Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 428: Mặt Nạ Tư Bạch Cốt (1)

Chương 428: Mặt Nạ Tư Bạch Cốt (1)




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Lý Kim Hoa đè tay nàng xuống, thuận tay đánh một cái, Đạo Nhân ngồi xổm cách đó không xa quay đầu lại, đột nhiên cười lên, râu cá trê đều bị phân nhánh.

- Cái kia..... Ta không ngại.

- Im miệng!

Phu nhân trừng mắt qua, nghe được Lục Phán phía sau kêu lên:.

- Lương Sinh!.

Ánh mắt lúc này mới chuyển ra ngoài thôn, thấy nhi tử còn có vị Hồng Liên cô nương kia đang sóng vai đi tới, không nói tiếng nào đoạt lấy cành liễu từ trong tay trượng phu.

- Ngoại trừ lên giường, không thấy ngươi chủ động làm chuyện gì khác! Còn phải để lão nương tự thân ra tay.

Nàng hùng hùng hổ hổ oán trách trượng phu một trận, lúc nhìn lại nhi tử, trên mặt cười đến nở hoa, cầm cành liễu thay hắn quét tới quét lui bụi bặm trên thân.

- Lương Sinh, đồ ăn trong nhà đều được nấu sẵn rồi, nhanh đi về.

Quay đầu hướng về phía một đám thôn nhân vây quanh ở cửa thôn, rống to:.

- Nhìn cái gì, không có phần của các ngươi, đều về nhà tự ăn đi!.

Tại cửa thôn, một đám người Lục Phán náo nhiệt kêu la vài tiếng liền lập tức giải tán nhường đường.

- Mọi người đừng trách mẫu thân ta.

Lục Lương Sinh chắp tay nói về phía đám người.

Thôn nhân xung quanh cũng không phải ngày đầu biết tính cách của Lý Kim Hoa, ai ai đều cười vang.

- Biết rõ biết rõ!

- Mau về nhà đi, đồ ăn nguội rồi.

- Lạnh cũng không quan trọng, đến lúc đó tới nhà của ta, vừa hay còn hai cân thịt đang treo trên xà nhà.

Có người chen lời:.

- Nếu nhà của ngươi có vậy thì chờ lát nữa ta đến nhà của ngươi ăn.

- Ăn cái đầu ngươi!.

Mọi người ở cửa thôn nói cười làm ồn, Lục Lương Sinh cười hai tay nắm tay phụ mẫu, bên cạnh còn Tiểu Tiêm, Hồng Liên đi theo, nhìn thấy Thái Công buồn ngủ, làm chút pháp lực tẩm bổ một phen mới từ biệt một đám hương thân, trở lại tiểu viện sau hàng rào.

Hàng rào tường viện, từng mảnh lá cây xanh đậm lay động trong gió, con lừa già được cởi giá sách, hưng phấn chạy tới chuồng lừa, lăn trên rơm rạ, con lừa bên cạnh kinh sợ tránh vào một góc nhỏ run lẩy bẩy.

Lục Lương Sinh đẩy ra cửa nhà rất lâu chưa ở, vừa để giá sách xuống, đẩy cửa sổ ra, nhìn xem cây cối trong viện cành lá rậm rạp, rơi xuống ánh sáng pha tạp.

Trong ánh nắng, Đạo Nhân bưng lấy một đôi giày vải mới tinh mừng khấp khởi từ trong phòng Tiểu Tiêm đi ra, nhảy đến trên chạc cây, đặt trong ngực nhắm mắt lại, giống như nghĩ tới chuyện gì tốt, cười hắc hắc.

Hồng Liên chuyển váy áo, trên dưới hóa thành y phục bình thường, đi theo Lý Kim Hoa vào nhà bếp, kéo ống tay lên vo gạo.

Lục Lương Sinh đứng ở cửa sổ nhìn xem một màn này, hít một hơi thật sâu.

Cảm giác về nhà luôn làm nhân tâm thoải mái dễ chịu.

Quay đầu đi đến giá sách, đem từng quyển sách họa lấy ra, mở hộc bàn đọc sách, bổ sung giấy mực bút nghiên, trong phòng lại có cảm giác thư hương.

Phía dưới giá sách, gian riêng cửa nhỏ két két đẩy ra. Đạo Nhân cóc rã rời leo ra, nhìn thấy gà mái già trắng bạc "Ken két" đi qua cửa ra vào, trong nháy mắt liền bỗng nhiên thò đầu về, con cóc quay đầu trở lại gian riêng, -Bình- một tiếng, đem cửa nhỏ đóng lại.

Tạm thời không muốn đi ra.

Nghe được tiếng đóng cửa, Lục Lương Sinh trước bàn sách nhìn thoáng qua, phất tay đuổi đi gà mái ở cửa ra vào, tiếp đó chỉnh lý mặt bàn, ngẫu nhiên nhớ tới chuyện Hồng Liên nhắc tới mặt nạ đào tẩu thì cau lông mày, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng kim sắc đang trút xuống từ song cửa, chiếu vào trên mặt hắn.

"Biết chạy tới chỗ nào đây?".



Bầu trời xanh lam, mây trắng như sợi thô, giao giới giữa Trường An và Tây Lương Châu, mây đen chồng chất vang lên tiếng sấm âm u, mơ hồ nhìn thấy một ngôi nhà giữa rừng núi hoang vắng.

Oa --

Đàn quạ đen nghịt nghỉ lại trên rừng cây khàn giọng gáy vang, dưới tàng cây, chỗ đầu lâu một bộ Bạch Cốt có ánh sáng nhảy tới nhảy lui.

Oanh!.

Đột nhiên, một tiếng lôi âm lăn qua bầu trời, đàn quạ giương cánh cả kinh tán loạn giữa khu rừng.

Trong rừng âm trầm, điện quang xanh trắng soi sáng ra hình dáng nữ tử nhu hòa giẫm qua cành khô lá rụng trên mặt đất, đi đến cỗ Bạch Cốt dưới tàng cây kia.

- Hoang sơn dã lĩnh, không người an táng, chắc hẳn cực kỳ đáng thương, không bằng ở một chỗ cùng thiếp thân.

Oa! Oa!

Con quạ kêu to trong sắc trời âm trầm, điện quang xanh trắng lấp lóe đánh ra một đạo điện xà rơi xuống đỉnh núi gần đó.

Ánh sáng trắng toát chợt lóe lên soi sáng ra một bộ Bạch Cốt tay chân bị quăn xoắn nằm nghiêng trên mặt đất phía dưới tàng cây trong rừng, y phục xé rách rộng mở, gió táp mưa sa đi qua không biết bao lâu, chim trùng mổ, vải vóc rách rưới lờ mờ nhìn ra một chút hình dáng cánh hoa, hài cốt bàn chân phủ lấy tiểu hài, nhìn ra được khi còn sống hẳn là một nữ tử.

Két một tiếng giòn vang, một thân ảnh váy áo đỏ đến gần, chậm rãi ngồi xổm xuống, đầu ngón tay trìu mến mơn trớn da cốt khô lâu, từng sợi tóc rối bời.

- Một nữ tử chết ở chỗ này, không phải đông đói, chính là bị người hại, dạng oan khuất này liền hóa thành lệ quỷ, hoang sơn dã lĩnh cũng tìm không thấy cừu gia (kẻ thù).....

Từ đôi môi đỏ xuất ra lời nói nhu hòa, sau lưng nữ tử ngồi xuống, một khe hở theo sau đầu chậm rãi kéo dài, sau đó, két một tiếng, trái phải vỡ ra, một vật đen sì sền sệt bị ném đến trên mặt đất, phát ra khói xanh.

Vật giống như chất lỏng sềnh sệch kia gian nan từ trên mặt đất đứng lên, nhìn ra được là một đầu Hồ Ly. Phía trước, bóng người phía sau lưng vỡ ra hơi nghiêng mặt qua, con mắt xẹt qua khóe mắt nhìn chằm chằm Hồ Ly đang run lẩy bẩy.

- Xem đi, chúng ta không phải ra ngoài được sao, không có công lao cũng cũng có khổ lao, yên tâm, sẽ không giết ngươi, sau này đi theo ta, so với người chết ngay cả thi cốt cũng không biết ở nơi nào thì lăn lộn với tỷ tỷ mới tốt, muốn ăn ai liền ăn..... Hừ hừ..... Ha ha..... Ha ha ha!.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch