Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 372: Trảm!

Chương 372: Trảm!




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lục Lương Sinh lắc đầu, từ giá sách lấy ra giá vẽ, ngồi xuống bên cạnh lão phụ nhân, không thèm để ý tới mùi thối trên người nàng.

- Không nhìn thấy.

- Vậy sao.

Lão phụ nhân vịn cánh cửa chậm rãi đứng lên.

- Hắn hẳn chuẩn bị trở về rồi, bình thường giờ này hắn đều trở về... sắp trở về rồi... Ta phải đi vào nấu cơm cho hắn…

Lục Lương Sinh cười cười, để cho nàng đi vào, một bên mài mực, vừa nói:

- Thuận Nghĩa dáng dấp thế nào? Có đẹp hay không?

Lão phụ nhân đang vào nhà mắt sáng rực lên, trên mặt rốt cục cũng có một chút biểu lộ.

- Làm gì đẹp mắt chứ..... Đều già cả rồi, lúc tuổi còn trẻ... Mày rậm mắt to..... Cũng có thể coi như dáng dấp đẹp mắt..... Nhưng mà làn da quá đen.....

Nói đến nam nhân của mình, lão phụ nhân mặc dù có chút điên, nhưng trên mặt lại vô cùng vui vẻ, cũng không biết nấu cái gì, lửa trong lò cũng không thèm nhóm, an vị ngồi trên ghế đẩu nói liên miên lải nhải về "Thuận Nghĩa".

Ngoài phòng, Lục Lương Sinh ngồi tại cửa ra vào, bút trong tay di chuyển, nhanh chóng phác họa lên trên trang giấy trắng, "Thuận Nghĩa" trong miệng lão phụ nhân miêu tả dần dần lộ ra hình dáng.

Trời chiều hạ xuống một vệt tàn hồng cuối cùng, Lục Lương Sinh đứng lên, tại góc dưới bước trang hạ xuống hai chữ Thuận Nghĩa. Cầy trang giấy lên thổi thổi mực chưa khô phía trên, chuyển thân đi vào nhà cỏ, treo vào vách tường trong phòng, cất lại bút lông, quay ra ngoài, lúc này mới dắt lừa già rời khỏi. Trong tà dương đỏ hồng, một lão nông giơ cuốc lên từ trong ruộng đi ra, gặp thoáng qua thư sinh rồi đi vào trong phòng. Không lâu sau vang lên tiếng lão phụ nhân gào khóc.

- Lúc này tặng cho nàng một thứ để tưởng niệm.

Gió phất qua đồng ruộng, áo bào phần phật bay múa, Lục Lương Sinh nghiêng đầu nhìn lại thành trì......... Bóng đêm như thủy triều nuốt hết tàn hồng, bao phủ thiên địa, phủ đệ uy nghiêm thắp lên đèn lồng đỏ chót, bảy người trở về gấp bắt chuyện qua với thủ vệ, vây quanh một thanh bảo kiếm trong tay nhanh chóng chạy tới đại sảnh tiền viện.

- Đương gia nhìn thấy bảo kiếm này, chắc chắn sẽ ban thưởng cho chúng ta!

Đang nói chuyện đã đi đến trước đại sảnh, đèn đuốc sáng trưng, soi sáng ra hai thân ảnh đang uống rượu cùng nhau, tiếng nói đứt quãng như đang nói gì đó.

Đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, đèn lồng dưới mái hiên nhẹ nhàng lay động trong gió, phía dưới mái hiên là vài thị nữ dung mạo thanh lệ nâng rượu, bưng thức ăn bước chậm rãi liên tục đi qua mặt đất gồ ghề vào cửa phòng.

Ánh nến đặt ở giữa bàn trong phía trong, từng thị nữ đặt thức ăn, rượu xuống, hán tử râu quai nón đứng ở một bên sắn ống tay áo lên cầu bầu rượu rót cho vị ngồi ở giữa.

- Hộ Pháp, không biết khi nào ta mới có thể vào giáo?

- Phải qua một đoạn thời gian nữa.

Thân hình người cầm đầu cao gầy, cộng thêm râu ngắn cùng một thân bào phục màu đen rộng rãi càng khiến người đó càng gầy thêm, cầm chén qua cũng không thèm chạm cốc cùng đối phương, khẽ nhấp một miếng.

- Hiện giờ Minh Tôn vẫn còn đang bề bộn, chuyện tạp vụ trong giáo đều do bốn Hộ Pháp chúng ta quản lý, ngươi muốn nhập giáo cũng được nhưng cung phụng ở đây phải tăng thêm một chút.

Đặt chén xuống, đột nhiên đưa tay kéo thị nữ đang rót rượu cho hắn ngồi vào trong ngực, hán tử râu quai nón ngồi ở một bên hiện ra nụ cười lập tức rút lại chén rượu tự uống một mình.

- Vâng, cung phụng chắc chắn sẽ đưa đến trên núi, chỉ là…

Ngữ khí đại hán có chút do dự, dừng một chút.

- Hộ Pháp, nữ tử có thể giảm xuống một phần không, hôm nay hài đồng vừa độ tuổi tuy có nhưng không dám bắt nhiều, đến lúc đó chỉ sợ gây chú ý tới quan phủ, đành phải chạy xa ra hơn chút nên không đủ thời gian.

Đại hán râu quai nón thân hình khôi ngô, một thân nội lực hùng hậu, trong giang hồ nói đến danh hào "Hồn Thiên Thần Quyền", không ai không biết danh tiếng Giang Lập Anh hắn, không dám nói siêu việt nhưng tiêu chuẩn nhất lưu cũng có. Nhưng bây giờ ở trước mặt đối phương lại giống như một chú chó ngoan ngoãn, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

Người được xưng là Hộ Pháp với thân hình cao gầy râu ngắn giờ đang bấm vào gương mặt của một thị nữ, đụng vào hôn một cái, ôm eo nhỏ nhắn của nữ tử, không thèm nhìn đến Giang Lập Anh ở bên cạnh, chỉ đơn giản trả lời một câu.

- Đó là chuyện của ngươi.

- Vâng.

Giang Lập Anh nhìn thị nữ trong ngực đối phương, thở dài nghiêng mặt qua một bên, qua đêm nay thị nữ này cũng không thể sống lâu được, dù sao cũng cảm thấy đáng tiếc vì mình dùng tiền mua vào, không hề giống với việc bắt từ ngoài, hơn nữa bộ dáng dáng người đều được tỉ mỉ chọn lựa.

Nhưng thân phận người trước mặt này toàn bộ bang hội chỉ mỗi mình hắn biết được, mỗi tháng đều sẽ có một lượng cung phụng nhất định do hắn tự mình áp giải mang vào trong núi, sau đó lại đem một nhóm da bọc xương hoặc thi thể không được đầy đủ của nữ tử mang xuống đi chôn.

Cho dù có chưa chết, huyết nhục tinh khí cơ bản đã bị hút khô khó có thể xuống núi sống qua hai ngày.

Giang Lập Anh không dám phản kháng, hắn vốn chỉ là một tên du côn vô lại ở phương bắc, nếu không phải cơ duyên xảo hợp được đối phương nhìn trúng nâng đỡ thì khó có thể tận hưởng phú quý như bây giờ.

Hồn Thiên Thần Quyền mà giang hồ đồn đại trong tay hắn cũng chỉ là võ công đối phương tùy ý ban cho, nghe nói nếu có thể tiến vào giáo sẽ được học pháp thuật Tiên gia chân chính.

Mười mấy năm qua hắn đều dùng toàn lực giúp Kỳ Hỏa giáo làm việc, thậm chí trụ sở các nơi đều điều động võ giả trong bang hội đi qua đóng quân Ngoại môn cung cấp cho cao nhân trong giáo phân công.

Bất quá ba năm này hắn cũng nghe qua một vài lời đồn từ bên ngoài, nhất là ở trụ sở Trường An khi người dưới trướng còn sống trở về nói cho hắn biết trên đời này còn có Tiên gia cao nhân, trụ sở Kỳ Hỏa giáo trong thành Trường An, một thì bị Đại Tùy Thanh Hà Công bắt được, tựa hồ đã chú ý tới bọn hắn.

Lúc này Giang Lập Anh mới muốn nhanh chóng thoát khỏi tầng phân phận này, gia nhập vào trong giáo trở thành người tu đạo, như thế sẽ không còn lo tới tính mệnh nữa.

Tâm tư nhẹ nhàng bình tĩnh lấy lại tinh thần, hắn định mở miệng nghe ngóng chuyện liên quan tới tu đạo, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân, bảy người dưới trướng hắn đang đứng ở thềm đá bên ngoài, hình như có chuyện quan trọng bẩm báo.

- Ngươi đi đi.

Hộ Pháp kia phất phất tay.

- Hộ Pháp đợi chút.

Giang Lập Anh xin lỗi một tiếng, thân thể hùng tráng khom người ra khỏi hội trường, đi tới cửa sống lưng mới thẳng tắp đứng lên, như núi cao đứng ở trên thềm đá, ánh mắt uy nghiêm đảo qua bảy người phía dưới.

- Không biết ở trong đang có khách quý sao?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch