Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 371: Lục Lương Sinh Bán Kiếm

Chương 371: Lục Lương Sinh Bán Kiếm




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Kỳ Hỏa giáo này, phía dưới đã chôn bao nhiên người.

Người qua lại trên đường vẫn huyên náo, ve kêu lên xuống nhịp nhàng, Lục Lương Sinh lặp lại một câu, nhìn chằm chằm vào mặt bàn dùng nước trà viết ra chữ "Chém". Đối diện, Tả Chính Dương cụt một tay nắm chặt quyền đập mạnh trên mặt bàn, nước trà bị chấn động tràn ra, đũa cũng run lên lách cách, hắn đè thấp giọng nói.

- Đám người này quả thực nên giết!

- Ừm.

Đầu ngón tay Lục Lương Sinh nhẹ nhàng quệt qua một vệt, viết chữ trên bàn, chữ "Chém" hóa thành một dòng suối ngưng tụ trên đầu ngón tay của thư sinh, hất lên ống tay áo che lấp đi.

- Nhưng việc này, Thiên Vệ vẫn không nên động đao, ngươi mới bước vào tu hành, tu la đạo cũng không tốt.

Nói xong, đứng dậy đi ra ngoài quán trà, cầm dây cương lừa già, ngước đầu nhìn lên bầu trời, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu trên mặt hắn, chỉ có Đạo Nhân, Tả Chính Dương bên kia nhưng nghe được âm thanh đang nói.

- Ta tới đây!

Lục Lương Sinh dắt lừa già, lách qua người đi đường qua lại xung quanh, lần nữa xuất hiện diện mạo bên ngoài đã thay đổi, đã là bộ dáng một trung niên nho sinh, râu quai nói dài nửa thước, áo bào cũ kỹ, thoáng như nho gia nghèo túng. Rộn ràng du nhập vào giữa những tiểu thương đi đường, thân hình mơ hồ, trực tiếp xuyên qua quan ải.

Trong quán trà, Đạo Nhân cùng Tả Chính Dương liếc nhau.

- Chúng ta làm cái gì?

Người sau cầm trường đao lên vác trên bả vai, nhanh chân đi ra quán trà:

- Đi Tử Linh sơn chờ hắn....

Tuấn Dương thành ở phía đông Linh Hạ châu, rừng dựa vào biển, hải sản vô cùng phong phú, quản hạt mười sáu hương trấn, phía tây, nam hai mặt ruộng tốt phì nhiêu, tổng thể còn giàu có hơn rất nhiều so với mấy châu huyện trong thành khác, đường đi rộng rãi sạch sẽ, mái hiên nhà lầu cao lớn, cửa hàng san sát nhau, cũng có vài mái hiên nhà thấp bé trong hẻm nhỏ, người bán hàng rong gồng gánh đi khắp hang cùng ngõ hẻm cao giọng rao hàng.

Ánh nắng nghiêng nghiêng rơi xuống cũng như con đường ngày xưa, thỉnh thoảng có lục âm ăn mặc khác nhau đeo đao kiếm qua lại.

- Hôm nay có vị đại nhân vật trong hội, nghe nói không khả quan lắm, hôm nay trở về hơi trễ.

- Không biết là ai?

- Đúng đó, bất quá Đại sư huynh còn muốn hợp tác, nghe hắn nói hình như là từ Tử Linh sơn tới...

- Đừng nói nhiều.

Một nhóm bảy tám người ăn mặc như võ giả nói chuyện với nhau, từ chính giữa con phố dài mà đi qua, lục lâm khách hay tiểu thương trong thành đi ngang qua đều lập tức tránh qua hai bên.

Lúc này, trong nhóm người đó, có âm thanh bỗng nhiên hô lên:

- Chờ một chút, bên kia có một thư sinh.

Đám người đang đi dừng bước lại, ra hiệu phương hướng nhìn lại, một trung niên thư sinh, áo bào màu xanh giặt nhiều đến mức trắng bệch, trên đầu quấn khăn chít đầu, dắt theo một lừa già đầu trọc lông ngồi bên đường, râu quai nón lôi thôi giống như vài ngày chưa được tẩy rửa. Nếu như là một lão thư sinh cũng không phải đến mức hấp dẫn chú ý của mấy người, mà là đối phương ngồi ở chỗ đó, vây quanh một thanh bảo kiếm, vỏ kiếm Hắc Sa, chuôi kiếm khảm nạm ba viên hồng ngọc, người biết hàng, nhìn một chút liền nhận ra chỗ bất phàm.

Bảy người liếc nhau, một người to con trong đó bỗng nhiên -Ôi- một tiếng, bước nhanh tới, cổ họng giật ra, cầm thanh kiếm kia vào trong tay.

- Đây không phải là thanh kiếm hôm trước ta vừa ném sao? Tại sao giờ lại ở trong ngực lão gia hỏa này, nhanh chóng đưa đây cho ta!

Trung niên thư sinh kia vội vàng nhích lại gần bên cạnh con lừa, hai mắt có chút kinh hoảng đảo qua bảy người mới tới, nghiêng người ôm sát kiếm vào trong ngực.

- Sao có thể là của các ngươi được, đây là do tổ tiên ta truyền lại, hôm nay mới lấy ra muốn bán lấy tiền.

- Cái gì mà tổ tiên nhà ngươi, tổ tiên nhà ngươi có thể có cái này được sao?

Tên to con thấy lời nói vừa rồi vô dụng, không những thế lại còn mất mặt trước đồng bạn, hứ một cái, kéo ống tay áo lên đoạt thanh kiếm trong ngực lão thư sinh, dùng sức giựt thanh kiếm ra khỏi tay đối phương.

- Quay trở về rồi nhìn.

Sau đó phất tay về phía đồng bạn.

- Đi thôi, trở về nói với đương gia, chắc chắn ngài sẽ cao hứng.

- Các ngươi quay lại đây, trả thanh kiếm lại cho ta!

Lão thư sinh nằm bẹp trên mặt đất kêu khóc vài tiếng, chật vật bò dậy đuổi theo hai bước lại bị mấy tên bán hàng rong bên cạnh ngăn lại.

- Ôi, vị tiên sinh này, ngươi cũng đừng đuổi theo, mấy người này không chọc được đâu.

- Nhưng..... nhưng đó là kiếm của ta mà, do chính tổ tiên truyền xuống, nếu không phải gia cảnh khó khăn ta cũng không lấy ra bán gấp như vậy, nhưng tại sao mới mang ra đường đã gặp loại chuyện như vậy.

Thư sinh dùng sức đánh vào ngực, người ngoài thở dài, vỗ vỗ cánh tay hắn an ủi hai câu, lấy bao nhỏ treo trên quầy hàng, đưa tới.

- Được rồi, của đi thay người, những thứ này ngươi cầm đi, mau trở về chớ trêu chọc nhóm người này, quan phủ dù quản cũng sau vài ngày lại thả ra, đến lúc đó người gặp nạn không phải là chúng ta sao.

Người bán hàng rong, bách tính xung quanh ở gần đó đều nhất nhất gật đầu lao nhao phụ họa.

- Đúng vậy đó, những người này đều sẽ dùng công phu quyền cước, còn dùng đao côn, không thể trêu vào.

- Lần trước có một người bán hàng cũng không cam lòng bị lấy mất đồ ăn nên đuổi theo, kết quả đã qua mấy tháng rồi vẫn không thấy hắn bày quầy bán hàng ở bên này, nghe nói người đó bị đánh gãy tay gãy chân, nằm ở trong núi nuôi sói rồi.

- Cũng không phải sao, việc này ta cũng nghe nói, hàng xóm hắn còn chạy tới báo quan, nửa đường bị đánh một bữa, nằm nửa tháng mới xuống được giường, quan phủ muốn truy cứu cũng khó khăn, người tìm không thấy, hung thủ cũng tìm không thấy, đến bây giờ bà nương của tiểu thương đó cũng muốn điên luôn rồi, mỗi ngày đều ngồi trước cửa nhà chờ nam nhân của mình trở về, ai…

- Ai, cho nên mới nói vị tiên sinh này, kiếm đã mất thì cho nó mất đi... Ai, người đâu rồi?

Một nhóm bách tính bán hàng rong vây quanh nói chuyện lúc này mới kịp phản ứng, trung niên thư sinh bị cướp bảo kiếm tổ truyền cùng đầu lừa già kia đều không thấy. Có người nhìn quanh bốn phía:

- Chắc là đã đi rồi.

Ngay chỗ ngoặt trên phố, trung niên thư sinh đi sát qua bả vai người đi đường, khi tới gần đầu phố đã thành bạch bào hoa văn, lừa già dắt phía sau đong đưa lục lạc chuông dưới cổ, đi qua đường phố, đi ra ngoài thành.

Lần theo tới nhà tiểu thương trong miệng đám người kia trước đó nói, đi qua một mảnh đồng ruộng hoang vu, mặt trời đã ngã về tây, không xa bờ ruộng có một mái nhà tranh, một phu nhân búi tóc hoa râm, y phục cũ nát, khép người cuộn tròn ngồi một bên cánh cửa, đầu tựa khung cửa nhìn ra ngoài.

Nghe được tiếng chuông đồng đinh đinh đang đang mới nhúc nhích một chút đầu hơi lệch qua nhìn thư sinh cùng con lừa đang đến gần.

-... Ngươi có nhìn thấy Thuận Nghĩa nhà ta hay không?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch