Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 396: Thôi Ngọc

Chương 396: Thôi Ngọc




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lá thu hơi vàng đang bị gió lấy xoáy chậm chậm rơi xuống đường lớn của huyện Cao Lăng, sau đó bị bước chân qua lại, lại thêm xe lừa, xe ngựa đi qua đụng bay đi. Ngày mùa thu ánh nắng tươi sáng, Lục Lương Sinh nắm con lừa già đi tới bên này, nghiêng đầu nhìn một gian hàng bán đồ ăn cách đó không xa, vỗ vỗ đầu lừa, để nó chờ tại nguyên chỗ.

Lá cờ treo ở cửa ra vào của gian hàng, hỏa kế chủ quán đang bưng một cái mẹt to chào hàng của mình, nhìn thấy một thư sinh áo xanh tiến đến, cười ha hả chào một tiếng.

- Khách quan, mua chút gì không? Tiến đến xem, tiến đến xem!

Người bưng một cái mẹt lớn đón thư sinh vào.

- Chưởng quỹ!

Sau đó đi một bên thả đồ xuống.

Ở giữa tiệm bày một cái bàn tròn lớn, trên mấy bàn mứt, điểm tâm kiểu dáng tinh xảo, có phần hấp dẫn người khác, hai bên giá gỗ dài là các loại điểm tâm, bánh bột làm đủ loại kiểu dáng.

Hỏa kế đợi ở một bên chỉ vào chỗ Lục Lương Sinh vừa nhìn qua một chút tâm, đem mặt giấy treo ở một bên lật qua.

- Đây là mứt táo xốp giòn, đây chính là được sư phụ sau bếp dốc hết sức đánh, sau đó cho vào dầu chiên, nơi này còn có một khối ăn thử, không tin ngươi cứ nếm thử.

Hỏa kế kia có chút nhiệt tình, Lục Lương Sinh cũng không từ chối, tiếp nhận nếm thử một miếng, nhẹ nhàng nhai, có mỡ heo mặn mùi, cũng có quả táo thơm ngọt, xác thực như hắn nói, có dẻo có dai.

- Lấy thứ trên bàn cho ta mang đi.

- Được!

Hỏa kế nhớ kỹ, cũng không đi liền, lại dẫn Lục Lương Sinh nhìn xem những đồ ngọt khác,

- Nghe khẩu âm công tử là người phương nam? Vừa rồi không ngại nếm thử Đậu Đan nổi danh Cao Lăng huyện chúng ta, công tử yên tâm trong đường tuyệt đối sạch sẽ, còn có bánh nỗi, trong nhân bánh là sửa được đánh đặc, sáng nay vừa làm, đảm bảo mới mẻ.

- Vậy được, hai thứ này đều lấy một phần.

- Có ngay, Đậu Đan, bánh nỗi đều lấy một phần.

Hỏa kế đứng cửa trước ngoài cố ý kêu to, sau đó liền đi ra hậu đường, chưởng quỹ ra tới tính tiền cùng Lục Lương Sinh, lúc cân bạc vụn, Lục Lương Sinh tùy ý mở miệng hỏi một chút chuyện.

- Quý huyện có một nhân gia họ Thôi nào không?

Chưởng quỹ đang cầm bạc vụn, sau đó tìm tiền dư ở trong túi, đưa trả lại cho thư sinh, mặt lớn phúc hậu cười ha hả sờ sờ râu dưới cầm.

- Công tử, cái huyện này họ Thôi cũng không ít, điều này ta khó mà trả lời chính xác được.

Lục Lương Sinh gật gật đầu, điều này cũng đúng, trong một thành cùng họ thì ít nhất mấy chục, nhiều thì trăm người, huống chi dòng họ kia cũng không phải loại hiếm thấy, đang muốn đi từ trong đường ra tiếp nhận mấy bao điểm tâm trong tay hỏa kế, bỗng nhiên nghĩ tới ngày đó Thành Hoàng Chu Du nói có một vị lớn tuổi rồi mới có con, sau đó quay qua hỏi lại hướng chưởng quỹ.

- Vậy trong thành có thể có một vị đến già rồi mới có con, nhân gia họ Thôi?

Họ Thôi kiêm khi già mới có con, phạm vi tự nhiên thu nhỏ rất nhiều, chưởng quỹ buông sổ sách xuống cau mày suy nghĩ, hỏa kế một bên xách theo điểm tâm đưa đến, nhỏ giọng nói.

- Chưỡng quỹ, có một gia đình như thế, còn thường đến tiệm chúng ta mua điểm tâm đấy.

Nhắc một chút, chưởng quỹ mặt tròn lập tức cũng nhớ tới, hướng Lục Lương Sinh gật đầu.

- Công tử, xác thực có một nhà, nhà đó là chuyển đến từ huyện Phù Thành, gia cảnh giàu có, thường xuyên đến quán ta mua đồ ăn, nghe đâu, Thôi công năm mươi mới có một hài tử, vậy cũng tính là một chuyện hiếm l.

- Chưởng quỹ có thể nói cho ta biết, Thôi gia kia tọa lạc nơi nào trong thành hay không?

- Không được không được, ta chính là người làm ăn, không thể nói hư thực chuyện khách hàng cũ, công tử muốn hỏi, hay là đi nơi khác.

- Ha ha, quấy rầy rồi.

Lục Lương Sinh cũng không tức giận, người làm ăn này giữ bí mật địa chỉ khách hàng, ngược lại là một chuyện tốt, tiếp nhận điểm tâm, chắp tay cáo từ rời khỏi.

Cao Lăng huyện gần sát Trường An, nhân khẩu hưng thịnh, đường phố nếu so với Phú Thủy huyện thì lớn hơn không biết bao nhiêu, lầu xá cao thấp treo cờ hiệu, tửu quán trà lâu có tiếng người ồn ào, Lục Lương Sinh nắm con lừa già đi qua một con phố dài náo nhiệt, vừa hay nhìn thấy Đạo Nhân đi ra từ một thanh lâu, cười hì hì hướng một tú bà phất tay, nhìn thấy Lục Lương Sinh đứng ở đường phố đối diện, chạy nhanh tới.

- Tìm được, cho ngươi địa chỉ.

- Thanh lâu?

- Ha ha, loại nơi bướm hoa này, chỉ cần tiêu tiền thì tin tức gì không biết.

Đạo Nhân nói một tiếng, đem địa chỉ Thôi gia tìm hiểu được viết ra trên tờ giấy, Lục Lương Sinh tiếp nhận rồi lại nhìn, nói câu:

- Cùng đi?

Tôn Nghênh Tiên nhún nhún vai, hai tay gối lên sau đầu chuyển người đi đến đường đi rộn rộn ràng ràng, tay gối lên phía sau đầu sau quơ quơ.

- Không đi, lão học giả kia có cái gì tốt mà xem, lại chuyển thế trở thành tiểu hài tử, cái kia càng không có ý tứ, bản đạo muốn đi dạo bốn phía.

- Đừng đi thanh lâu.

Căn dặn Đạo Nhân một câu, Lục Lương Sinh đi qua phố dài phồn hoa theo một phương hướng khác, tiếng ồn ào náo động nhỏ dần, theo địa chỉ Đạo Nhân lấy được, phương hướng hắn đi qua là từng dãy viện lạc độc lập, ân sư chuyển thế đến Thôi gia, phụ thân hiện thế của hắn là người hay thích làm việc thiện, đáng tiếc qua năm mươi cũng không có dòng dõi, sau đó đi dạo Thái Sơn, lão thê liền mang thai, mặc dù trong đó có rất nhiều nhân tố ảnh hưởng, bất quá tất cả đều không trọng yếu, chỉ cần ân sư vào nhà này là tốt rồi

Đi qua đường đi lót gạch xanh, mấy cây tùng già trong tường viện thật dài lộ ra cành lá, ngày mùa thu ánh nắng xuyên qua cành cây, pha tạp chiếu vào gạch xanh trên thềm đá phía trước cửa viện, tỏ ra yên tĩnh, cổ điển.

"Chính là nhà này rồi."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch