Không lâu sau, ăn xong bữa tối, Dương Tố muốn trả tiền nhưng trên người không có mang theo tiền, Lục Lương Sinh đành phải trả, hắn khá xấu hổ chắp tay giải thích.
- Lần sau Lục đạo hữu trở lại Trường An, Tố sẽ ở nhà thiết yến khoản đãi!
Nói xong, hắn vuốt tay áo, lại chắp tay cáo từ, lên đường trở về phủ đệ.
Ngay khi đối phương chân trước vừa đi, bóng dáng của hắn biến mất trong sương mù phía trước, Đạo nhân cóc một làm dáng phun một ngụm “phi” theo hướng Dương Tố rời đi.
- Quan lớn như vậy, đi ra ngoài lại không đem tiền!
Tránh xa ánh mắt của người phàm trần, đứng dậy, dùng đôi chân màng cóc của mình leo dây trở lại giá sách.
Lục Lương Sinh cười không nói gì, đóng cánh cửa nhỏ của giá sách, dắt theo con lừa già, tìm địa chỉ mà Dương Tố đưa cho, đi đến nơi Vũ Văn Thác và Khuất Nguyên Phượng ở.
.......
Trong thành phố khổng lồ với hàng nghìn ngọn đèn theo sắc trời càng tối, nhiều ngọn đèn dần tắt, ở một phủ đệ trong thành, Vũ Văn Thác khoát áo choàng bên trên in hình bông hoa vàng, bước ra khỏi phòng của sư đệ. Một tay chắp phía sau băng qua hành lang đi về phía vọng đình giữa hồ.
Hai tai chống gối, yên lặng ngồi xuống một góc nhìn vầng trăng xám xịt, đôi mắt nâu xanh không chớp, không biết đang nghĩ gì.
Côn trùng gào thét trên bãi cỏ bên cạnh cái ao phía xa. Mặc dù từ nhỏ đã lớn lên trong phủ đệ này, nhưng đã quen sống ở Tê Hà Sơn cùng với sư phụ, sư đệ và những người Lục gia thôn, trong lòng cũng có chút nhớ họ.
‘cũng không biết Sư phụ, sư công còn có Đại sư quynh, tam sư đệ sao rồi’.
- Sao vậy, nhớ vi sư?
Đang suy nghĩ tên từng người bỗng dưng có thanh âm truyền lại, Vũ Văn Thác vô thức quay đầu, một bóng người mặc áo choàng trắng từ hành lang phía trước chậm rãi hiện ra.
Lục Lương Sinh một mình bước vào phủ đệ, đi qua cầu đá ngồi đối diện với Vũ Văn Thác, đưa tay miễn cho hắn hành lễ.
- Đến đây thăm ngươi và Nguyên Phượng, chốc lát sẽ đi, nó đâu rồi?
- Tiểu sư đệ ngủ rồi.
Vũ Văn Thác đã lâu không gặp sư phụ, vẻ mặt luôn lạnh nhạt trở nên có chút kích động, ngồi xuống, rót trà lên bàn, cung kính dâng lên.
- Sư đệ từ ngày gia nhập quân ngũ mỗi ngày đều rèn luyện, cũng có phần mệt mõi nên đi ngủ sớm.
Ánh mắt lướt vào trong sân, Lục Lương Sinh dường như cảm giác được bóng người đang ngáy ngủ trong phòng, mỉm cười quay lại nhìn nhị đồ đệ đối diện.
- Còn ngươi?
Vũ Văn Thác đặt trà xuống, thẳng người, im lặng ngồi đó một lúc.
- Đệ tử, có thể cũng sẽ vào triều làm quan... Hiện tại thân tộc đệ tử xuống dốc, nhưng dù sao cũng có quan hệ, nếu có thể vào triều làm quan, cũng có thể bảo vệ họ an toàn, cũng không cần giống như phụ mẫu đệ tử chết không minh bạch.
Nắm chặt hay tên trên đầu gối, trầm giọng nói tiếp:
- Nhân tiện, muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của phụ mẫu, sư phụ đừng ngăn cản đệ tử.
- Sao vi sư phải ngăn cản?
Lục Lương Sinh rót trà uống cạn một ngụm.
- Vì phụ mẫu tìm chân tướng, báo thù rửa hận là con đường ngươi nên đi. Hơn nữa vi sư cũng đã đáp ứng Hoàng Đế vào triều.
Ở bên cạnh, Vũ Văn Thác sửng sốt, trên mặt lộ ra một nụ cười.
- Vậy sau này đồ đệ cũng vào triều, mong Sư phụ giúp đỡ.
Hai sư đồ ngồi trong đình nói chuyện rất lâu, nói chuyện đã qua ở Tê Hà sơn, cũng nói về những chuyện xảy ra gần đây, đặc biệt là Kỳ Hỏa giáo. Nguyên thần Thánh Hỏa Minh Tôn bị đánh nất, chết tức tưởi.
Ánh đèn vàng ấm áp chiếu vào bóng dáng của hai người in trên mặt nước ao ngoài đình gió nhẹ gợn sóng lăn tăn
.......
Màn đêm tối dần, ánh trăng lạnh lẽo chiếu khắp bầu trời đêm từ Trường An đến phía nam, bóng tối dần dần nuốt chửng những khu rừng, lá cây xào xạc, cây cối đung đưa lay qua lắc lại như thể một sinh vật khổng lồ đang đi lại.
Ciữa những ngọn núi xanh ngắt có một đoạn đường núi quanh co khúc khuỷu.
Dưới gốc cây khẽ lay động, đất xung quanh vỡ ra, lộ ra một hạt châu đầy bùn đất lăn ra bên ngoài.
"Hehe...... Bổn tôn sao có thể dễ dàng chết như vậy, năm tên thư sinh chết tiệt, chờ bổn tôn có nhục thân, nhất định sẽ đem các ngươi luyện thành thuốc viên!!"
Ha ha ~~~
Ký Hồn châu phát ra những tia sáng, tia linh hồn cuối cùng vẫn chưa tiêu tan, nỗ lực hơn một tháng cuối cùng cũng có thể từng chút một đưa hắn ra khỏi mặt đất.
Ha Ha ~~
Đột nhiên, khu rừng phía sau rung chuyển, linh hồn trong hạt châu quay qua cảm ứng
- Dã thú trên núi cũng được, trước để bản ta bám…bám.....
Lời hắn đột nhiên lắp ba lắp bắp, nếu có mắt, chắc chắn sẽ phải trợ to đến cùng cực.
Hai cái cây to phía trước phát ra tiếng ‘cạch’ liền đứt đoạn, kéo theo cành cây tươi tốt ngã xuống, ánh trăng lạnh lẽo phản chiếu một bóng đen to lớn từ từ bước ra.
Đầu tiên tiến vào phạm vi ánh trăng chiếu trên mặt đất, để lại dấu ấn, đen kịt như bàn tay sắt, mỗi một lần đều phát ra âm u chói tai.
Trong khoảnh khắc, ánh trăng rắc lên bóng đen hiện ra, tóc tai dày mỏng, dáng người mập mạp, da dẻ thô ráp, một cái bờm như kim thép, răng nanh mọc lệch hướng lên trên, đôi mắt như có điện, nhìn thẳng vào hạt châu trên mặt đất.
- Không không, đừng qua đây—
Thánh Hỏa Minh Tôn chưa kịp phát ra tiếng la cuối cùng đã trở nên câm lặng, bị cái miệng đang há to ra hút lấy, rơi vào trong cái miệng dài, rộp rộp bị nhai nát, không còn gì.
Bóng đen nhắm mắt lại, cảm nhận được sự thoải mái khi hấp thụ một tia tâm hồn, búng búng hàng ria thép dưới miệng, xoay người về hướng tây bắc.
- Tìm Noản nhị nương khai mặn thôi...
Tiếng vó ngựa nhàn nhã biến mất dưới ánh trăng.
…
Ánh trăng đắm chìm như nước, đường phố truyền đến vài tiếng chó sủa, Lục Lương Sinh đi ra từ phủ đệ của Vũ Văn Thác, hướng trong ngõ nhỏ huýt sáo, lừa già hừ hử lẩm bẩm chở giá sách chầm chậm chạy tới, đi theo chủ nhân từ từ chậm rãi vượt qua màn sương.
Hai đồ đệ đều có chủ kiến của mình, đường họ muốn đi, Lục Lương Sinh cũng không có gì muốn nói, sau này có thể đi bao xa, đi như thế nào, cuối cùng vẫn là dựa vào chính chúng.