Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 394: Xem Cá Lớn

Chương 394: Xem Cá Lớn




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Trong song cửa rộng mở, lão nhân thân mang thường phục màu đen, râu tóc hoa râm đang muốn dựng đứng, dùng sức đập vang mặt bàn, nhìn chằm chằm bốn thư sinh xếp thành một hàng phía dưới.

- Mặt mũi người đọc sách Nam Trần ta đều bị bốn người các ngươi làm mất hết!

Trong bốn người có âm thanh nơm nớp lo sợ hơi mở miệng:

- Thị lang à, không còn Nam Trần nữa rồi.

- Im miệng!

Lại là thình thịch một tiếng mặt bàn bị đập vang, lão nhân giận dữ mắng mỏ một câu, ánh mắt uy nghiêm đảo qua để bốn Nam Hương Tứ Tú sợ đến rút cái cổ lại.

- Phải chi vào một tháng trước, bốn người các ngươi đến Lại Bộ truyền tin, hiện tại khi nào rồi mới đến? Chỗ trống sớm mất, muốn làm quan, có thể, đi tây bắc đi, chỗ trống nơi đó còn nhiều, rất nhiều!

Vương Phong, Mã Lưu, Trương Thích, Triệu Thảng bốn người nghe nói như thế liền lập tức luống cuống, cùng nhau chen lên chắp tay thở dài.

- Mẫn Thị Lang, làm thế nào đi đến tây bắc kia được, bão cát lớn, còn có Đột Quyết, đất nghèo người gầy, bốn người chúng ta ở chỗ đó sao chịu được.

- Đúng vậy đó đúng vậy, trên đường cường đạo càng nhiều, nói không chừng còn chưa lên đảm nhiệm, người đax không còn nữa.

- Mẫn đại nhân, chúng ta nói thế nào cũng là người Nam Trần, không thể mắt nhắm mắt mở một chút, dành tý tiện nghi.....

- Cút!

Mẫn Thường Văn vung ống tay áo lên kém chút đánh trung mặt Triệu Thảng đang nói chuyện, tức giận muốn ngất chỉ ra ngoài cửa:

- Chính là xem các ngươi đã từng cùng là người Nam Trần mới cho các ngươi bốn chỗ trống, mấy huyện Tây Bắc, bản thân các ngươi chọn đi! Hiện tại lăn ra ngoài cho lão phu, nhìn thấy bốn người các ngươi ta liền tức giận!

Thình thịch một tiếng, cửa gỗ mở ra. Bốn thư sinh tè ra quần chạy ra, nhanh lao qua Nguyệt Nha Môn, kém chút đụng vào quản sự trong phủ, người sau quay đầu nhìn lại bốn người, sau đó đi vào thư phòng.

- Lão gia, bốn người này xảy ra chuyện gì?

- Hạng người đầu cơ trục lợi.

Trong lòng Mẫn Thường Văn xác thực muốn giúp bốn người này, lúc trước thủ vững thành sau lại bị phá thì không nói làm gì, nhưng ngay khi Tùy quân mới lên bờ, bốn người này giống như nghênh đón phụ mẫu, mở cửa ra... Làm một thừa tướng Trần triều thao tận tâm lực, Mẫn Thường Văn thấy thế làm sao không tức?

Lão nhân uống một ngụm trà, ngồi trở lại phía sau bàn đọc sách, tâm tình thong thả, mở miệng hỏi quản sự có chuyện gì mà tới, người sau nói trong cung truyền tin tới để Mẫn Thường Văn sáng sớm ngày mai tiến cung, cùng văn võ trong triều xem thi cốt Ngư Yêu.

- Thi cốt Ngư Yêu?

Đoạn thời gian này, lão nhân ngược lại đã nghe qua một phần tin đồn, nhưng lại không để ở trong lòng, vội vàng thống kê Lại Bộ văn thư, tham gia sắp xếp bổng lộc quan viên.

"Lại là yêu, hẳn lại là hạng người bàng môn tà đạo nào đó lấy cơ hội này lẫn vào triều đình chăng?"



- Nghe nói hôm nay thi cốt Ngư Yêu sẽ vào thành, không biết thực hư thế nào.

- Đương nhiên thật, không thấy trà lâu tửu quán trên con phố dài này đều bị người người đặt trước rồi sao?

-... Hơn phân nửa là những phú gia nhận được tin tức.

Trường An bây giờ đã là đại đô thành trung tâm thiên hạ cửu châu, chính trị, kinh tế, quân sự đều tập hợp tại đây, Hoàng đế Dương Kiên triều Tùy từ Bắc Chu bình ổn tiếp nhận hoàng vị, tăng thêm nội tình bắc địa trước kia, mấy năm này đã nhanh chóng trưởng thành, cho dù có ngoại địch ngoài biên rất nhiều nhưng cũng khó có thể rung chuyển.

Thương nghiệp um tùm kéo theo kinh tế các nơi tới đây, thành Trường An trước kia vốn đã phồn vinh bây giờ lại càng thêm chen chúc, sau khi nghe được tin tức có thi cốt Ngư Yêu vào thành, cơ hồ toàn thành đều oanh động lên, phủ doãn Trường An lại phải xuất động nhân thủ tới duy trì trật tự, sai dịch cầm đao côn tạo thành bức tường người, hoặc kết thành đội tuần tra thủ hộ hướng dẫn bách tính xuôi theo trên đường phố, đem bọn hắn nhét trở về trong đám người dưới hai mái hiên.

- Trở về trở về, người lớn như vậy rồi, thế nào còn không hiểu chuyện!

- Bên kia, đem chân ngươi rụt về dùm, muốn làm gì? Đứng ở bên đường để cho người ta thấy ngươi vừa mua giày sao?

-... Trên lầu, xem thì xem, đừng đem những thứ ăn ăn xong ném xuống dưới này, cẩn thận nếu không ta nhốt vào trong lao cho hưởng thụ mấy ngày!

Sai dịch lớn tiếng quát tháo, đi qua nơi tràn đầy người chen người, trên lầu hai, Mẫn Nguyệt Nhu thân mang nam trang mang theo tiểu nha hoàn Thổ Linh ngồi cạnh cửa sổ uống nước trà, tiểu nha hoàn hiếu động, thỉnh thoảng lại rướn cổ lên hướng tới điểm cuối cùng của phố dài nhìn quanh, hoặc khi nghe được tiếng người nào đó lại hưng phấn chạy tới một cửa sổ khác, sau đó thất vọng ngồi trở lại.

- Tiểu..... Thiếu gia, thế nào lại còn không có vào thành.

- Không vội, phụ thân đã vào cung, các văn võ khác cũng đều đi rồi, hơn phân nửa là cùng bệ hạ nhìn xem bộ dáng thi cốt Yêu Quái ra sao.

Mẫn Nguyệt Nhu nhai kỹ nuốt chậm thưởng thức trà mứt, món điểm tâm ngọt, hương vị trên tự nhiên không so được với đồ mà đại thẩm phòng bếp trong phủ làm ra, bất quá cũng không thèm để ý, lần này đi ra ngoài chỉ là muốn nhìn bộ dáng vị thư sinh chém trừ Yêu Quái đã từng nhận biết kia ra sao một chút, mặc dù cũng không biết có phải là Lục Lương Sinh hay không. Nhưng nếu như là những người kia miêu tả không nói bậy, vậy hẳn là hắn, dù sao cũng ít có thư sinh nắm một đầu lừa già trảm yêu trừ ma hành hiệp trượng nghĩa tứ phương.

"Hẳn là sẽ là hắn..... Mà chính là không biết còn nhớ đến phụ thân hay không..... Còn có cố nhân này là ta, cũng không thông báo sẽ đến Trường An nữa chứ. "

- Đến rồi!

Chống đỡ cái cằm, đầu ngón tay Mẫn Nguyệt Nhu đang vuốt một miếng mứt đẩy tới đẩy lui ở trong mâm, lúc đang suy nghĩ, nơi xa phố dài ngoài lầu phía dưới bỗng nhiên có tiếng người la to.

- Đến rồi!

Theo sát biển người chật chội, từng cái cổ rướn lên đi mà nhìn, rất nhiều rất nhiều âm thanh của mọi người lao nhao hô lên.

- Tới thật rồi.

- Ôi, mấy chiếc xe lớn!

- Đừng đi xuống, cẩn thận bị thi cốt Ngư Yêu dính vào xúi quẩy!

- Đánh rắm, chết cũng đã chết rồi, đừng sợ quá mức chứ, trong thành này, chúng ta người nhiều, một người một miếng nước bọt đều có thể dìm nó chết đuối!

Đột nhiên trong tiếng ồn ào sôi trào kêu to, chủ tớ hai người ngồi trên lầu các quán trà nhanh chóng tới gần song cửa, tân khách ngồi trên lầu khác cũng chạy tới, đưa đầu nhìn quanh. Nha hoàn Thổ Linh đẩy ra một nam nhân đầy thân mồ hôi bẩn, một bên che chở tiểu thư nhà mình, một bên đi chen tới, thế nào cũng nhìn không thấy bên ngoài, đầu đổ đầy mồ hôi. Thật vất vả chen qua một khe hở, đội xe phía dưới chậm rãi đi đến.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch