, có biết nơi này là Tê Hà Sơn hay không, nếu để cho Lục tiên sinh phát hiện ngươi muốn quấy rối, sẽ đem ngươi thu vào trong Hồ Lô.
"A? Giống như tỷ tỷ ngươi như thế?"
Âm thanh kia rất thản nhiên, nhưng ngữ khí lại ngả ngớn, tựa như thổi hơi bên tai Hồng Hồ nhẹ vang lên vậy.
"..... Vậy ngươi sợ sao? Thiên tân vạn khổ mới tu luyện thành yêu, một cái chớp mắt liền hóa thành một bãi nước đặc, ngươi sợ hãi không?"
Những chuyện này cũng biết..... Hồng Hồ xù lông dựng đứng lên, thân cáo hóa hình người, lợi trảo vung lên, đem một nhánh cây rủ xuống xé thành vài khúc rơi xuống mặt đất. Đi ra hai bước, mặt cáo ngắm nhìn bốn phía, miệng lộ ra răng nanh hai bên:
- Ngươi rốt cuộc là ai? Ra đây mau!
"Ha ha..... Không cần khẩn trương, ta không có ác ý, chẳng qua ta sẽ không hiện thân ở nơi này, bên kia miếu, còn có muội muội ngươi đang giám thị xung quanh... Ngươi muốn rời khỏi nơi này, không ngại đến ngọn núi Lục Lương Sinh thường đợi ở trên kia "
- Ta sẽ không tới.
"Đến đi, muốn rời khỏi nơi này liền đến tìm ta, bằng không ngươi sẽ phải ở chỗ này buồn chán trăm năm, thậm chí càng lâu hơn. "
Không để ý tới tiếng Hồng Hồ gầm nhẹ, âm thanh kia nói xong câu này thì cũng không còn dâng lên trong nội tâm nàng nữa, biến mất vào hư không.
Ào ào ——
Mưa rào xối xả, đánh vào rừng hoang, tiếng mưa rơi che giấu hết thảy những tiếng âm thanh xung quanh, Hồng Hồ một lần nữa hóa thành Hồ Ly đi đến huyệt động ướt lạnh. Nhìn đến một nhánh rễ cây duỗi ra trong động nước đọng tí tách rơi, dừng bước lại, đứng ở nơi đấy rất lâu, quay đầu nhìn lại màu xanh trong màn mưa ngoài rừng hoang, dãy mưa rơi như liên tiếp cả thiên địa, dãy núi uốn lượn phương xa tỏ ra thần bí.
"Ra ngoài..... "
Ánh mắt của nàng nhìn xuống dây thừng trắng trên tứ chi, con ngươi co rụt lại, chuyển thân mở ra tứ chi, kéo lấy đuôi dài phóng đi đến đồng ruộng, mặc kệ mưa to mà chạy nhấp nhô một bên Lục gia thôn, chạy hướng về phía tây Tê Hà Sơn, dọc theo vũng bùn trên đường núi chạy vội, mưa to vấy cả bùn đất vào trên da lông. Không lâu sau, có chút chật vật đứng lên một khỏa nham thạch lớn trên sườn đồi, nhìn cây tùng già nơi vách đá, nhà tranh tiểu viện.
- Ta tới rồi.
"Đã biết, ngươi sẽ tới, Tiểu Hồ Ly, ngươi vào nhà tranh đi. "
Biển mây cuồn cuộn ở trong núi, chim tước tránh mưa trên đầu cành cây gần đó nhìn xem một Hồng Hồ dầm trong mưa nhảy xuống nham thạch lớn, cảnh giác nhìn chằm chằm nhà tranh bên kia, nàng biết rõ đó là nhà cỏ Lục Lương Sinh ở lại, dù là người đã rời khỏi nhưng cũng còn có pháp lực duy trì, không dám tuỳ tiện tới gần.
Hồng Hồ cẩn thận từng li từng tí đi đến hàng rào cửa viện, nhìn lại cánh cửa đối diện, mõm dài thấp giọng mở miệng.
- Ta đang ở ngay ngoài viện.
"Ha ha, thật là Tiểu Hồ Ly nhát gan. "
Két két một tiếng, cánh cửa mở ra, một đạo nhân ảnh ngồi ở trong hướng về phía gương đồng chải vuốt tóc đen, thúy y sa mỏng hiện ra dáng người thướt tha, hơi liếc con mắt, có thần thái câu hồn đoạt phách, nhìn chằm chằm Tiểu Hồ Ly ở ngoài, trên môi khẽ nhếch lên.
"Lần này có thể yên tâm chưa? Vào đi, cấm chế nơi này, ta vô cùng quen thuộc "
- Bộ dáng của ngươi!
Hồng Hồ đi vào sân nhỏ mấy bước, nhìn chằm chằm mỹ nhân trang điểm bên trong, một loại cảm giác quen thuộc, tựa như đã thấy qua nơi nào rồi nhưng lại nhất thời lại nghĩ không ra.
Ánh mắt trái phải nhìn lại bốn phía, quả nhiên như đối phương nói, cấm chế Lục Lương Sinh bày xuống giống như đã mở ra một lỗ hổng, có thể để cho nàng đi vào.
- Ngươi nói ta có thể rời khỏi, hiện tại có thể nói cho ta...
Cạnh cửa nhà tranh, Hồng Hồ quay đầu trở lại, đang nói "Có thể nói cho ta... " âm thanh đột nhiên phanh lại, đáy mắt nữ tử lóe ra, một tiếng xôn xao, giống như lột ra da, bày ra trong không khí, khuôn mặt mỹ mạo của nữ tử còn in ở phía trên đang hướng về phía nàng mỉm cười.
- Ngươi?!
Một tiếng hoảng sợ la to trong nhắy mắt phát ra từ trong miệng Hồ Yêu, xông ra cánh cửa nhà tranh đang vội vàng đóng lại nhưng đã muộn, túi da tách ra bao phủ nàng lại cực kỳ chặt chẽ, như một viên thịt to lớn.
Hồng Hồ ở trong hí lên giãy dụa, tứ chi đạp loạn nhô lên nhô xuống tạo ra vết tích trên viên thịt. Không bao lâu, động tĩnh giãy dụa cũng biến mất, túi da tròn vo bọc lấy thân cáo chậm rãi hóa ra hình dạng nữ tử, từ trên mặt đất đứng lên, đùi ngọc tách nhẹ, chân trần nhẹ điểm trên mặt đất, lúc phóng ra cửa đã mang giày thêu nhẹ nhàng linh hoạt tinh xảo, trên thân là một bộ hồng sa tay áo dài, ngũ quan linh lung tinh mỹ, mi tâm điểm ra một vệt màu son.
Đẩy phiến cửa ra, mở lòng bà ra tay tiếp lấy nước mưa trên mái hiên đang rơi xuống, cảm nhận được ý lạnh.
- Ha ha... - Ha ha ha —— -
Nữ tử vung tay áo dài lên quét ra màn mưa, nhẹ nhàng bay vào trong núi, trong sơn thôn phía dưới màn mưa, miếu quan ngoài thôn, đột nhiên sáng lên một đạo pháp quang.
Phất tay đem ánh sáng đánh trật mặt nạ lên không trung.
- Ngươi cứ ở trong miếu đợi làm tượng bùn đi, Lục Lương Sinh là của ta! Ha ha ha...
Âm thanh bén nhọn cười khẽ, mặt nạ chuyển thân bay đi phương xa, trong nháy mắt biến mất tại núi xanh trong màn mưa....
Cùng lúc đó, Thương Ung ở phương bắc, dương quang xán lạn, tiếng ve kêu lúc lên lúc xuống, Lục Lương Sinh dắt con lừa già đi tới ngoài thành Thương Ung, đi vào một quán trà.