Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 395: Thần… Chỉ Muốn Tán Dương Một Phen

Chương 395: Thần… Chỉ Muốn Tán Dương Một Phen




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ba chiếc xe ngựa, phía trước hai khung càng xe ngược lại là không có cái gì hiếm lạ, chiếc ở giữa kia có tới bốn con tuấn mã lôi kéo, thùng xe chiếm một nữa đường đi, bốn bánh xe gỗ liên tục phát ra tiếng, phía trên đóng một tầng vải trắng, bị dây thừng trói vài vòng cực kỳ chặt chẽ. Ngẫu nhiên có gió thổi tới, nhấc lên một góc, lộ ra đuôi cá khổng lồ lộng lẫy, làm cho dân chúng đứng đầy dưới mái hiên nhà ven đường phố trong thành tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

- Chậc chậc, cá lớn như thế chỉ sợ đời này cũng khó khăn gặp được một lần.

- Hiện tại ngươi không phải đã gặp được sao.

- Đã lớn như vậy cũng không biết thế nào biến thành Tinh Quái.

- Điều đó còn cần phải nói sao, khẳng định là ăn người rồi, chính là không biết đã ăn bao nhiêu..... Mới có thể dài lớn như vậy.

- Ai u, kiểu nói này, vậy người chém giết Yêu Ngư này hẳn là cao nhân lắm đây, chẳng phải là càng thêm lợi hại sao?

-... Vậy khẳng định là, bất quá nghe lời đồn bên ngoài đó là một thư sinh trẻ tuổi...

Đội xe dần dần đi qua từ trong tầm mắt, Mẫn Nguyệt Nhu vừa lòng thỏa ý từ trong đám người đi ra, lôi kéo Thổ Linh vẫn còn đang muốn tính tiền rời khỏi, giờ vào xe ngựa của phủ đi theo phía sau lại nhìn thêm một trận, thẳng tiến đến Hoàng Thành, lúc này mới thừa dịp mẫu thân trong nhà không có phát giác liền nhanh chóng đi về.....

Ba chiếc xe ngựa, trước sau hai chiếc dừng lại tại cửa cung, chiếc ở giữa kia chính là đặc cách xuống, dù sao thi cốt Ngư Yêu kia cũng quá lớn, cửa nhỏ hai bên căn bản qua không được, tướng lĩnh thủ vững nơi đây cũng hỏi thăm quan viên Trung Thư Tỉnh. Không lâu sau, trời nắng đầu thu càng trở nên tươi đẹp, lâu vũ ở giữa cung xá san sát nối tiếp nhau, cận vệ trong cung hộ tống chiếc xe chậm rãi chạy qua thành cung cao ngất.

Nơi đi qua kia chính là Đại Hưng cung, từng tòa đừng điện nối liền, Dương Kiên đứng ở trước điện Trinh Quán, trái phải đều là văn võ trong triều, cũng có Xá Nhân Quán, Trung Thư Tỉnh, Môn Hạ Tỉnh, Sử Quán Quan cũng cùng đi.

Cách nhau ba năm, hai tóc mai Dương Kiên lúc này đã nhuộm dấu vết năm tháng, thân thể so với lúc trước cũng phát phúc hơn rất nhiều, nhìn thấy sĩ tốt kéo xe ngựa tới vén vải trắng lộ ra một xương cá to lớn, có thể so với phòng ốc nhân gian tầm thường, đi qua nửa tháng lặn lội đường xa, lúc này đầu cá vẫn tươi sống như cũ, mắt cá còn có thể thấy được thần sắc, nhìn qua thì y như còn sống, vẫn rất uy mãnh.

Bên cạnh, tộc đệ Dương Tố khẽ vuốt râu dài tới gần.

- Bệ hạ, con cá này nghiễm nhiên đã thành yêu.

- Làm sao mà biết?

- Cốt sắc thành ngọc, mắt cá có thần mà không tan, chính là thành yêu mà hiện ra, huống chi nhìn qua bất quá chỉ là một đầu cá trắm đen, có thể to lớn thành như vậy, không phải yêu thì sao mà được.

Nghe tộc đệ nói xong lời này, Dương Kiên nhẹ gật đầu, trong chuyện tu đạo hắn cũng không rõ ràng, bất quá con cá lớn này đưa vào Trường An, tự nhiên muốn sử dụng một phen. Lại nhìn chốc lát, cho người đem thi cốt Ngư Yêu này mang đến cất giữ trong uyển, mang theo một đám văn võ trở lại chính điện, tay áo có hình rồng khẽ vuốt qua lan can, ngồi xuống long ỷ, ánh mắt đảo qua quần thần phía dưới.

- Từ khi trẫm trèo lên đại bảo đến nay, chăm lo quản lý mới có được tứ hải thái bình, bách tính an cư lạc nghiệp, mặt phía nam dù có người làm loạn cũng bất quá là kẻ xấu tàn ác ngang ngược. Hôm nay, các khanh cũng đều đã nhìn thấy, Ngư Yêu làm hại như thế cũng có người chân nhân ở dân gian chém trừ, Đại Tùy ta thịnh sự không xa rồi.

Nói xong, Dương Kiên đứng lên khỏi ngai vị, kim hài (giày vàng) từng bước một đi xuống bậc thềm rồi dừng lại tại cấp bậc cuối cùng, đưa tay vỗ tới trụ rào sơn đỏ.

- Các ngươi biết rõ, trẫm chưa từng đối xử lạnh nhạt với một người, huống chi là người xuất lực vì an ổn của Đại Tùy này, mặc kệ hắn là người phương nào, trẫm vẫn muốn ban thưởng!

Quần thần phía dưới không dám đồng thanh, trong cả tòa đại điện giống như chỉ có âm thanh một mình Hoàng Đế quanh quẩn.

- Truyền chỉ, trẫm ban thưởng cho tu sĩ chém trừ tai họa Ngư Yêu một phương, Lục...

- Bệ hạ!

Trong đám quần thần khom người nghe chỉ phía dưới có mộ âm thanh cứng cáp hữu lực vang lên, Mẫn Thường Văn run lên quan áo, gạt mở đại thần ở bên cạnh kéo hắn. Đã là vi thần của Đại Tùy, vậy thì không thể để cho chuyện Phổ Độ Từ Hàng tiếp tiếp trọng diễn. Lúc đi ra đội ngũ, sau khi Hoàng Đế trên bậc thềm bị cắt ngang lời đang nói, lại vẫn nói tiếp:

-... Lục Lương Sinh, năm đó là cống phẩm sĩ Nam Trần, rất có tài hoa, bây giờ dốc lòng tu đạo để diệt trừ yêu nghiệt cho Đại Tùy ta, có thể thấy được phẩm đức rất tốt.

Lời nói ngừng một chút, nghe được trong đám văn võ xung quanh có âm thanh truyền đến, ánh mắt Dương Kiên nhìn lại lão thần đi ra kia, mắt nheo lại.

- Mẫn Thị Lang, ngươi có chuyện gì muốn tấu?

Mẫn Thường Văn vừa ra tới lúc này mới nghe lời Hoàng Đế nói, đặc biệt là ba chữ "Lục Lương Sinh", biểu lộ sửng sốt một chút, lúc bị Hoàng Đế hỏi đến có chuyện gì, sắc mặt hơi chuyển, biểu lộ trang nghiêm, trịnh trọng chắp tay khom người.

- Bệ hạ, thần cảm thấy bệ hạ thánh minh, ra..... đi ra tới tán dương một phen.

Trong đội ngũ quần thần phía trước, Dương Tố ở một bên nhìn lão nhân này một chút, khóe miệng đang cố nín cười, người luôn luôn nghiêm túc bướng bỉnh lại nói những lời ấy, có một phen làm cho người khác sinh ra cảm giác tức cười. Trong lòng Dương Kiên tự nhiên cũng rõ ràng lão nhân cùng Lục Lương Sinh kia có quan hệ như thế nào, quơ quơ ống tay áo để cho hắn lui ra.

- Trẫm biết mình thánh minh, không cần khanh tán dương.

- Vâng.

Mẫn Thường Văn khom người lui về, thở ra một hơi thật dài.

"Là Lục Lương Sinh thì tốt rồi..... "

Phía trước, trên long đình, một lần nữa Hoàng Đế lại nối liền lời nói trước đó.

-..... Có thể người này nhàn vân dã hạc, không muốn vào triều làm quan, nhưng trẫm lại không thể không thưởng, vậy liền ban thưởng hắn một phong hào, cầm bút đến đây!

Hai hoạn quan bưng lấy nghiên giấy bút mực cúi đầu tiến lên, hai thị vệ kéo qua một quyển tranh vẽ bày ra trước mặt Hoàng Đế, Dương Kiên lấy ra bút mực đưa tới, ở phía trên có một bức tranh, viết xuống vài cái chữ to ăn khớp.

—— đãng Yêu Linh hiện Chân Nhân.

Hạ xuống một bút cuối cùng, vung tay lên:

- Cầm Ngọc Tỷ của trẫm đến đây.

Sau đó, tầng tầng ấn xuống, dưới góc phải hiện ra tỉ ấn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch