- Bánh hấp, nương tử nhà ta tự tay hấp, còn nóng hổi đây!
- Bánh bao thịt dê tây bắc, cam đoan không thể giả, hương vị không ngon, không lấy tiền. . . . .
Người đi đường rộn ràng, đông vui trong phố xá sầm uất.
Thương khách từ Ninh Hiệp trấn ở phía bắc xuôi nam đến, từng thương khách đi xe ngựa tập trung ở ngoài thành, tập hợp một chỗ trao đổi tin tức riêng phần mình, quán nhỏ ven đường, tiểu nhị cầm nồi lớn tiếng kêu to mời chào khách đến, cũng có nữ tử làm kỷ nữ lặng lẽ lôi kéo khách đi đến rừng cây nơi xa, dẫn tới người chung quanh ồn ào cười mắng.
Một mảnh ngư long hỗn tạp.
- Chọn cái tốt mà học.
Lục Lương Sinh đưa một ly trà lên miệng khẽ nhấp, đũa đầu gõ vang cái bàn, bên kia Lý Tùy An còn có Khuất Nguyên Phượng nhìn bốn phía vội vàng quay lại đầu, chỉ có Vũ Văn Thác phía bên phải đang từng ngụm nhai kỹ nuốt chậm, không để náo nhiệt bên ngoài ở trong lòng.
Trong quán trà, tiểu nhị bận rộn kéo mâm gỗ tới, đem một đĩa thức nhắm đặt trên bàn, cuối cùng mới buông xuống món ngon, thanh âm đều trở nên vang dội, dẫn tới khách nhân bàn bên trông lại.
- Bốn vị khách quan, đây là nửa con ngỗng nướng các ngài chọn, nướng rất lâu, khách quan đến là lúc lông chim vừa cháy hết, dầu mỡ quét lên trên, trong Thương Ung thành, món này coi đặc sản của tiểu điếm.
So với những người đi dã ngoại, Thương Ung thành thường có thương khách từ nam chí bắc tụ tập, quán trà giống như vậy cũng chú ý mua bán điểm tâm, món ăn tự nhiên cũng nhiều một phần.
- Ha ha, tiểu ca biết ăn nói, làm phiền giới thiệu đồ ăn cho chúng ta.
Lục Lương Sinh để đũa xuống chắp tay, lấy ra vài văn tiền đồng trong tay áo thả vào trong tay tiểu nhị, người sau cười hì hì thu vào bọc nhỏ bên hông.
Nói chung cũng hiểu ý tứ, tới gần vị khách để được thưởng tiền đồng.
- Khách quan có chuyện muốn nghe ngóng?
- Xác thực là có.
Tiến hành hỏi đường, thường xuyên đều có, ngược lại không cần giấu diếm, Lục Lương Sinh biết rõ loại địa phương như này, lưu lượng khách lớn lui tới giao hội ở đây, phương diện tin tức thường thường sẽ rộng một ít.
- Bốn người bọn ta muốn đi Tử Linh sơn, không biết tiểu ca có nghe qua gần đây hoặc là những châu khác có tên ngọn núi này?
- Cái này. . . . .
Tiểu nhị nhíu mày, suy nghĩ chốc lát, lắc đầu:
- Khách quan hỏi nơi đó ngược lại là có chút khó, theo tiểu nhân biết được, phụ cận cũng không có núi gọi danh tự văn nhã như thế.
- Tiểu ca không ngại suy nghĩ lại một chút?
Lúc này, bàn khách khác gọi tiểu nhị thêm đồ ăn, Lục Lương Sinh cũng không ép người ở lại, để hắn đi trước, nhớ tới lại nói cũng không muộn.
- Vậy được, bốn vị khách quan ăn cơm trước, đợi lát nữa tiểu nhân lại tới.
Tiểu nhị vắt khăn lau lên, xách theo mâm gỗ hướng bàn vừa rồi gọi hắn đi qua, bưng đồ ăn liền bận bịu chú ý khách mới vào cửa hàng, động tác tay chân có chút nhanh nhẹn, hai bên đều không trì hoãn.
Quán trà một mảnh huyên náo, Lý Tùy An, Khuất Nguyên Phượng cầm bánh ngọt và nước trà, thỉnh thoảng giật xuống một mảnh thịt ngỗng nhét vào trong miệng, ăn thơm ngọt.
Một bên, Vũ Văn Thác gác lại đũa:
- Sư phụ chuẩn bị để ba người đệ tử khi nào ly khai, một mình tu hành?
Nghe nói như thế, hai người Lý Tùy An dừng lại động tác nhấm nuốt, nhìn lại sư phụ một bên khác.
Lục Lương Sinh buông chén trà xuống, suy nghĩ một lát, trước đó có nói qua sau khi rời khỏi Lan Nhược Tự liền để ba người rời đi, riêng phần mình lịch luyện một phen, ngược lại vội vàng muốn làm sao ứng phó Kỳ Hỏa Giáo, cuối cùng quên mất chuyện này.
- Ừm. . . Ngươi không nói, vi sư kém chút đem chuyện này ném đến sau đầu, như vậy đi, đợi lát nữa ra địa giới Thương Ung, ba người các ngươi tự chia tiền bạc để trên đường sử dụng, còn đi nơi nào, cũng từ chính các ngươi quyết định, lịch luyện bao lâu hoặc trên đường có việc khó không thể ứng phó, có thể dùng pháp khí đưa tin mà vi sư cho các ngươi, để ta biết được phương hướng.
Nghe có thể một mình hành tẩu lịch luyện, Lý Tùy An đều quên gặm bánh, nhìn chằm chằm nước trà trên bàn hắc hắc cười không ngừng, Khuất Nguyên Phượng vuốt ve râu ngắn mọc ra dưới cằm nhìn lại Vũ Văn Thác, tình nghĩa hai người từ lúc bên cạnh hòa thượng mập liền gắn bó, đã cùng đi, khẳng định cũng phải cùng đi, đại khái là muốn theo Vũ Văn Thác đi hướng Trường An.
Sau đó, cơm nước xong xuôi Lục Lương Sinh lại cho gói ngỗng nướng cùng mấy khối bánh bột ngô, để tiểu nhị tới tính tiền.
- Hết thảy sáu mươi văn, đúng rồi, khách quan, chuyện lúc trước ngài hỏi, tiểu nhân thực sự không biết, bất quá hướng khách nhân khác trong tiệm nói bóng nói gió hỏi một lần, ngược lại có một tiểu thương biết rõ, hắn nói là ở phía đông bắc Hạ Linh châu, chỗ đó gần biển cả, cách nơi này đại khái hơn nghìn dặm lộ trình.
Tiểu nhị quan sát vị trước mặt này một chút, tùy thân mang theo trường kiếm, ngoại trừ một thanh niên râu ngắn dáng người cường tráng, còn lại ba vị, nhìn không giống có thể đi xa nhà, đặc biệt là lúc tới còn dắt một đầu lừa già rụng lông, càng không khả năng đi đường xa như vậy.
- Bốn vị nếu muốn du lãm danh sơn, cần gì đi xa như vậy, ngàn dặm xa xôi, trên đường còn không biết có hung hiểm gì.
- Tạ ơn tiểu ca hảo tâm nhắc nhở.
Kết xong sổ sách, Lục Lương Sinh lấy ra bao ngỗng nướng, bánh xách ở trong tay, thả trên giá sách, đi đến cửa quán trà cũng chắp tay tiễn biệt tiểu nhị, chính mình dắt dây cương, lôi kéo lừa già vượt qua người đi đường rộn rộn ràng ràng, đi đường nhỏ hướng đông ít người qua lại.
Phất tay trên lưng lừa xóa đi Chướng Nhãn Pháp, Tôn Nghênh Tiên bị bó như bánh chưng được để xuống, Lục Lương Sinh mở ra bao lá sen chứa ngỗng nướng, bánh để lên một tảng đá, tiện tay hướng Đạo Nhân quơ quơ.
Dây thừng tự hành trượt xuống trên mặt đất, Tôn Nghênh Tiên phun ra miếng vải trong miệng, nhào nặn cánh tay.
- Ngươi đối xử ta thế sao.....
Xé thịt ngỗng nướng nhét vào trong miệng hắn, ngăn chặn lời hắn nói, Lục Lương Sinh cầm một nửa còn lại, đi đến giá sách, Đạo Nhân cóc sớm buộc lại tạp dề, ngồi xếp bằng trong gian riêng chờ.
- Mau mau thả xuống.
Con cóc cầm ra gia vị mài thành bụi phấn vẩy tới phía trên, dùng sức ngửi một cái, thò người ra, duỗi màng.
- Không cần phải để ý đến vi sư, Lương Sinh tự đi làm việc của mình đi.