Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 411: Nhân Duyên Tế Hội (2)

Chương 411: Nhân Duyên Tế Hội (2)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Rửa xong rồi~.

Thụ Yêu lắc lắc đầu lớn, cũng mặc kệ ánh mắt Lục Lương Sinh, ngồi vào một bên, cầm qua bánh bột ngâm trong cháo, môi đỏ mở ra, khẽ cắn một ngụm, cháo loãng tràn đầy nước đọng tràn ra khóe miệng.

Đi theo đoàn người Lục Lương Sinh, Đạo Nhân, thường phải ở dã ngoại hoang vu, tướng ăn làm sao có gì ưu nhã cho được.

Một người hai yêu nếm qua cơm sáng thanh đạm, trả phòng, thu thập giá sách và bọc hành lý, đi dẫn lừa già, Lục Lương Sinh nắm dây cương đi qua phố, hướng cánh cửa thành An Tây đi, lúc này ánh mặt trời đã chiếu mạnh, sáng sớm bách tính làm việc rộn rộn ràng ràng nên chỉ nhìn thoáng qua thư sinh đang dắt lừa.

Ra cửa thành không lâu, thấy phía tây thương nhân người Hồ xua dắt lạc đà đi đến, một thân mùi tanh, đi ngang qua, mấy tên tiểu thương Trung Nguyên lớn tiếng quát lớn, tiến đến bên đường, để bọn hắn qua trước, giận mắng, kêu la, âm thanh lục lạc lanh lãnh, Lục Lương Sinh một thân áo xanh dừng bước lại trên quan đạo.

Thư sinh quay đầu nhìn thoáng qua, biển người lui tới thành Trường An, không khỏi cười yếu ớt rồi lắc đầu một cái, lôi kéo lừa già một lần nữa hướng phía tây mà đi.

Nghĩ không ra chính mình sau khi ra khỏi cánh cửa này sẽ có nhiều biến số như vậy, Đãng Yêu Chân thân, lại là vào triều làm quan..... Kỳ thật trong này, Lục Lương Sinh đáp ứng cũng vì có nguyên nhân khác.

Đạo hắn theo là nhân đạo đức nghiệp, là tạo phúc cho thương sinh.

Nếu có thể dùng quyền lợi triều đình để thiên hạ dân chúng chịu ân huệ, chưa chắc không phải là một chuyện tốt, chỉ là nghĩ đến, sau này sợ là không có tiêu dao sung sướng như hiện tại.

- Ai, đột nhiên có chút hâm mộ lão Tôn.

Thình thịch!

Lúc Lục Lương Sinh nói xong câu này, phía trước con đường bên cạnh bùn đất đột nhiên bị phá vỡ, lộ ra một gương mặt dính đầy bùn, sau đó chui từ dưới đất lên.

Ách...

Lục Lương Sinh khẽ nhếch miệng, nhìn xem bùn Đạo Nhân xấu xí, cả người vỗ một thân bùn đất, kém chút nói không nên lời.

- Ngươi vẫn luôn ở đây sao?

- Ở cái gì mà ở, bản đạo có chuyện cực kỳ quan trọng, đó là sư phụ ta lưu đồ vật cho ta mà ta quên cầm.

Tôn Nghênh Tiên gạt đi mảnh bùn trên râu cá trê, nhanh chóng vượt qua thư sinh, ngồi xổm trước kệ sách phía sau lừa già, đem gian riêng phía trên mở ra, nghe được động tĩnh, con cóc từ phía dưới mở cửa thò đầu nhìn ra.

- Ngươi không phải trở về Tê Hà Sơn sao, thế nào còn ở đây?

Đạo Nhân đưa tay vào trong từ gian riêng lấy ra mấy quyển học nghiệp thư tịch giấu phía dưới một quyển sách, vỗ nhẹ nhẹ hai cái.

- May mắn vẫn còn đó.

Không biết Đạo Nhân có giấu đồ vật ở nơi đó, bất quá nghe được là sách, Lục Lương Sinh hứng thú.

- Sách gì?

Bên kia, Tôn Nghênh Tiên tranh thủ ôm sách vào trong lòng, xoay đầu lại:

- Ngươi không cần hứng thú, tốt rồi, ngươi cứ làm việc của mình, bản đạo đi trước...

Phất tay vừa đi ra hai bước, lời nói cũng còn chưa nói xong liền bị Lục Lương Sinh ôm lấy cái cổ, kéo lại.

- Đến đã đến rồi vậy thì bồi ta đi phía tây một chuyến, ta phát hiện một chỗ chơi rất vui.

Đạo Nhân bị hắn lôi kéo, tu vi lại không cao như đối phương, giãy dụa cũng vô dụng.

Đạo Nhân cóc tức đến nổ phổi trong, hồ nghi nhìn Lục Lương Sinh.

- Lục đại tiên sinh ngươi sẽ phát hiện ra chỗ chơi vui?

- Đoán xem bản đạo tin hay không.

- Con đường về hướng tây, có thể có không ít cảnh vật mới lạ, không ngại nhìn xem, trên đường còn có không ít hồ cơ.

- Nữ tử người Hồ có cái gì mà xem, lông tóc mùi vị.....

- Có phong tình dị vực.

- Ừm, điều này cũng đúng..... Ai ai, chờ một chút, bản đạo còn chưa có đồng ý đi theo ngươi.

...

Trời thu ánh nắng tỏa qua vùng quê, quan đạo rời khỏi kinh kỳ kéo dài tới hướng tây, thế núi dần dần trở nên gập ghềnh hoang vu, hình dạng mặt đất lộ ra bão cát, quái thạch dần dần càng trở nên cằn cỗi.

Khu vực Tây Bắc, thảm thực vật thưa thớt, lương thực cũng không phong phú, dưỡng ra dân phong tự nhiên bưu hãn, thôn xung quanh đều xây theo hình dạng sơn trại, chống dã thú đồng thời cũng đề phòng cường đạo giặc cướp, những năm gần đây, người Đột Quyết cũng không ít lần đánh tới đây, càng lộ ra vẻ đìu hiu.

Từng tòa thảm thực vật rừng cây thưa thớt giữa núi lớn, bốn thân ảnh cõng giá sách vượt qua lưng núi cao cao, lau đi vết mồ hôi trên trán, nhìn về phương xa, có thể nhìn thấy vẫn là núi lớn kéo dài vô tận, ở giữa tầm mắt là bão cát nghẹn ngào thổi qua, cảm giác mù mờ, chỉ có hoang vu cùng dã man.

- Lần này tốt rồi, giờ làm sao biết huyện thành chúng ta đảm nhiệm ở đâu?

- Ta nói đem một người dẫn đường các ngươi không nghe? Trách ai!

- Đương nhiên trách Mã Lưu, ai bảo hắn nói tâm phòng bị người không thể không có, vạn nhất bị người trên đường ám hại không nói, còn thay thế bốn người chúng ta làm quan...

- Dựa vào cái gì chỉ trách ta, Trương Thích cũng gật đầu.

- Nói nhảm, ta nói không cần thừa dịp lúc ban đêm đi, chúng ta ban ngày đi một chút, chung quy sẽ không đụng phải chuyện tà ma rồi.

- Sỉ nhục văn nhân, ngươi ta đều là quan phụ mẫu, há có thể nói những lời này.

Làm đại ca trong bốn ngươi, Vương Phong khoát tay áo để bọn hắn dừng tranh chấp nữa, nhìn quanh, bỗng nhiên chỉ đi phía trước.

- Nơi đó có rừng cây, đi qua nghỉ chân một chút.

- Rừng cây, không có dã thú gì chứ?

Triệu Thảng bỗng nhiên vỗ ót một cái, trên mặt tròn còn cười ngây ngô.

- Ta nghĩ nhiều rồi, bây giờ là ban ngày.....

- Vậy mau chóng tới, thời tiết này quá nóng, nghỉ chân một lát, nấu bữa cơm, chúng ta lại lên đường, tìm nhà có người hỏi một chút.

- Tốt, nghe đại ca!

Ba người khác trăm miệng một lời đáp ứng, nắm thật chặt dây thừng trên bả vai , xem giá sách một chút, hứng thú bừng bừng chạy qua rừng cây bên kia.

Xa xa, ánh nắng xuyên thấu qua kẽ hở rừng cây, bụi bặm bay lượn, mơ hồ có thể thấy một tòa kiến trúc hình dáng rách nát, không xa, còn có đống đất nổi lên cao cao, như phần mộ lớn chồng chất.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch