Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 409: Lo Trước Khỏi Hoạ

Chương 409: Lo Trước Khỏi Hoạ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Đêm khuya trong thành, chưa hết giờ đóng cửa chỉ có khách điếm, chủ quán, hỏa kế gối hai tay nằm nhoài trên bàn vuông ngủ gật, nghe được vài tiếng gõ cửa, nhập nhèm chưa tỉnh đi mở cửa tiệm, chỉ thấy có một thư sinh, còn có một con lừa già liền mời đối phương tiến vào.

- Khách quan, trên lầu còn có gian phòng, tiểu nhân dẫn người lên trên... Oa......

Vừa nói chuyện, ngáp một cái, nâng đèn lồng đi lên thang lầu, Lục Lương Sinh chắp tay, nói câu.

- Làm phiền.

Đi theo hỏa kế lên lầu hai, lúc này toàn bộ khách điếm yên tĩnh một mảnh, cũng không phải gian phòng cực kỳ cách âm, thỉnh thoảng âm thanh ngáy to truyền đợt từng đợt truyền ra, ngẫu nhiên mơ hồ còn có thể nghe được tiếng nữ tử liên tục kêu rên.....

Hỏa kế đi ở phía trước, tập mãi thành thói quen, chà xát hốc mắt, nghiêng mặt qua.

- Khách quan nếu có cần, tiểu nhân cũng có thể giúp ngươi tìm hai người đến.....

- Cái này không cần.

Sau khi mở cửa phòng, Lục Lương Sinh tạ ơn hỏa kế, đưa vài văn tiền boa cho đối phương.

- Tiểu ca đến lúc đó giúp ta chăm sóc con lừa là được.

Ngoài cửa, hỏa kế ước lượng vài tiền đồng trong tay, cười mỉm cam đoan chăm sóc tốt con lừa ở hậu viện, ồi đi hậu viện buộc lừa già lại, còn nhanh chóng đem giá sách mang lên, lúc này mới trở về ngủ.

Đợi người vừa đi, Lục Lương Sinh đóng cửa phòng lại, đầu ngón tay vung qua bấc đèn, ánh đèn sáng từ ngọn đèn tỏa ra, chiếu sáng cả gian gian nhà.

Két két ~.

Đạo nhân cóc đẩy cửa nhỏ ra, duỗi cái lưng mệt mỏi, khụy hai chân xuống đạp một cái, bắn ra nhảy lên, tới mép giường còn phải chồi thêm vài cái mới có thể bò lên, thoải mái ngã xuống, nằm thoải mái bên trên đệm chăn.

- Lương Sinh, nghỉ ngơi sớm đi.

- Ừm, sư phụ ngủ trước đi.

Trước song cửa, ngọn đèn buông xuống, Lục Lương Sinh lấy ra « Sơn Hải Mênh Mông» mở ra, ngồi xuống cẩn thận quan sát tranh vẽ phía trên, nương vào ánh đèn, lại lật ra địa đồ khắc giấy ngày trước, so qua so lại giữa hai bên.

Ngày xưa dùng địa đồ chỉ là thô sơ giản lược, mà bên trên« Sơn Hải Mênh Mông» là lấy Tử Sơn Quán mở đầu, hướng chung quanh kéo dài, giữa hai bên, hình dạng đất đai Hạ Linh Châu có sự thay đổi lớn.

"Theo cách trước đó Dương Tố suy đoán, phong ấn Tử Sơn Quán xem như kích hoạt bản sách đồ này, hình dạng mặt đất, cũng không nên khác biệt với địa đồ khắc trên giấy mới đúng.’

Lục Lương Sinh hơi nhíu lông mày, đang nghĩ ngợi , vốn dĩ hai ngón tay chỉ vào hình dạng mặt đất, bỗng nhiên thấy dọc theo chỗ đó một chút, có chỗ rất nhỏ, có thể thấy kết cấu mặt giấy trắng noãn nhiễm một chút mực xanh, giống như có nét bút vô hình phác hoạ ra thế núi, nhưng tốc độ cực kì chậm chạp.

"Nếu là ta dùng pháp lực quán chú, có thể gia tốc một phần hay không?".

Nhớ đến đây, Lục Lương Sinh niết ra chỉ quyết, đầu ngón tay tỏa ra ánh sáng nhạt nhẹ nhàng điểm tới bên trên trang giấy có Tử Sơn Quán, pháp quang lam nhạt vạch ra vô số đường vân, dọc theo trang giấy chỗ khe rãnh rất nhỏ cấp tốc lan tràn, mực xanh vốn dĩ chậm rãi phác hoạ trước mắt dần dần tăng nhanh tốc độ.

Nhanh chóng uốn lượn thành hình ra từng mảnh từng dãy núi rừng hoang thô nhấp nhô, thậm chí ngẫu nhiên vẽ ra mấy con chim giương cánh bay xẹt qua đỉnh núi, khiến bức họa bắt đầu sống lại, vách núi nguy nga, cành cây khô có con vượn già nghiêng người theo hướng chân núi khoa tay múa chân, cao giọng gáy vang.

"Đây là ngọn núi bên ngoài Hạ Linh Châu kia".

Phác hoạ ra thế núi, Lục Lương Sinh vừa nhìn là nhận ra đi qua ngọn núi lớn kia chính là chỗ Ngưu Đầu Tập trước kia từng tới, bất quá tập tranh sau này phác hoạ ra tranh vẽ lại không có tiểu trấn Ngưu Đầu Tập này.

Trong lòng nhất thời mơ hồ rồi có một chút suy đoán.

- Đây có thể là hình dạng sông núi thời kỳ Thượng Cổ.

Chẳng biết lúc nào, truyền đến thanh âm nhàn nhạt của Đạo nhân cóc , Lục Lương Sinh "Ừm" một tiếng, suy đoán của mình với sư phụ giống nhau, nghiêng ánh mắt.

Một góc mép bàn, màng cóc ra sức chồi chồi lên, Đạo nhân cóc chồi đạp vài ba cái rồi thò đầu ra, thấy đồ đệ đang nhìn thì trừng mắt cóc lên.

- Quay qua nhanh như vậy làm gì? Quay trở lại!

Ách.....

Lục Lương Sinh im lặng đem ánh mắt nghiêng qua nhìn lại bên trên thư sách, bên cạnh sột sột soạt soạt một trận, nghe được ngữ khí nhàn nhạt của Đạo nhân cóc truyền đến.

- Được rồi.

Bên này, thư sinh mới một lần nữa quay đầu lại, Đạo nhân cóc mở ra áo choàng, lộ ra cái bụng trắng bóng, vác lấy đôi màng, thần sắc nghiêm túc đi tới.

Một lần nữa mở miệng lặp lại lời vừa nói.

- Vi sư cảm thấy, dấu màu xanh này, chính là hình dạng mặt đất thượng cổ.

- Sư phụ, người xác định?

Lục Lương Sinh nhíu chân mày.

- Đây là biểu tình gì?

Đạo nhân cóc đung đưa đôi màng, sau đó lại duỗi một cái ra, gật đầu nhìn lại đèn đuốc, nheo mắt ếch lại.

- Vi sư tu vi bực nào, há có thể nói dối, nhớ ngày đó vi sư lên trời xuống đất, vượt qua núi to sông lớn vô số, sao có thể một chút hình dạng mặt đất cũng không phân biệt được..

- Nhưng..... Sư phụ, người từng lạc đường.

Lục Lương Sinh duỗi ra hai đầu ngón tay lung lay.

- Còn tới hai lần!.

-...

Khóe miệng Đạo nhân cóc co giật hai cái, dùng sức loạn vung màng.

- Nhớ rõ như vậy làm gì?

- Hô.....

Hít thở một chút.

- Dù sao vi sư đoán cũng không sai...

Đạo nhân cóc nói đến đây, bỗng nhiên "A" một tiếng, ánh mắt đảo qua trang sách, sau đó hừ hừ hai tiếng, bản thân chuyển qua một phương hướng.

- Chính mình xem!

Trước bàn sách, ngọn đèn lay động, trong ngọn lửa, mờ nhạt Lục Lương Sinh nhìn lại trang sách, lông mày cau lại, phía trên phác hoạ tranh vẽ đã lan ra rất nhiều, sau đó liền thu nhỏ, tiếp tục lan tràn, cả Trường An mình đang ở cũng khắc họa vào, chỉ là phía trên không có thành trì mà thôi.

"Chẳng lẽ thật như sư phụ nói, là hình dạng mặt đất thượng cổ?".

Tranh vẽ thông với thảo nguyên phía bắc, núi tuyết rừng rậm, phía tây tiếp giáp cát vàng đầy trời, hoang tàn vắng vẻ, khác biệt duy nhất là, cách hướng tây Trường An không xa, có một ngọn núi, có đánh dấu giống như là đầu người, đáng tiếc quá mức mơ hồ, không nhận ra tướng mạo.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch