"Nơi này so với cái khác có nhiều chỗ khác biệt..... Chẳng lẽ đây là vùng đất kỳ lạ mà Dương Tố nói? Hình như cách Kỳ Sơn của sư phụ không xa..... Hay là đi xem một chút?".
Bên kia, Đạo nhân cóc không dám tới gần thư sách, đệm lên chân màng dò xét, mặt lại nhìn một chút liền rút về.
"Kỳ quái, chỗ này làm sao nhìn quen mắt quá.....".
Muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không có nói ra, dù sao Đạo nhân cóc cũng nhớ không rõ chỗ đó là chỗ nào, chỉ lờ mờ cảm thấy có chút quen thuộc.
- Mẹ nó, trí nhớ lão phu từ khi nào không tốt như vậy, chắc là lão lừa trọc kia làm? Lần sau gặp hắn, không bứt hết râu của hắn thề không bỏ qua!".
Hùng hùng hổ hổ vài tiếng, để đồ đệ đưa mình trở về giường, bò vào góc trong cùng kéo một chút góc chăn che cái bụng lại, nằm ngáy o o.
Đèn đuốc mờ nhạt, chiếu lên hình bóng người thư sinh vừa lấy ra bánh bột mì từ giá sách quay lại ngồi xuống, Mộc Tê U bừng tỉnh, đi đến mép giường ngồi xuống, chống đỡ cái cằm, nhìn Lục Lương Sinh đang mài mực vung bút hết sức chăm chú.
- Có gì đẹp sao?.
Lục Lương Sinh liếc nhìn nàng cười cười, xắn tay áo rộng, cầm bút lông quẹt mực xanh, ở chỗ trống trên bức họa, dựa vào ký ức trong đầu, vẽ ra sợ râu dài tung bay trước ngực, thân hình hùng tráng, chiến bào kim giáp, tay cầm Thanh Long Yển Nguyệt, uy phong lẫm liệt, ngòi bút vừa chuyển, thành người khác cầm Trượng Bát Xà Mâu, một đại hán da ngăm đen, đầu to, râu quai nón, uy mục nộ trừng.
- Lão yêu lão yêu, ngươi vẽ cái gì thế?
Tê U nhìn thấy hai nhân vật phía trên tranh vẽ uy phong lẫm liệt, cảm thấy thú vị, giống như người thật, thậm chí được pháp thuật gia trì, còn nháy nháy mắt.
Không đợi lão yêu bên cạnh vẽ xong, nàng liền động yêu lực cũng muốn thử một chút, đáng tiếc hai người trên giấy động cũng không động một cái.
- Đây là họa đạo của ta, ngươi có tu qua đâu.
Lục Lương Sinh cầm đuôi bút gõ nhẹ mu bàn tay nữ tử một cái, mỉm cười nói:
- Hai người trên này là nhân vật nổi danh của triều đại xa xưa, giờ chưa ra được, ta vẽ ra trước giữ lại, nói không chừng sau này cần dùng tới.
Tê U chống cằm nhẹ nhàng "A" một tiếng, nhìn xem thư sinh tiếp tục hạ bút giữa hai người, mực xanh phác hoạ, mặt người tai dài hiện ra, giang hai cánh tay, tay cầm song kiếm, giống như đang vung vẩy.
Không lâu, ngọn đèn sắp dập tắt, Lục Lương Sinh vẽ một bên ba nhân vật một thớt tuấn mã, cuối cùng một bút, thổi một ngụm, trong phòng lập tức vang lên ba tiếng ngựa khác biệt.
Hí hí hí hí.... Hí…
Tiếng ngựa hí dài, dẫn tới khách điếm một mảnh náo nhiệt, không ít người mở cửa phòng ra đi đến ngoài hành lang nhìn chung quanh, còn tưởng rằng hậu viện có ngựa chạy vào bên trong.
Bên này trong phòng, Lục Lương Sinh triệt hồi pháp lực bên trên bức tranh, nhìn xem bên trên bức tranh chưa khô mực nước, nghiêng đầu nhìn lại nữ tử cười nói:.
- Vẽ tới đây thôi, sau này vừa đi vừa bổ khuyết thêm một phần, à, nên đi ngủ rồi, Tê U, ngươi cũng nghỉ ngơi đi.
Nói xong, thổi tắt đèn đuốc trên bàn, trở lại giường, duỗi cái lưng mệt mỏi, nằm xuống bên cạnh sư phụ.
- Lão yêu.....
Mộc Tê U ngồi tại mép giường khẽ gọi thư sinh trên giường, trong phòng yên lặng, không một người nói chuyện có chút nhàm chán, nhìn xem lão yêu dần dần ngủ say , khóe miệng bỗng nhiên cong nụ cười yếu ớt.
- Lão yêu hôm nay dùng nhiều pháp lực như vậy, ừm..... Ta nên giúp hắn.
Đầu gối đè lên váy, bò lên mép giường.....
…
Ò …ó oooooo~~.
Sắc trời sáng rõ, mây trời phía đông vừa mới lộ ra ánh sáng, hậu viện khách sạn vang lên tiếng gà trống to rõ, tiểu thương vào nam ra bắc buôn hàng dậy thật sớm, mở miệng kêu to chủ quán dọn đồ ăn lên.
Chỉ chốc lát lối đi nhỏ lầu hai truyền đến tiếng bước chân, phía dưới đại sảnh tiếng người gào thét, hậu viện nhà bếp truyền đến tiếng dao phay đùng đùng chặt đồ ăn.
Náo nhiệt ầm ĩ như vậy, Lục Lương Sinh còn có chút rã rời, mở to mắt, lồng ngực, phần bụng trĩu nặng, nhìn kỹ, Mộc Tê U dửng dưng nằm nhoài trên ngực mình, miệng nhỏ còn thỉnh thoảng nhu động hai cái, quanh người là rất nhiều sợi rễ bất lực rủ xuống.
Cảm nhận được tối hôm qua tiêu hao pháp lực đã khôi phục lại trạng thái ngày thường, cũng đoán ra là Tê U đêm qua dùng yêu lực giúp mình uẩn dưỡng, Lục Lương Sinh mắt nhìn Thụ Yêu còn đang mê man, còn Đạo Nhân cóc đang nâng bụng lên hạ xuống, truyền ra tiếng ngáy nho nhỏ, muốn tự mình bước xuống.
Dùng sức bóp bóp tay, trong không khí đánh một quyền, có lực nhỏ!
Lục Lương Sinh nhẹ nhàng đẩy nữ tử ra, đặt nàng xuống gối, thay nàng đắp kín mền, múc nước rửa mặt một phen, đi ra ngoài đến dưới lầu mua ba chén cháo loãng, mấy cái bánh bột trở về, để trên bàn rồi hướng giường bên kia kêu một tiếng.
- Sư phụ, rời giường, chúng ta cần lên đường!
Trên giường, cóc đang nằm ngáy o o gãi gãi cái bụng, đạp chăn mền ra nghiêng mặt vào trong, chốc lát, bỗng nhiên mở mắt cóc ra, chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, giữa không trung khoa tay múa chân.
- Thả vi sư xuống~~.
Lục Lương Sinh lay tỉnh sư phụ trong tay, thả đi trên bàn, đẩy ra một khối bánh đưa tới.
- Sớm chút lên đường, nói không chừng sư phụ còn có thời gian trở về động phủ một chuyến đó.
Ôm một nửa bánh bột, cóc ngáp một cái, giật mình tỉnh lại, cũng không buồn ngủ, "Bẹp bẹp" chép miệng há miệng, cắn một miếng bánh bột, chậm rãi chậm rãi nhóp nhép miệng.
- Đi thì đi thôi, vi sư không quan trọng, có ăn là được.
A... Ân ~.
Sư đồ hai người nói chuyện, giường bên kia Tê U cũng tỉnh lại, vuốt nắm tay nhỏ, dễ chịu duỗi cái lưng mệt mỏi một cái, váy áo mỏng màu đen phác hoạ ra đường cong yểu điệu, một đầu tóc đen xõa trượt qua bả vai, ánh nắng sớm chiếu vào song cửa, hơi có chút hương vị kinh diễm.
Ngồi vào mép giường, hai chân để trên mặt đất, ngửi được mùi thơm cơm sáng trên bàn, cười hì hì chạy tới, nhào tới định ăn, bị Lục Lương Sinh vung đũa đánh một cái vào tay.
- Rửa mặt!
- Nha!
Môi đỏ Mộc Tê U hơi hơi vểnh lên một cái, hướng Đạo Nhân cóc đang bình chân như vại phun đầu lưỡi, nhún một cái chạy tới chậu đồng, tóc đen lay động, luồn tới trong nước hấp thu nửa bồn nước sạch, trên mặt lập tức lưu chuyển một tầng hơi nước, liền theo tóc đen chảy vào trong chậu, bồn nước trống rỗng lại từ từ tăng lên.